Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 991: Chương 991





________________

Một núi không thể chứa hai hổ, trên đời này tự nhiên cũng chỉ có một người có thể trở thành sơn tặc Vương.

Trừ phi một người là Hùng Hổ (hổ đực), một người là Thư Hổ (hổ cái), trừ phi một người là nữ nhân muốn trở thành sơn tặc Vương, một kẻ khác muốn trở thành nam nhân của sơn tặc Vương.

Tranh giành vị trí kia với Liễu nhị tiểu thư, xác suất thành công không lớn, Lý Dịch chỉ có thể lựa chọn con đường thứ hai.

- Có một chuyện phải nói cho muội biết.

Một tay cầm ly lên, phóng khoáng uống một hơi cạn sạch rượu trong ly, nhìn Liễu nhị tiểu thư, nói.

- Chúng ta phải đi.

Rốt cục Liễu nhị tiểu thư cũng ngẩng đầu lên, liếc hắn một cái, hỏi/

- Đi nơi nào?

- Thế giới lớn như vậy, thừa dịp còn trẻ, không đi ra xem một chút sao được?

Lý Dịch nhìn nàng, nói.

- Vùng đất hỗn loạn nơi đó không phải đã tạo ra chút thành tích à, không bằng chúng ta đi qua mang theo Liễu Minh, chiếm hết đỉnh núi nơi đó đều, thống nhất vùng đất hỗn loạn tạo thành một thế lực Sơn tặc, thuận ta thì sống nghịch ta thì chết, người nào dám phản kháng thì đánh hắn, đánh đến hắn không phản kháng nữa mới thôi, như vậy, không chỉ trừ hại cho dân, mà mộng tưởng khi còn bé của muội không phải cũng được thực hiện sao?

Tin tức này có chút đột ngột, Liễu nhị tiểu thư kinh ngạc, sau đó lộ ra vẻ động tậm, nhìn hắn hỏi.

- Thật sao?

- Đương nhiên là thật, ta lừa muội làm gì?

Lý Dịch lắc đầu, nói.

- Đợi đến khi vùng đất hỗn loạn kia được thống nhất, chỉnh hợp thể lực kia, chúng ta đi trước mặt Võ Quốc, đồ đệ muội không phải tạo phản ở Võ Quốc à, chúng ta thuận tiện giúp nàng kéo cẩu Hoàng Đế Võ Quốc kia xuống, muội cảm thấy thế nào?

Liễu nhị tiểu thư liếc hắn một cái, hỏi.

- Ngươi không làm Cảnh Vương?

Lý Dịch khoát tay, không chút phật lòng nói.

- Cảnh Vương cái gì, Cảnh Vương và thực hiện mộng tưởng của muội, việc nào quan trọng hơn?

Liễu nhị tiểu thư ngẫm lại, gật đầu nói.

- Ta cảm thấy đề nghị của người rất tốt.

- Tiên sinh, vừa rồi ta nghe Như Nghi tỷ tỷ nói cái gì mà muốn đi.

Lúc Lý Dịch ở trong phòng thu xếp đồ đạc, Thọ Ninh nắm tay Vĩnh Ninh từ bên ngoài đi tới, hỏi:

- Các ngươi muốn ra ngoài chơi à, đi nơi nào, đi bao lâu?

- Đi một nơi rất xa.

Lý Dịch lắc đầu, nói:

- Còn không biết đi bao lâu.

Thọ Ninh nhìn hắn hỏi.

- Giống như lần trước sao?

Hiển nhiên Vĩnh Ninh vẫn còn nhớ rõ việc lần trước, đi tới ôm lấy cánh tay Lý Dịch, thanh âm mềm mại cầu xin.

- Ca ca, ta cũng muốn đi, Tâm Di không muốn bị vứt bỏ.

Lý Dịch ôm nàng lên, vừa cười vừa nói.

- Đương nhiên phải mang theo Tâm Di.

Trên mặt Thọ Ninh có chút do dự, hỏi.

- Còn giống như lần trước sao?

- Có lẽ đi lâu hơn so với lần trước một chút chút

Lý Dịch nhìn nàng, hỏi.

- Băng Ngưng muốn đi sao?

- Nếu như đi lâu như vậy, mẫu phi sẽ không đồng ý.

Trên mặt nàng lộ ra tia mong đợi, sau cùng lại chỉ có thể ảm đạm lắc đầu.

- Ta ở trong nhà chờ tiên sinh trở về.

Lý Dịch gật đầu.

Trên mặt nàng lộ ra buồn rầu, lẩm bẩm.

- Lần sau, lần sau chờ ta lớn lên, khi tiên sinh đi ra ngoài chơi, nhất định phải mang ta theo!

- Tốt.

Lý Dịch cười cười, buông Vĩnh Ninh ra, nói.

- Đi chơi đi.

Nhìn hai tiểu cô nương tay nắm tay đi ra ngoài, Lý Dịch thu tầm mắt lại, trên mặt hiện ra một tia phức tạp.

Một hồ nước trong Viện Toán Học, bây giờ đã trở thành một trong ba nơi được hoan nghênh nhất trong viện.

Thực vật bên hồ tươi tốt, đá xanh lót đường, cách một đoạn sẽ có một đầu ghế dài cung cấp cho mọi người nghỉ ngơi, là mảnh đất được học sinh trong học viên lựa chọn vào sáng sớm.

Hiện tại là thời gian lên lớp, trong học viện không một bóng người, đá xanh trên đường, Lý Dịch, Lý Hiên và Minh Châu sóng vai bước đi.

Bởi vì thân phận đặc thù, đã từng là tam kiệt của Kinh Đô, bây giờ đã không có người xưng hô với bọn họ như vậy.

Lý Hiên quay đầu nhìn chung quanh, cảm khái.

- Hai năm này, Kinh Đô thay đổi quá lớn, hồi tưởng lại lúc mới tới Kinh Đô, có chút nhận không ra.

Câu nói này không phải hắn nói trong nhất thời, mà bởi vì người tạo thành những biến hóa này trong Kinh Đô, hiện tại đang ở ngay chỗ này.

Trong hai năm qua, bọn họ cơ hồ đã quấy Kinh Đô thành trời long đất lỡ, xây dựng tam Viện, đấu Thục Vương, đấu Thôi gia, lại vượt qua đủ loại trở ngại trên triều đình, phổ biến tần chế, mới đặt vững cục diện Kinh Đô như bây giờ.

Lý Hiên không thể không biết nói những lời này là cỡ nào không biết xấu hổ, vừa đi vừa nói:

- Đợi qua ít ngày nữa, ta tính xây dựng nơi này thêm chút, xây thêm mấy tòa học viện nữa, Viện Khoa Học cũng cần phải chia nhỏ ra, đến lúc đó người nghĩ kế cho ta.

- Ta muốn rời khỏi Kinh Đô một thời gian.

- Ngươi nói, nhập Viện Toán Học vào Viện Khoa Học sẽ như thế nào, có điều như thế Tiểu Hàn có chút không nguyện ý.

Lý Hiên kinh ngạc, nhìn Lý Dịch hỏi:

- Ngươi vừa nói gì?

Ánh mắt Lý Dịch nhìn qua mặt hồ, nói.

- Qua ít ngày nữa, có thể ta sẽ không giúp đỡ được nữa, lập tức sẽ rời khỏi Kinh Đô.

Bước chân Lý Hiên dừng lại, ánh mắt Lý Minh Châu cũng nhìn về phía hắn.

- Rời khỏi Kinh Đô?

Lý Hiên nhìn hắn, có chút khó tin hỏi.

- Ngươi muốn rời khỏi, Câu Lan nhà các ngươi ở Kinh Đô làm sao bây giờ, cửa hàng phải làm sao?

Lý Dịch kỳ quái liếc hắn một cái, hỏi.

- Ta chỉ cùng Như Nghi các nàng ra ngoài du ngoạn, Câu Lan và cửa hàng cái gì, nói đến Câu Lan và cửa hàng, mấy ngày ta rời đi, các ngươi phải giúp ta để ý một chút, đừng để người khác khi dễ.

- Ngươi bây giờ là Cảnh Vương, ai dám tìm các Câu Lan cùng cưa hang nhà người gây phiền phức?

Lý Hiên nhíu mày, nói.

- Tại sao bỗng nhiên muốn rời đi.

- Nương tử nhà ta nói sống ở Kinh Đô nhàm chán, muốn ra ngoài đi dạo, ta có thể làm sao.

Lý Dịch lắc đầu, nói.

- Huống hồ, Kinh Đô cũng không thú vị, đi ra xem sơn thủy một chút cũng tốt.

Trên mặt Lý Hiển lộ ra vẻ thất vọng, sau đó thở dài, nói.

- Thật hâm mộ các ngươi, nói đi là có thể đi.

Hắn nhìn Lý Dịch, hỏi:

- Lần này đi bao lâu?

Lý Dịch ngẫm lại, nói:

- Ít thì nửa năm, nhiều thì khó nói.

Lý Hiên nhìn hắn, kinh ngạc nói.

- Lâu như vậy?

- Thời gian cụ thể còn không biết, không thừa dịp còn trẻ xem thật kỹ biển rộng núi cao, sau này sẽ không có cơ hội nữa.

Lý Dịch lắc đầu, nói.

- Đúng, lần này ra ngoài, ta muốn mang theo Vĩnh Ninh, ta lo lắng rời đi lâu, bệnh tình của nàng sẽ phát tát.

- Đứa bé kia, cũng chỉ thân cận với ngươi.

Tâm tình Lý Hiên hơi phiền muộn, vẫn gật đầu, nói.

- Ta sẽ hạ một thánh chỉ, khi nào thì các ngươi rời đi?

- Đầu tháng sau.

- Không được, việc của viện khoa học, người cần phải nghĩ kế cho ta.

Lý Hiên lắc đầu, nói.

- Nếu như ngươi đi, sau này ta muốn làm những chuyện này cũng khó, ngươi ở chỗ này chờ lát nữa, ta lập tức đi đến Viện Khoa Học cầm tư liệu qua.

Lý Hiên vội vàng rời đi, nơi này cũng chỉ còn lại hai người là hắn và Minh Châu.

Từ khi bắt đầu thì công chúa điện hạ đã cúi đầu xuống không nói một lời, sau khi Lý Hiên đi, nàng một mình hướng về phía Đình giữa hò.

Lý Dịch theo nàng đi đến trong đình, rốt cục nàng cũng mở miệng hỏi.

- Lần này chuẩn bị đi đến đâu?

Lý Dịch ngẫm lại, nói:

- Trước mắt tính một đường đi về phía Tây, sẽ đi đến Khánh An phủ trước, cuối cùng hẳn sẽ dừng lại bên Thục Châu.

Bỗng nhiên Lý Minh Châu ngẩng đầu nhìn hắn, hỏi:

- Còn trở lại không?

- Làm sao có thể.

Lý Dịch cười nói một câu, nhìn thẳng mắt nàng, sau đó cúi đầu xuống, giữa hai người lâm vào trầm mặc thật lâu.

Lý Minh Châu không hỏi nhiều, bởi vì nàng biết tại sao Lý Dịch lại rời đi.

Chỉ cần hắn còn ở Kinh Đô, mâu thuẫn giữa Lý Hiên và quần thần sẽ không thể nào giải trừ, một Vương gia được Quân Vương chuyên sủng, quyền thế lớn hơn trời lưu lại Kinh Đô sẽ để cho vô số người nửa đêm ngủ không yên.

Hắn chọn rời đi là vì Lý Hiên, nếu hắn còn muốn về sẽ không nghĩ tới việc rời đi.

Không biết qua bao lâu, Lý Dịch mới ngẩng đầu, thấy bộ dáng nghiêm túc của nàng, đưa tay giật nhẹ khóe miệng nàng, kéo ra một nụ cười, vừa cười vừa nói.

- Đương nhiên sẽ trở về, cô còn ở nơi này, sao ta có thể không trở về?

| Lý Minh Châu không để ý bàn tay đang quấy phá trên mặt nàng, duỗi ra ngón út, nói:

- Ngoéo tay.

Thấy động tác của nàng, Lý Dịch đầu tiên kinh ngạc, sau đó duỗi ngón út ra, quấn quanh ngón tay nàng, nói:

- Ngoéo tay.

Lý Minh Châu duỗi ngón cái ra, dính chặt vào ngón cái của hắn.

- Ngoéo tay, đóng dấu, một trăm năm không cho phép thay đổi!


Bạn cần đăng nhập để bình luận