Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 950: Trốn Không Thoát Khỏi Lòng Bàn Tay




Chương 950: Trốn Không Thoát Khỏi Lòng Bàn Tay





Hoàn cảnh vô cùng yên tĩnh này được tạo ra là vì Lý Hiên, nên Lý Dịch và trưởng công chúa một chút âm thanh cũng không phát ra lời nào.

Lý Hiên bỗng nhiên nổi giận, ném ống nhòm trong tay thẳng ra đằng sau, bầu không khí lúc này càng thêm yên tĩnh.

Lý Dịch thu hồi lại ánh mắt ở trên người hắn, cùng với trưởng công chúa liếc nhau, trong lòng dường như có muôn vàn lời muốn nói, nhưng khi đến khóe miệng, cũng chỉ có thể im lặng mà thôi.

Lý Minh Châu cũng tựa như hắn, đang bị cái tin tức kinh khủng đó làm cho vô cùng loạn, ánh mắt mất đi chút tiêu cự.

Có một số việc trong lòng vốn chỉ tồn tại một chút nghi hoặc, mờ ảo giống như sương mù, mông lung không rõ ràng, cho đến khi chợt có gió thổi tới, tiêu tan mọi việc, lộ ra mọi chân tướng chuyện đó, những suy nghĩ cùng nghi hoặc trong lòng giờ đây đang vô cùng rõ ràng.

Một vị là nhất quốc chi Quân, một vị là hậu cung chi chủ, đến cùng là bởi vì nguyên nhân gì, lừa gạt quần thần, vụng trộm rời khỏi Kinh Đô, đi tới mấy trăm dặm bên ngoài Khánh An phủ, thiếu chút nữa còn mất cả tính mạng ở nơi đó.

Lão hoàng đế đối với Lý Hiên cũng rất tốt, tốt đến vượt qua giới hạn, thậm chí là cầu được ước thấy, không cầu cũng cho, tốt đến so với con ruột còn tốt hơn.

Hoàng hậu nương nương càng là đối thế tử phi tốt đến không hợp lẽ thường, thường xuyên tiếp nàng đem vào trong cung, thậm chí còn không thua kém một Minh Châu là “thân” nữ nhi của nàng một chút nào.

Ngược lại, Ninh Vương Phi kia vừa đến Kinh Đô đã nhiều lần tiến cung, cơ hồ làm bất cứ chuyện gì cũng muốn tìm cơ hội tiếp xúc với Minh Châu.

Vương gia bỏ qua vị Thục Vương có quyền thế nhất gả đích nữ của mình cho Lý Hiên, một chút cũng không lo lắng lỡ như sau này Thục Vương được lên ngôi sẽ tìm đến báo thù, nhất định không phải là não của hắn bị nước vào, nên giờ cuối cùng Lý Dịch cũng đã minh bạch, sự tự tin mãnh liệt của gia chủ Vương gia là ở đâu tới.

Một người anh minh cơ trí như lão hoàng đế, hắn sao lại không biết tầm quan trọng của việc lập Thái Tử cho cái quốc gia này, nhưng bất luận là thời khắc nguy cấp cỡ nào, hắn đều giữ thái độ trốn tránh đối với vấn đề này, bởi vì căn bản có không có gì đáng để bàn.

Trong lòng của hắn sớm đã để ý một người, chỉ là trước tiên, hắn còn phải xử lý từ trong ra ngoài việc của Cảnh Quốc, cho tới tận bây giờ, Thôi gia sụp đổ, Thục Vương bỏ chạy, Kinh Đô đều bị huyết tẩy qua một lần, còn ngoại địch sau khi chiêm ngưỡng được sức mạnh của Thiên Phạt, đều không dám vọng động.

Mà điều quan trọng nhất là, Minh Châu và Lý Hiên đều có cùng một ngày sinh nhật, lúc Ninh Vương Phi và Hoàng Hậu sinh con, lại cùng lúc ở tại một hành cung, về sau cũng ở cùng một nơi rất lâu.

Lý Dịch không biết sinh nhật của bọn họ đến cùng có phải là chung một ngày hay không, nhưng hắn biết, hắn từ trước đến giờ đều là ngu xuẩn tới cực điểm.

Nhiều việc trùng hợp như vậy, nhiều manh mối rõ ràng như vậy, hắn thế mà cho tới bây giờ đều không có nghĩ tới hướng kia, đến mức khi biết được chân tướng, ngay cả một câu cũng nói không nên lời.

Chuyện hẳn là như vầy, lão hoàng đế và Hoàng Hậu lo lắng Lý Hiên có thể sẽ giống như hai vị hoàng tử chết yểu lúc trước, bị người ta hãm hại, sau đó tráo hắn cùng nữ nhi của Ninh Vương, Lý Hiên phải ở Khánh An phủ, còn Minh Châu ở lại Kinh Đô, mấy ai sẽ quan tâm một vị công chúa, cho rằng nàng ấy có thể uy hiếp được hoàng vị của bọn họ chứ?

Đương nhiên, sự thật chứng minh bọn họ vẫn sai, coi như hoàng hậu có sinh ra một công chúa, cũng vẫn có thể uy hiếp được đến cái hoàng vị mà bọn họ muốn.

Mà nguyên nhân tạo ra tất cả những việc này, cũng chỉ vì chuyện mà hắn, Lý Hiên cùng với Minh Châu làm ra mấy năm qua. Đương nhiên, ý kiến hay mà Lý Hiên đề xuất kia, còn khiến cho triều cục đại biến, để tất cả những đồ vật vốn dĩ giấu ở dưới mặt nước, đều thổi hết lên.

Mà đây cũng là việc buồn cười và châm chọc nhất.

Hắn tự tay nhường hoàng vị nguyên bản thuộc về mình cho Minh Châu, vừa ân cần vừa vội vàng, thậm chí còn vượt qua sự đối đãi Minh Châu dành cho chính mình.

Lý Hiên giẫm nát nhừ mấy khối ống nhòm đã vỡ, lúc này mới quay đầu lại, sắc mặt tái nhợt nhìn Lý Dịch và Minh Châu, lẩm bẩm nói:

- Cứu ta…

Trưởng công chúa ngẩng đầu lên nhìn hắn, trên mặt vốn dĩ vô cùng hoảng hốt, đột nhiên lộ ra nụ cười, giống như một cái dây cung đang kéo căng bỗng nhiên buông lỏng, cả người trong nháy mắt cũng thả lỏng hơn, đáp:

- Thực ra, đây mới kết cục tốt nhất.

Lý Dịch vỗ bả vai hắn, thở dài nói:

- Cố lên, chúng ta ai cũng đều coi trọng ngươi.

- Không, các ngươi không thể đối với ta như vậy, chúng ta cùng ngồi lại nghiêm túc nói chuyện, nghiêm túc nói chuyện!

Thân thể Lý Hiên run rẩy, sắc mặt hoảng sợ, âm thanh có chút hoảng loạn.

- Ta về trước đây.

Lý Minh Châu ôn nhu nói một câu, quay người hướng ngược lại mà đi.

Lý Dịch không biết nên nói cái gì với nàng, bây giờ những thứ liên lụy đến, đã không chỉ là chuyện kia, còn có thân thế của nàng, trong chớp mắt, cha không phải ruột mẹ không phải thịt, hai mươi năm trôi qua, một mực đều mơ mơ màng màng, cho dù nàng có kiên cường hơn nữa, cũng cần phải một chút thời gian đi tiếp thu.

- Ta cũng trở về đây.

Lý Dịch lắc đầu, một việc lớn như vậy xảy ra, không chỉ có mình Minh Châu là cần thời gian, lúc này, ba người họ ai cũng cần thêm thời gian.

Bỗng nhiên Lý Hiên lắc đầu, lẩm bẩm nói:

- Ngươi không thể như vậy, các ngươi không thể như vậy…

Bây giờ Lý Dịch thực sự nghĩ lời gì cũng tốt nhất đừng nên an ủi hắn, áy náy nhìn một cái, rồi quay người rời đi.

Loli ngạo kiều từ đằng xa chạy tới, giơ lên một cái chân gà đã bị nướng cháy đen cho Lý Dịch, nói:

- Tiên sinh, chân gà đã nướng chín, là ta tự mình nướng cho ngươi, ngươi nếm thử đi.

Lý Dịch cầm lấy chân gà, cắn một cái, biết nàng không chỉ có quên thêm gia vị, lửa khống chế cũng không tốt, bên ngoài đã cháy đen, bên trong còn có chút sống.

Loli ngạo kiều chờ mong hỏi:

- Mùi vị thế nào?

Lý Dịch cạp hai ba miếng đã đem chân gà ăn sạch, lau sạch sẽ ngón tay, gật đầu nói:

- Ăn ngon lắm.

- Vậy ta đi nướng tiếp cho tiên sinh nhé!

Vẻ khẩn trương ban nãy trên mặt loli ngạo kiều biến mất, rốt cục hiện ra vui sướng, nhanh chóng hướng về phía giá nướng chạy thật nhanh.

Lý Dịch giữ chặt nàng, lắc đầu, nói:

- Tiên sinh đang có một chút việc, muốn về trước rồi.

- A…

Loli ngạo kiều có chút thất vọng đáp ứng một tiếng, sau đó thì ngẩng đầu lên, lộ ra vẻ mặt vui cười, nói:

- Không sao, chuyện của trước sinh quan trọng, tiên sinh thích ăn nhất định cứ nói, ta lần sau lại nướng tiếp cho tiên sinh!

Lý Dịch đối nàng cười cười, quay người rời đi.

Sau một lát, loli ngạo kiều hai tay chống nạnh, ở trên cao nhìn xuống Lý Hàn đang ngồi chồm hổm dưới mặt đất, hỏi:

- Thế nào, ăn ngon không?

Lý Hàn vẻ mặt đau khổ đáp:

- Ta không ăn nữa đâu! Bên ngoài cháy khét, bên trong còn chưa chín, cả gia vị cũng quên thêm, không thể ăn, ăn sẽ tiêu chảy!

- Nói bậy!

Loli ngạo kiều nổi giận nhìn chằm chằm hắn, nói:

- Vừa rồi ta cũng nướng như thế, không phải tiên sinh nói ăn thật ngon sao, mà lại tất cả đều ăn sạch!

Lý Hàn sắc mặt càng khổ hơn, nhìn nàng, nói:

- Đó là bởi vì tiên sinh thương ngươi nha, coi như gà ngươi nướng có khó ăn, coi như ngươi đưa một cái còn sống cho tiên sinh, tiên sinh cũng sẽ bảo ăn thật ngon.

Trên mặt Loli ngạo kiều vốn đang nổi giận lập tức biến thành ngượng ngùng, cầm lấy góc áo, tự nhủ:

- Thật à, nhưng mẫu phi cũng không nói giống như vậy đâu…

- Thật đó!

Lý Hàn giơ bàn tay lên, đáp:

- Ta xin thề, trong tất cả mọi người, ngoại trừ Vĩnh Ninh ra, người tiên sinh thích nhất cũng chỉ có ngươi

Nhìn thấy hoàng tỷ nhíu mày, hắn lập tức sửa lại lời nói:

- Không đúng, tiên sinh thích nhất đều là ngươi cùng với Vĩnh Ninh, ai cũng ưa thích nhiều như nhau.

Hồi lâu sau, nhìn Thọ Ninh hoàng tỷ đang ngượng ngùng chạy đi, Lý Hàn đặt mông ngồi dưới đất, thở mạnh một hơi.

Gà nàng nướng thật quá khó ăn nha, đây chính là miếng chân gà khó ăn nhất mà hắn từng thử qua, tiên sinh cũng thật là, lời nói láo này cũng có thể nói được, còn ăn sạch sẽ hết tất cả, tối đến chẳng lẽ không sợ tiêu chảy sao?

Đương nhiên, những lời này hắn chỉ nói ở trong lòng, không dám nhỏ giọng thầm thì.

- Tiểu Hàn.

Một thanh âm bỗng nhiên từ đằng sau truyền đến, Lý Hàn giật mình, chợt nảy lên khỏi mặt đất, đến khi nhìn thấy người vừa đến, mới thả lỏng trong lòng, hỏi:

- Hiên ca ca, tìm ta có chuyện gì không?

Lý Hiên trên mặt lộ ra một nụ cười hết mực hiền lành, đáp:

- Ngươi qua đây, Hiên ca ca có chuyện muốn nói với ngươi.

Tuy nụ cười của Hiên ca ca trông vô cùng hòa thuận, còn giống như đang có chuyện gì vô cùng tốt muốn nói với hắn, nhưng Lý Hàn lại cảm thấy được toàn thân phát lạnh, rùng mình, một loại cảm giác sắp có đại nạn lâm vào đầu.

Tiên sinh từng nói qua, làm người nếu như khi đối mặt với khó khăn không cách nào ứng phó, phải dựa vào trực giác.

Mà trực giác đầu tiên nảy ra trong đầu Lý Hàn chính là, chạy.

Sau đó hắn thật sự chạy đi, tốc độ cực nhanh, cũng không quay đầu lại, bộ dáng tựa như là sau đang có một quái vật đáng sợ đuổi theo.

Lý Hiên nhìn bóng người đang cố gắng chạy thoát mình kia, trên mặt tươi cười, xòe bàn tay ra, lẩm bẩm nói:

- Tiểu hầu tử chạy nhanh thật, nhưng cũng không thoát nổi được lòng bàn tay của Phật Tổ Như Lai đâu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận