Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 990: Chương 990




________________

- Lão phu cáo từ.

- Trầm Tướng đi thong thả.

Sau khi tiễn Trầm Tướng ra về, Lý Dịch trở về nội viện, ngồi xuống.

Hôm nay Trầm Tướng tới, không phải vì nghiên cứu thảo luận triết học “Tử Phi Ngư cùng hắn.

Lý Hiển thẳng thắn, làm việc chỉ dựa vào nhiệt tình, nhưng là một người làm việc khoa học, hắn có một tính chất đặc biệt quan trọng đó

là kiên trì.

Kiên trì đến đụng vào tường cũng không trở về, sau khi đụng ngã tường thì tiếp tục nhanh chân đi về phía trước.

Lúc Tiên Đế còn tại vị, cũng không kiên cường độc đoán, đại đa số thời khắc cũng sẽ thương nghị với quần thần, chiếu Cố ý kiến của trọng thần trong triều, bình thường Lý Hiên không quá quản chính sự, nhưng việc do hắn quyết định dù bị nhiều người phản đối cũng không có biện pháp thay đổi được ý nghĩ của hắn.

Trước kia hắn là thế tử, còn có Ninh Vương và Tiên Đế có thể buộc chặt hắn, hiện tại hắn là Hoàng Đế, toàn bộ thiên hạ đều là của hắn, không ai có thể thay đổi hắn.

Từ trước đến nay, tôn thất quần thần đều cùng hắn giằng co thế này, nếu không có chuyện ngoài ý muốn thì người kiên trì đến sau cùng nhất định là Lý Hiên.

Mà chính Lý Dịch cũng bị hắn đẩy lên phía trước.

Nhưng chuyện này không thể trách hắn, hắn làm việc cho tới bây giờ cũng sẽ không cong cong quấn quấn quá nhiều, quần thần cảm thấy nghi ngờ hắn, hắn đã được phong Tướng, quần thần lại tiếp tục ngờ vực vô căn cứ, hắn trực tiếp phong lên Vương.

Đây là thái độ của hắn, tuy có chút thô bạo nhưng lại đơn giản ngay thẳng.

Đây là một cách làm khiến người ta vừa bực mình vừa buồn cười lại có chút cảm động, thậm chí có chút tính trẻ con, đương nhiên, tính trẻ con thế này, xuất hiện trên người Vua của một nước cũng không phải là một chuyện tốt lành.

Trong nội viện, Tiểu Châu, Tiểu Hoàn và Tiểu Thúy đang chơi đá cầu, Lý Dịch vẫy tay về phía nàng, nói:

- Tiểu Châu, chờ một lát giúp ta làm một bình rượu nho ấm.

- Được rồi, ta lập tức đi ngay!

Tiểu Châu chuyền bóng cho Tiểu Hoàn, nhanh chân đi vào nhà bếp, Lý Dịch ngẫm lại, bổ sung một câu:

- Lần này pha ít rượu mạnh thôi.

Liễu nhị tiểu thư không có ở nhà, không ai có thể uống rượu với hắn, một mình Lý Dịch tự rót tự uống, nghĩ đến chuyện vừa rồi, ở một hướng khác. Như Nghi thu tầm mắt lại, thấp giọng nói.

- Cho dù được phong Vương, tướng công vẫn không vui.

Mặt Nhược Khanh có vẻ rất lo lắng, lên tiếng.

- Lần này chàng được phong đến Cảnh Vương, nhìn như là ân đến vô cùng lớn, nhưng ân điển quá mức cũng chưa hẳn là chuyện tốt, sau khi bệ hạ lên ngôi, Lý gia đã khiến không ít người phải kiêng kị, lần này hoàng ân hậu trọng, bọn họ sẽ càng kiên kị nhiều hơn, cây mọc thành rừng cũng không phải chuyện tốt.

Mặt Như Nghị lộ vẻ suy tư, nhìn qua hướng kia khá lâu, mới nói.

- Có việc này ta muốn thương lượng với hai vị muội muội một chút.

Nàng nhỏ giọng nói vài lời, trên mặt Túy Mặc hiện ra nụ cười, nói.

- Tỷ tỷ làm chủ.

Nhược Khanh đồng dạng gật đầu, nói.

- Mọi việc đều nghe theo tỷ tỷ.

Lý Dịch vừa uống rượu nho, vừa nghĩ mọi việc.

Trước khi Tiên Đế lâm chung đã giao Minh Châu và Lý Hiên lại cho hắn, để hắn trông nom triều đình này, quản thiên hạ này, về sau lại để cho Thường Đức tiện thể nhắn nhủ, bảo hắn chiếu cố Vĩnh Ninh, chiếu CỐ luôn Thọ Ninh.

Mình cũng không phải bảo mẫu nhà lão, lão dựa vào cái gì chứ?

Lúc đó làm sao lại bị ma quỷ ám đáp ứng, chiếu CỐ Vĩnh Ninh, chiếu cố Thọ Ninh, chiếu cố Minh Châu, đây cũng không cần phải nói, ngay cả Lý Hiên cũng phải chiếu CỐ, ai bảo hắn là hảo huynh đệ duy nhất, hắn cũng nhận, nhưng toàn bộ triều đình, toàn bộ thiên hạ đều bị hắn ra Chiếu mà dần lộn xộn.

Mới đầu nghĩ đến quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, chiếu khán thì chiếu khán đi, nhưng bây giờ, hắn muốn để Lý Hiên ngồi vững vàng vị trí này, quần thần hòa thuận, triều đình an ổn, còn muốn lưu lại Kinh Đô, thay hắn chiếu Cố thiên hạ của Lý gia, hai chuyện này có chỗ xung đột.

Cho tới bây giờ, hắn còn chưa nghĩ ra một phương pháp giải quyết phù hợp.

Trong lòng Lý Dịch dâng lên một tia không cam lòng, lão hoàng đế ơi là lão hoàng đế, chính mình lừa gạt nữ nhi của hắn còn thế nào, trước khi đi còn phải hố hắn một vỐ.

Hắn nhíu mày, giơ tay ra lấy bầu rượu, lại bắt phải một khoảng không.

Như Nghi cầm bầu rượu lên, đổ đầy vào ly của hắn, lại tự rót cho chính mình một ly, nhìn hắn mỉm cười nói.

- Thiếp thân bồi tướng công uống hai ly.

Bình thường Như Nghi không uống rượu, rượu nho cũng chưa từng uống, trừ một lần bị Lý Dịch dây dưa cùng bổ sung một chén rượu giao bôi vào ngày đại hôn, thì chưa từng thấy nàng chủ động uống rượu.

Lý Dịch kinh ngạc cạn ly với nàng, nàng nhấp một ngụm nhỏ, mới nhìn Lý Dịch nói.

- Có một việc thiếp thân muốn thương lượng với tướng công.

Như Nghi không hay dùng loại giọng nói cùng biểu lộ thế này để nói chuyện cùng hắn, Lý Dịch nghi ngờ nói.

- Việc gì?

Như Nghi nhìn hắn, nói.

- Thiếp thân muốn ra ngoài đi dạo.

Lý Dịch nghe vậy sững sờ, sau đó đứng lên, nói.

- Ta bồi nương tử ra ngoài đi dạo.

- Thiếp thân không phải nói bên ngoài nhà.

Như Nghi lắc đầu, nói.

- Thiếp thân nói bên ngoài Kinh Đô, sống ở Kinh Đô này lâu như vậy, có chút phiền muộn, thiếp thân muốn cùng tướng công, mang theo Đoan Nhi, Như Ý, Tiểu Hoàn, còn có hai vị muội muội, người một nhà đi ra du ngoạn mấy ngày này, nhìn sơn thủy, lần cuối cùng ra ngoài với tướng công đã là hơn hai năm trước rồi.

Như Nghi rất ít khi chủ động đưa ra yêu cầu gì với mình, Lý Dịch ngẫm lại, cũng không suy nghĩ bao lâu, gật đầu nói.

- Được.

Thế giới lớn như vậy, Như Nghi muốn đi xem một chút, tự nhiên hắn cũng phải bồi nàng.

Nhưng mà, nếu như vậy, đáp ứng việc của lão hoàng đế, sợ rằng phải nuốt lời, tính một chút, nuốt lời thì nuốt lời đi, nhiều nhất xuống đó gặp mặt hắn, để hắn đạp hai cước cho hả giận.

Hắn nhìn Như Nghi hỏi.

- Nương tử muốn đi nơi nào?

- Do tướng công quyết định.

Lý Dịch gật đầu, lại hỏi/

- Vậy khi nào chúng ta đi?

Như Nghi ngẫm lại, nói:

- Cũng nên có chút thời gian để chuẩn bị, không bằng đầu tháng sau đi.

Khoảng cách đầu tháng sau còn hơn nửa tháng, có đầy đủ thời gian chuẩn bị, Lý Dịch đứng lên, thở phào nhẹ nhõm.

Lần này ra ngoài, sợ rằng thời gian không ngắn, có một số việc cần bàn giao lại cho lão phu nhân, Câu Lan, cửa hàng ở Kinh Đô, mọi việc đều phải an bài thỏa đáng.

Tình hình Cầu Lan và cửa hàng đều đã tốt hơn, không cần hắn nhúng tay quá mức, mình rời đi một năm hai năm, cũng có thể vận hành bình thường, ngược lại cũng không cần quá lo lắng.

Mà lần này cụ thể đi nơi nào, còn phải suy nghĩ thật kỹ.

Lý Dịch ngồi ở trong viện suy tư, Liễu nhị tiểu thư mang theo một vò rượu nho nhỏ ngồi xuống đối diện hắn.

Liễu nhị tiểu thư uống rượu cho tới bây giờ đều dùng bát, Lý Dịch rót cho mình một ly rượu đầy, hỏi:

- Gần đây Liễu Minh thế nào?

Liễu nhị tiểu thư thuận miệng đáp.

- Vẫn bình thường.

Lý Dịch lại hỏi..

- Vùng đất hỗn loạn bên kia có truyền đến tin tức gì không?

Liễu nhị tiểu thư như mây trôi nước chảy nói:

- Hai năm này, Liễu Minh không ngừng có người đi qua, đánh xuống một số địa bàn, cũng có chút thành tích.

Có thể bị Liễu nhị tiểu thư dùng "Có chút thành tích” để hình dung vậy không chỉ là có chút thành tích.

Lúc trước chỉ đi ngang qua nơi đó, tiện tay an bài một chút việc, không nghĩ tới việc gì sâu xa, bây giờ cũng coi như thu hoạch ngoài ý

muốn.

Nghĩ đến một chuyện nào đó, Lý Dịch đột nhiên hỏi.

- Như Ý, muội có nơi nào rất muốn đi hay không?

- Không có.

Liễu nhị tiểu thư lắc đầu.

- Muội cẩn thận suy nghĩ lại một chút.

Lý Dịch nhìn nàng, nói.

- Khi còn bé cũng được, có nơi nào muốn đi hoặc việc muốn làm, chẳng hạn như lý tưởng gì đó?

- Khi còn bé..

Liễu nhị tiểu thư ngẫm lại, nhìn hắn, hỏi:

- Trở thành sơn tặc Vương có tính không?

- Tính.

Lý Dịch sững sờ, sau đó nhìn nàng, lẩm bẩm nói:

- Sơn tặc Vương, cái này cũng thật trùng hợp.

Liễu nhị tiểu thư nhìn hắn, hỏi.

- Khi còn bé ngươi cũng muốn trở thành sơn tặc Vương?

Lý Dịch ngẫm lại, gật đầu nói:

- Không kém bao nhiêu đâu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận