Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1011: Đám Người Này...?




Chương 1011: Đám Người Này...?


________________

VI Chương 1011: Đám Người Này...?



Làm bảo tiêu thường xuyên phải chuyển giao hàng hóa, không thể tránh khỏi nguy hiểm, phải có ánh mắt sắc bén để đảm bảo hàng hoá

an toàn.

Gặp được sơn tặc phải biết chúng biết võ hay không, đánh như thế nào, đánh thì thiệt hại ra sao, có lời hay không. Đây là những quyết định hắn phải đưa ra ngay lập tức.

Đơn giản là đánh giá số người của đám sơn tặc. Trong lòng nam tử họ Vương đã có kết luận. Đám sơn tặc này không phải người mà họ

có thể trêu chọc nổi.

Tính số lượng cũng hơn năm mươi người, bên mình chỉ hơn mười người, nếu toàn lực chống đối... Có lẽ vừa ra đã thua, không thể chống

cự.

Còn về Lý huynh đệ và các kiều thế của hắn, càng không thể nhờ cậy được gì?

Đầu tiên hắn ra hiệu bằng ánh mắt cho mấy vị huynh đệ, để họ không cần hành động thiếu suy nghĩ. Sau đó mới nhìn Lý Dịch, nói:

- Lý huynh đệ, tiền tài là vật ngoài thân. Của đi thay người, tánh mạng quan trọng hơn.

Lão Phương nhìn mấy tên sơn tặc, trong mắt tràn ngập hào quang. Hắn xoa xoa tay, bộ dáng giống như không kịp chờ đợi.

Nam tử họ Vương vội vàng ấn bả vai hắn, quát.

- Không nên manh động!

Tuy hắn biết vị huynh đệ họ Phương này có mấy phần sức lực. Nhưng không thể lấy một chọi mười được, hắn cũng không phải đối thủ của mấy tên sơn tặc này!

Chỗ này là quán trà ven đường. Lại là ngã ba, ngày thường người qua lại kẻ lại đông đúc, rất nhiều người đều chọn ghé chỗ này uống chén trà, nghỉ chân một chút. Vì vậy khách trong quán trà cũng rất nhiều.

Không ngờ chỉ nghỉ chân uống chén trà ven đường cũng có thể gặp sơn tặc. Sắc mặt mọi người cũng thay đổi, nhìn bộ dáng hung ác của đám người đối diện, chỉ có thể nghe hắn chỉ huy, nam nhân đứng bên phải, nữ nhân đứng bên trái, moi hết tiền tài vật chất trên người ra đặt lên bàn.

Trong lúc nhất thời, trong quán trà chia ra ba nhóm người.

Một nhóm là đám sơn tặc chặn trước cửa, một nhóm khác chính là khách nhân ngoan ngoãn nghe lời. Một nhóm cuối cùng chính là bọn người Lý Dịch đang yên ổn ngồi uống trà.

| Sau khi đám người của nam tử họ Vương đứng lên, mới phát hiện bọn Lý Dịch vẫn còn ngồi ở chỗ đó. Không chỉ thế, đám nữ quyến vẫn

nhỏ giọng nói chuyện với nhau, ngay cả liếc cũng chẳng thèm liếc qua bên này. Bộ dạng như không thèm để bọn sơn tặc vào mắt.

- Phương huynh đệ, Lý huynh đệ.

Nam tử họ Vương lo lắng gọi tiếng, muốn kéo lão Phương lên.

Đại ca đám sơn tặc cũng tự nhiên chú ý tới hai bàn bên này, ánh mắt nhìn sang chủ quán trà bên cạnh. Hắn ta đột nhiên trợn to mắt rồi đứng lên.

Không ngờ trong quán trà có nhiều tuyệt sắc giai nhân như thế. Hắn bước nhanh vài bước, bên tại chợt truyền đến tiếng động

Xoảng.

Nam tử họ Vương biến sắc, vừa rồi hắn kéo vị Phương huynh đệ, không kéo được hắn. Sơ ý đụng phải chén trà trên bàn rơi xuống.

- Quăng chén làm hiệu?

Đại ca đám Sơn tặc đi qua, tức giận nói:

- Làm gì, muốn đánh nhau?

Lão Phương ngồi trên ghế, lắc đầu, nói:

- Không phải...

Khi thấy tên này đi sang chỗ nhị tiểu thư và đại tiểu thư, hắn không có ý nghĩ động thủ.

- Còn dám mạnh miệng!

Đại ca đám sơn tặc kề thanh đao vào cổ hắn, lớn tiếng nói:

- Tin ông đây dùng một đao chặt người ra hay không?

Một tiếng này cực kỳ có uy, làm không ít khách nhân trong quán trà tái mặt đi.

Trên Cổ bỗng nhiên truyền đến xúc cảm lành lạnh khiến cho lão Phương rùng mình một cái. Hắn đưa mắt nhìn đại ca đám sơn tặc, nói.

- Đừng làm rộn, lạnh...

Đại ca đám sơn tặc cũng không giận, đao vẫn kề trên cổ hắn. Tên này. Không sợ đầu rơi xuống đất à? Thế mà hắn dám nói lạnh, hắn là kė ngu sao?

Lão Phương bắt lấy lưỡi đao, nói.

- Lấy ra, rất lạnh đấy.

Đao mình bị người ta nắm chặt, đại ca đám sơn tặc vô ý muốn rút về, lại phát hiện hắn dùng bao nhiêu sức thì thanh đao vẫn bị người đàn ông cao to nắm lấy, không nhúc nhích được.

Lão Phương nhẹ nhàng kéo một cái, cây đao liền nằm trong tay hắn. Lúc tên kia vẫn còn ngơ ngác, lão Phương đã kề đạo lên cổ hắn.

Hắn nhìn đại ca đám sơn tặc, hỏi:

- Đến đây, tự mình cảm nhận, lạnh không?

Sắc mặt của đại ca đám sơn tặc tái nhợt, mồ hôi lạnh trên trán ứa ra. Hắn rất muốn nói một câu, lạnh, cực kỳ lạnh, CỔ lạnh tim còn lạnh

hơn. Hắn sợ vừa mở miệng ra, thanh đao sắc bén này sẽ vạch nát cổ họng hắn.

- Nói chuyện đi!

Lão Phương nắm đao, tùy ý đưa đẩy hai lần, không vui nói.

- Cuối cùng lạnh hay không lạnh?

Một vệch máu tinh tế, lập tức xuất hiện trên cổ đại ca đám sơn tặc.

- Lạnh, lạnh, rất lạnh!

Giọng điệu đại ca đám Sơn tặc mang theo tiếng khóc nức nở, vì Cổ họng run run, trên Cổ lại có thêm vài vệch máu.

Bầu không khí trong sân có chút yên tĩnh, sau đó có chút cứng ngắc.

Nam tử họ Vương nhìn một màn này, hơi hoài nghi mắt mình.

Theo như hắn thấy, rõ ràng tên sơn tặc này đưa đao tới trong tay cho Phương huynh đệ, hắn ta... ... Hắn ta có bị bệnh không?

Những người thành thật dâng tiền bạc vật quý lên cho đám sơn tặc thì càng ngu ngơ tại chỗ, không rõ đang có chuyện gì xảy ra?

Ngay vào lúc này một tên sơn tặc từ bên ngoài xông vào, kề đao lên cổ ông già ngồi gần cửa nhất, lớn tiếng nói.

- Mau thả đại ca nhà ta ra. Nếu không, nếu không...

- Nếu không ngươi giết hắn?

Lão Phương nhìn ông già bị bắt làm tù binh, nói tiếp:

- Vậy ngươi giết đi, dù sao ta không quen hắn.

Tên sơn tặc kia nhìn hắn, run rẩy nói:

- Ngươi, ngươi đừng nghĩ ta không dám!

- Ngươi động thủ hay không?

Lão Phương nhìn hắn, như sợ tên sơn tặc đó đổi ý, đao trong tay đẩy nhẹ thêm hai lần, trên cổ đại ca đám sơn tặc xuất hiện thêm vài vệch máu.

Tên sơn tặc kia nắm chặt đao, nghiêm túc cất tiếng.

- Ngươi, ngươi đừng khinh người quá đáng!

Hắn vừa dứt lời, đột nhiên cảm giác tay trống không.

Lúc nhìn lại thì đao đã rơi vào tay ông già dơ bẩn.

- Các ngươi nói chỉ cần tiền, không cần mạng. Sơn tặc bọn ngươi thật không biết giữ lời gì cả.

Lão già dơ bẩn lắc đầu, tùy ý dùng lưỡi dao đập tên sơn tặc kia một phát choáng váng, chà chà lên cổ hắn.

- Chẹp... Đạo này thật lạnh...

| Lý Dịch đặt chén trà xuống, nói.

- Đừng đùa nữa, giải quyết nhanh lên. Một lát còn phải lên đường!

Nam tử họ Vương nhìn hắn, vẫn chưa hiểu rõ, chợt thấy bên cạnh có trận gió thổi qua. Phương huynh đệ vừa đứng cạnh hắn hiện đã mất

tăm.

Cho đến khi bên chỗ đám sơn tặc truyền đến tếng vang binh binh bang bang. Hắn mới phản ứng, rồi vội vàng quay đầu nhìn lại.

Lúc này, đã có hơn mười mấy tên sơn tặc ngã xuống đất không đứng dậy nổi.

Nhìn thấy Phương huynh đệ như dã thú xông vào đám người, mạnh mẽ lao tới bọn sơn tặc. Người bị hắn đụng trúng phần lớn đều không gượng dậy được, nam tử họ Vương triệt để há to mồm.

Mấy tên sơn tặc ý thức được sự khủng bố của gã đàn ông cao lớn kia, lập tức nó ra xa. Chạy tới chỗ đám nữ quyến trong cùng.

Nam tử họ Vương biến sắc, đang muốn ngăn cản đã thấy có một nữ tử đá chân ra, một đầu ghế dài trực tiếp bay thẳng ra ngoài, nện lên người mấy tên sơn tặc. Làm chúng bay xa vài thước.

Lý Dịch đứng lên, hơi hơi nghiêng người, dùng hai tay chặn hai tên sơn tặc đang xông tới, lại đá bay hai người. Quay nói với lão Phương:

- Chậm chạp nữa là buổi tối không kịp đến Vĩnh Huyện

- Được rồi!

Lão Phương đáp một tiếng, cầm đại đao lên.

Mười mấy tên sơn tặc ngẩn người, binh khí trong tay loảng xoảng rơi xuống mặt đất.

Tay không tấc sắt đã khủng bố như vậy, bây giờ thêm một cây đao... ... đây là muốn mạng hả?

- Hảo hán tha mạng!

Hơn mười người vứt binh khí trong tay xuống, lập tức quỳ xuống.

Nam tử họ Vương nhìn tràng cảnh vô cùng thê thảm dưới đất, lại nhìn vị Phương huynh đệ, Lý huynh đệ, cùng những cô nương ngồi kia tới lão già đang bình tĩnh ngồi uống trà bên cạnh, và đám sơn tặc xunh quanh rên rỉ cầu xin tha thứ...

Hắn kinh ngạc đứng tại chỗ, trong lòng nghiêm túc suy nghĩ. Đám người hai ngày trước hắn cứu rốt cuộc có lại lịch gì...?


Bạn cần đăng nhập để bình luận