Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 878: Ngươi Đang Tìm Ai?



Chương 878: Ngươi Đang Tìm Ai?





----------------------

- Ta vẫn thấy không cần treo….

Lý Dịch nhìn Liễu nhị tiểu thư, do dự nói.

Vừa rồi vị quản sự kia đã giới thiệu kỹ càng quy tắc tối nay cho hắn biết, một khi hoa đăng được treo lên thì chính là đã tán đồng quy tắc. Nếu không có cô nương nào cột túi thơm còn tốt, nếu có một cô nương cột túi thơm tự mình khâu vá lên trên hoa đăng, như vậy thì hai người nhất định sẽ phải dùng một bữa tối chung với nhau, nếu như có hơn một túi thơm được cột, vậy thì cũng phải chọn ra một người trong đó.

Trong nhà đã đủ rối loạn lắm rồi, hắn lại còn có rất nhiều chuyện chưa có giải quyết, cũng không cần lại đến chỗ này trêu chọc con gái nhà người ta.

Liễu nhị tiểu thư nhìn Lý Dịch, lắc đầu.

- Không sao, đang lúc rảnh rỗi, nhìn một chút cũng tốt.

Vị Chu công tử kia còn chưa nhìn thấy trên hoa đăng của Lý Dịch viết cái gì thì quản sự Câu Lan đã treo hoa đăng lên, hắn ta phất tay gọi tới một tên tiểu nhị khác, đưa hoa đăng của mình cho tiểu nhị đó, nói.

- Ngươi cũng treo cái này lên cho ta.

Sau đó nhìn Lý Dịch với ánh mắt thị uy, rõ ràng có ý muốn so tài.

Có người chuyên môn chép lại bài thơ trên hoa đăng vào giấy, sau đó đưa vào trong màn che.

Còn về chư vị tài tử bên này, dựa theo quy tắc thì trước khi công bố kết quả cuối cùng ra thì bài thơ của bọn họ sẽ không được công bố ra.

- Cố lộng huyền hư!

- Ta muốn xem thử hắn ta có thể được mấy cái túi thơm?

- Tuy ta cũng không thích tên họ Chu kia, nhưng một tên vô danh tiểu tốt mà còn muốn so tài với hắn ta, thật không biết lượng sức...

Mỗi một bài thơ đều được sao chép đưa vào bên trong màn che, người mà đến giờ này vẫn chưa có được túi thơm nào thì cũng gần như không còn cơ hội nữa, mà người đã có túi thơm, cho dù được bao nhiêu cái thì tối nay cũng sẽ không xấu hổ, giờ phút này cả đám đều ôm tâm thái xem náo nhiệt chờ đợi trò hay.

Đương nhiên, nếu so sánh với Chu công tử và cái tên cuồng vọng nửa đường chen vào này, bọn họ vẫn thiên về người phía trước hơn.

Có màn che cản trở nên bọn họ chỉ có thể thấy được mơ hồ, bọn họ chú ý tới khi hai bài thơ kia được đưa vào thì hình như bên trong đã nổi lên một trận xôn xao.

Có người quay đầu nhìn vị Chu công tử kia, chắp tay một cái, khen ngợi.

- Xem ra hôm nay Chu huynh đã có được tác phẩm xuất sắc….

- Chỉ may mắn mà thôi...

Tuy Chu công tử rất tin tưởng vào tài văn chương của mình, nhưng hắn vẫn khiêm tốn trả lời một câu.

Nhưng mà cử động này của hắn lại khiến mọi người hiểu rõ, hôm nay tên họ Chu này sợ rằng sẽ tỏa sáng rực rỡ.

Rất nhanh, bên trong màn che có người đi ra.

Đó là một nha hoàn búi tóc bánh bao.

- Đó là…. Tô gia?

Có người liếc mắt một cái lập tức nhận ra.

Lại có người vừa cười vừa nói.

- Thì ra Tô tiểu thư khuynh mộ Chu huynh đã lâu, sợ rằng ngày hôm nay nàng ấy đang đợi ngươi treo đèn lên?

- Đó là được Tô cô nương nâng đỡ…..

Chu công tử vẫn bình tĩnh cười nói.

- Tô cô nương vô cùng tài tình, thực ra ta cũng có vài phần khâm phục nàng ấy.

Hắn vừa mới nói xong, nha hoàn búi tóc bánh bao đã cột một cái túi thơm dưới đèn hoa đăng hình Kim Ngư.

- Tiên sinh, có một cái rồi kìa!

Loli ngạo kiều kích động kêu lên, cái hoa đăng Kim Ngư này do nàng và tiên sinh cùng mua với nhau.

Liễu nhị tiểu thư nhìn thoáng qua Lý Dịch, sau đó lại dời mắt đi chỗ khác.

Biểu tình của Chu công tử có chút cứng đờ, hắn ho khan hai tiếng, tiếp tục che giấu sự xấu hổ, nói:

- Ha ha, xem ra ta vẫn quá xem nhẹ người trong thiên hạ….

Có người an ủi.

- Ai da, Chu huynh không cần nhụt chí, lúc này mới chỉ có một cái mà thôi, không phải Hứa tiểu thư cũng khuynh tâm với ngươi sao, ngươi nhìn, nha hoàn của Hứa gia cũng đi ra rồi kìa….

- Hứa cô nương tài mạo song toàn, chúng ta đã từng trò chuyện rất lâu….

Chu công tử vừa nói vừa nhìn tên nha hoàn mặc y phục xanh biếc cột túi thơm vào hoa đăng Kim Ngư, giọng nói dần thấp xuống.

- Rất, rất lâu….

- Hai cái, hai cái rồi!

Loli ngạo kiều và Tiểu Hoàn ôm nhau kêu to.

- Rốt, rốt cuộc hắn đã viết bài thơ như thế nào…..

Có người kinh ngạc, sau đó trên mặt lộ ra sự tò mò cực độ.

- Cái này... Chu huynh, có lẽ hai lần này chỉ là ngoài ý muốn mà thôi, ngoài ý muốn….

Có người nhìn chằm chằm bên trong màn che, nói.

- Ngươi nhìn, lại có người đi ra, nàng ta đi đến bên cạnh, nàng không có lựa chọn Kim Ngư, kỳ quái, tại sao nàng ta lại không có cầm túi thơm theo?

Mọi người trừng to mắt, nhìn một người nha hoàn hai tay trống trơn từ bên trong màn che đi ra, nàng ta đi qua đèn Kim Ngư, đi qua đèn của Chu công tử, sau đó dừng chân trước một đèn hoa sen.

- Là Phương huynh, chúc mừng Phương huynh….

Tuy đèn hoa sen này đã sớm treo lên, mà đến bây giờ lại mới cột túi thơm khiến cho mọi người cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng chỉ cần không phải cái hoa đăng Kim Ngư cổ quái kia là tốt rồi, mọi người sôi nổi chắp tay chúc mừng một người thanh niên trong nhóm.

Thanh niên kia cười cười, chắp tay đáp lễ nói.

- Đa tạ, đa tạ….

Nhưng mà sau khi chúc mừng một phen, bọn họ nhìn thấy nha hoàn kia đứng trước đèn hoa sen, giơ tay cởi túi thơm cột bên trên ra…..

Sau đó nàng ta lại quay về hai bước, lại cột túi thơm kia vào hoa đăng Kim Ngư.

- Cái này…

- Cái này cũng được sao?

- Sao có thể, sao lại có thể như thế được?

….

….

Biểu tình trên mặt tên thanh niên họ Phương kia cứng đờ, nhìn đèn hoa đăng phía dưới lại lần nữa rỗng tuếch, sắc mặt dần biến thành ngốc trệ.

Mà lúc này, tên Chu công tử kia đã kinh ngạc đứng ngây người tại chỗ, sắc mặt hắn biến ảo, đã khó có thể hình dung biểu tình trên mặt hắn là gì.

Sau lại có nhiều người lục tục từ bên trong màn che bước ra, đi tới hoa đăng Kim Ngư kia, trong chốc lát Kim Ngư đã treo đầy túi thơm. Tuy không phải tất cả mọi người đều cột túi thơm vào hoa đăng Kim Ngư, nhưng nếu so sánh với chung quanh thì… Cũng không cần thiết phải so sánh nữa.

Những nha hoàn kia lo sợ mình sẽ bị tụt lại phía sau, ngươi chen ta đẩy, xô qua xô lại, trường hợp bắt đầu có chút khống chế không được.

Thậm chí, màn che cũng bị bên trong xốc lên một cái kẽ hở nhỏ, vô số tầm mắt đều tập trung nhìn về một hướng.

Đồng thời, bên trong màn che cũng truyền tới những tiếng thì thầm to nhỏ.

- Là vị công tử kia….

- Vị công tử kia…. Còn tuấn tú hơn cả Chu công tử….

- Thơ từ cũng viết rất hay, tại sao từ trước tới nay chưa nghe qua người này nha?

- Không biết hôm nay hắn sẽ chọn ai….

..…

…..

Lý Dịch chỉ nhìn thoáng qua một hướng nào đó, lập tức cảm thấy mình giống trần như nhộng đứng ở bên ngoài.

Ánh mắt của Liễu nhị tiểu thư nhìn sang đây, Lý Dịch vô tội nói.

- Ta đã nói đừng treo lên rồi, thế mà muội lại một hai không chịu nghe….

Nói xong hắn lập tức chộp lấy loli ngạo kiều đang hưng phấn nhìn trò hay và Vĩnh Ninh chạy như bay ra ngoài.

Thấy Lý Dịch chạy trốn nhanh như chớp, Liễu nhị tiểu thư nhìn đám người đang tranh đoạt cách đó không xa, khóe miệng cong lên một nụ cười.

Hình như người nọ thật sự không có qua loa lấy lệ với nàng…..

Hơn mười tên sĩ tử vây quanh một vị lão giả, thúc giục.

- Tống Công à, rốt cuộc hắn đã viết bài thơ gì vậy, ngài cho một chút bình luận đi….

Chỗ treo hoa đăng kia bị người vây quanh chật như nêm cối, tờ giấy sao chép duy nhất hiện tại lại đang nằm trong tay vị lão giả này.

Người được xưng Tống Công lão giả vuốt chòm râu của mình, hắn nhìn tờ giấy trong tay, nhìn hồi lâu rồi mới lẩm bẩm.

- Không thể bình luận, không thể bình luận, nếu như bình luận thì chính là vẽ rắn thêm chân….

Hắn nhìn ra ngoài cửa, thở dài.

- Không hổ là Cảnh Quốc đệ nhất tài tử, danh bất hư truyền, quả nhiên danh bất hư truyền…..

- Cảnh Quốc đệ nhất tài tử?

- Người vừa rồi là Lý Dịch?

Trong lúc mọi người ngạc nhiên, sắc mặt tên Chu công tử kia đã sớm đỏ bừng, mà cách đó không xa, cũng truyền tới những tiếng la to.

- Đèn đâu, cái hoa đăng kia không thấy!

- Mới vừa rồi còn ở đây mà!

- Tìm xem, mau tìm xung quanh xem, đừng để bị dẫm hư…



Tên quản sự Câu Lan nhìn trong nội đường đã loạn thành một bầy, trên mặt lộ ra một nụ cười khổ, cái này, cái này làm sao có thể kết thúc đây…

Ngoài cửa, Lý Dịch nhìn Liễu nhị tiểu thư ôm đèn hoa đăng Kim Ngư bước ra ngoài, nhìn nàng hỏi:

- Thế nào?

- Cũng tạm được….

Liễu nhị tiểu thư nhàn nhạt liếc Lý Dịch một cái, hỏi:

- Giữa chúng sinh tìm người trăm vạn lần. Bỗng nhiên quay đầu, người kia lại ở dưới ánh hoa đăng chập chờn…… Câu này có nghĩa là gì, ngươi đang tìm ai?

- Không có tìm ai….

Lý Dịch lắc đầu, chỉ về một chỗ phía trước, nơi đó ánh đèn sáng tối chập chờn, giải thích.

- Ta viết bậy bạ ấy mà, muội xem, ngọn đèn dầu lúc tối lúc sáng, như mộng như mơ, người ngươi ái mộ bước ra từ ánh sáng chập chờn đó, hai người cứ như vậy mà si ngốc nhìn nhau, cảnh tượng này chẳng phải rất duy mỹ ….

Ánh mắt của Liễu nhị tiểu thư nhìn theo hướng ngón tay của Lý Dịch, mà đúng lúc đó, có vài bóng người từ trong ánh đèn dầu chập chờn đi ra.

Tiểu Thúy nhìn thấy một hình bóng quen thuộc ở phía trước, nàng kinh ngạc một giây, sau đó lập tức kích động vẫy vẫy tay, hô lớn.

- Lý công tử, Lý công tử, chúng ta ở chỗ này!

Bạn cần đăng nhập để bình luận