Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 770: Như Nước Uống Mà Thôi




Chương 770: Như Nước Uống Mà Thôi





----------------------

Bệnh tình của bệ hạ có chuyển biến tốt, thật lâu không có tảo triều hôm nay lại mở, đây chính là lần đầu tiên trong mấy tháng qua, tinh thần bách quan phấn chấn, không dám chậm trễ, trời chưa sáng đã đứng chờ trước cửa cung.

Tảo triều thật lâu không có mở tưởng rằng sẽ có rất nhiều sự việc, không biết ngày hôm nay khi nào sẽ kết thúc, nhưng mà chỉ gần nửa canh giờ, chúng quan viên đã đứng xếp hàng từ Lập Chính Điện đi ra ngoài.

Thân thể Bệ hạ có thể thật không được, xem như dĩ vãng, rất ít kết thúc nghị sự sớm như vậy.

Nửa tháng trước có hai châu bị lũ lụt, tổn thất không nhỏ, bệ hạ mệnh hộ bộ mau chóng phát bạc, cứu trợ thiên tai tế dân, lại phái quan viên Đô Thủy Giám tiến đến quản lý mực nước, đây cũng là chuyện gấp nhất hiện nay.

Nhưng mà tai nạn loại này gần như hàng năm đều xảy ra, làm từng bước sẽ không ra sai lầm gì lớn.

Sau đó là một số việc vặt, tảo triều mà, cũng nên nói cái gì đó bằng không mọi người đứng im quá lâu sẽ cứng ngắc, giống như ngày bình thường không có gì làm.

Trừ cái đó ra, giao trách nhiệm cho lễ bộ hiệp trợ trưởng công chúa trong việc xây trường ở các huyện, cải chế phương diện khoa cử nho nhỏ cũng là một chuyện để mọi người để bụng.

Tuy thất bại rất nhiều lần nhưng bệ hạ cảm thấy vẫn không thể từ bỏ áp chế đối với môn phiệt hào tộc.

Nha môn các bộ ti Từ Lập Chính Điện đi ra, còn chưa đi xa, đám quan chức tốp năm tốp ba tụ tập cùng một chỗ thảo luận về tảo triều vừa rồi.

- Hưng thịnh huyện học, bệ hạ lại mở cửa sau cho sĩ tử nhà nghèo.

- Trước đây ít năm không phải cũng làm như vậy à, kết quả sau cùng vẫn thất bại?

- Khó nói, muốn xây càng nhiều thư viện cho các châu phủ thì phải mời càng nhiều tiên sinh, bút mực giấy nghiên, thư tịch kinh nghĩa, còn không tính việc xây dựng thư viện, tất cả này đều cần bạc, quốc khố có thể xuất ra nhiều như vậy?

- Ai biết được, vừa rồi bệ hạ ngược lại không có nói sẽ lấy tiền từ quốc khố, chỉ nói trưởng công chúa sẽ lĩnh việc này, nhiều bạc như vậy, chẳng lẽ để trưởng công chúa lấy ra?

Nếu một năm hoặc nửa năm trước đó, tiêu điểm họ tranh luận có lẽ còn là công chúa điện hạ tuy thân phận tôn quý nhưng cũng chỉ là nữ tử, có tư cách gì tham dự quốc gia đại sự?

Mà giờ khắc này không ai dám nói thế.

Lần trước người nghi vấn nàng đã bị dân chúng Kinh Đô đâm đoạn cột sống.

Đệ nhất đại nho, chỉ được tiếng mà không có miếng, kết cục là thanh minh hủy hết, khiến vô số người khi nhớ đến việc đó còn bóp cổ tay thở dài.

Trong thời gian một năm qua, ánh sáng của trưởng công chúa thật sự quá mức chói mắt.

Mang thiên phạt về giúp cho Cảnh Quốc đại thắng Tề Quốc, đến nay vẫn còn lực chấn nhiếp rất lớn, về sau lại đánh bại sứ thần Tề Quốc, cứu được danh dự quốc gia, sau đó lại thành lập hội liên hợp phụ nữ, học viện nữ tử, thậm chí dốc hết sức thôi động Quốc Sách nữ tử dưới mười sáu tuổi không cưới chồng, bồi dưỡng nữ đại phu đỡ đẻ, giúp cho tỷ lệ nữ tử chết do khó sinh giảm xuống mấy lần, cho nên trong nhà rất nhiều nữ tử đều lập bài vị cho nàng.

Những chuyện này, lấy ra bất kỳ một cái nào đều đủ để bọn hắn tâm phục khẩu phục.

Đến bây giờ, nếu có chuyện gì đại sự xuất hiện trên người trưởng công chúa, họ căn bản sẽ không kỳ quái.

Nhưng đối với nàng có thể làm tốt việc này hay không, trong lòng mọi người cũng gần như không có chờ mong.

Dù sao, bệ hạ cũng gặp được không ít trở ngại không thể kháng cự, huống chi trưởng công chúa, một nữ tử, không nói gặp trở ngại, vẻn vẹn nói về bạc cũng không phải một con số nhỏ.

Không thể giải quyết vấn đề này, việc này cuối cùng sẽ chỉ là một chuyện cười.

Có lẽ cũng vì xem thấu điểm này, trên mặt những quan viên có bối cảnh thâm hậu mới không lộ ra biểu lộ gì không vui.

Giúp đỡ hàn môn chính là chèn ép môn phiệt, bệ hạ biểu lộ ra ý định này, rõ ràng bất mãn đối với bọn hắn.

Từ trước đến nay, mấy gia tộc lớn đều mập mờ với Hoàng gia tự nhiên không sợ, địa vị của họ trên triều đình tự nhiên có hoàng thất cam đoan, nhưng đối với Thôi gia và một vài gia tộc khác thì chuyện này cũng không phải đơn giản như vậy.

Chí ít trên triều, biểu hiện của họ cũng không hề an ổn.

Sắc mặt một quan viên nào đó trầm xuống, nhỏ giọng nói.

- Những năm nay, triều đình đã xảy ra biến hóa rất lớn, bệ hạ còn không hài lòng?

- Yên tâm, chuyện này không phải đã sớm trải qua?

Trên mặt một trung niên nam tử bên cạnh lộ ra nụ cười khinh thường.

- Lần này chắc chắn vẫn có đầu không có đuôi, ngay cả bệ hạ đều xử lý không được, trưởng công chúa, ha ha.

- Đúng vậy, bạc từ đâu tới, đây mới là quan trọng nhất.

Một người gật đầu.

- Nếu chỉ ở Kinh Đô, đại cục không có ảnh hưởng gì, nếu thật sự muốn bao trùm đến mỗi một châu phủ, sợ rằng quốc khố không đủ, ta ngược lại muốn xem thử, trưởng công chúa định dùng cái gì đến lấp cái động không đáy này?

- Ha ha, sinh ý của công chúa điện hạ ngược lại làm phong sinh thủy khởi, nhưng lần này, bạc trắng chắc chắn sẽ đổ xuống sông xuống biển.

Một người vừa mới nói một câu đã bị một người bên cạnh chọt chọt cánh tay, ánh mắt mịt mờ liếc nhìn ra phía sau một chút.

Người kia quay đầu nhìn một cái, nhìn thấy một nhân vật quan trọng nào đó của Thôi gia đang lộ vẻ mặt âm trầm, trong lòng lập tức hơi hồi hộp một chút, tự nhủ tiêu rồi.

Trước mặt người nhà họ Thôi mà nhắc đến loại chuyện này, không phải xát muối trên vết thương của họ?

Ai cũng biết, Thôi gia vì chuyện lưu ly mà tổn thất nặng nề, giám thưởng hội không có mở, nện vỡ nát lưu ly trữ hàng ngay trước mặt mọi người, nghe người biết chuyện nói, lần này Thôi gia sợ rằng tổn thất mấy trăm vạn lượng bạc, nếu bàn về hao tổn, Thôi gia xuất trận, ai dám tranh phong?

Không dám nhìn vị Thôi đại nhân kia nữa, quay đầu liếc mắt trưởng công chúa mới vừa từ bên trong đi ra, trong mắt hiện ra vẻ cổ quái, bước nhanh hướng về phía trước.

- Xem ra, người nào cũng không coi trọng cô.

Ngày hôm nay, Lý Dịch hiếm thấy vào triều, đi bên người Lý Minh Châu, lấy thính lực của hắn bây giờ, nghe được chuyện mà những người phía trước đàm luận không phải việc khó, đối với trưởng công chúa, cái này càng không phải việc khó.

- Ngươi xem trọng là được.

Lý Minh Châu quay đầu liếc hắn một cái, từ tốn nói.

Lý Dịch nghe vậy sững sờ, không biết nên cảm động hay bất đắc dĩ.

Chuyện này an bài ngay trước bách quan đã không còn đường lui, bạc còn không có tin tức, nàng lại một chút cũng không có gấp gáp?

Nàng thì không ngẫm lại vạn nhất hắn khoác lác thì sao?

Nhưng mà, cảm giác được tín nhiệm cũng rất khá, Lý Dịch quay đầu lại, nhìn nàng an ủi.

- Yên tâm, nếu như không có tiền thì lại lừa một số tới.

- Ngươi nói cái gì?

Lý Minh Châu quay đầu nhìn lấy hắn.

- Ta nói nếu như không có tiền, thì kiếm lại thêm một số.

Lý Dịch nhìn nàng, cười nói.

- Ngươi cũng biết, loại chuyện kiếm tiền này, ta rất lợi hại, chút tiền ấy, như nước uống mà thôi.

Phía trước cảm thấy có người một mực đang chờ, nhìn thấy hai người đi tới, khom người hơi hành lễ.

- Gặp qua công chúa điện hạ.

Sau đó mới nhìn hướng Lý Dịch, nhẹ nhàng gật đầu.

Lý Dịch cũng mỉm cười đáp lễ, gia chủ Vương gia, lão bằng hữu hợp tác.

Lý Minh Châu nhìn hắn hỏi.

- Không biết Vương đại nhân có chuyện gì?

Quan hệ của Vương gia và hoàng thất từ trước đến nay chặt chẽ, mặc dù nàng là công chúa cao quý nhưng ở trước mặt gia chủ Vương gia cũng sẽ không có quá nhiều nghiêm túc.

- Điện hạ muốn khởi công xây dựng huyện học là chuyện tốt lợi quốc lợi dân, Vương gia nguyện ý quyên ra mười vạn lượng bạc, ra một phần sức vì chuyện này.

Mười vạn lượng bạc không phải một con số nhỏ, khi Lý Dịch cho Liễu nhị tiểu thư, còn do dự một cái chớp mắt, Vương gia lại dứt khoát lấy ra, không hổ là tài chủ đệ nhất Cảnh Quốc, lực lượng vô cùng.

Nhưng mà, nghĩ tới những ngày này họ kiếm lời nhiều như vậy, lấy ra một chút hiến lấy cảm tình cũng rất bình thường.

Lý Minh Châu nghe vậy cũng khẽ giật mình, sau đó cười nói.

- Tâm ý của Vương gia, bản cung tâm lĩnh, chỉ là việc này, bản cung đã có sắp xếp, không nhọc Vương đại nhân hao tâm tổn trí.

Nàng biết, chuyện này Lý Dịch không muốn để cho người khác nhúng tay vào, huống chi vừa rồi hắn cũng đã nói, số tiền kia, với hắn mà nói chẳng qua là nước uống.

Nước uống, hẳn là ý không đáng giá nhắc tới?

Gia chủ Vương gia chỉ kinh ngạc một cái chớp mắt, cười nói.

- Đã như vậy, bản quan đi trước.

Lý Dịch quay đầu, kinh ngạc nhìn qua nàng, một mặt khó tin.

Bị hắn ánh mắt nhìn qua, nghĩ đến công hiệu của bát canh kia, Lý Minh Châu cảm giác vị trí nào đó trên thân thể hơi khác thường, loại cảm giác này trước đó chưa từng có, gò má nàng ửng đỏ, hỏi.

- Nhìn ta làm gì?

Lý Dịch đưa một tay sờ trán mình, đưa một tay khác sờ trán hắn.

Không có phát sốt.

Chẳng lẽ uống nhiều canh kia quá, vị trí nào đó tăng trưởng quá mức dẫn đến IQ giảm xuống?

- Làm gì?

Lý Minh Châu hất tay hắn ra, hơi tức giận hỏi.

Lý Dịch không rảnh đi thưởng thức dáng vẻ giận dữ khó có được của trưởng công chúa, co cẳng đuổi theo hướng gia chủ Vương gia rời đi.

- Vương đại nhân, chờ một chút, đừng đi.

- Chuyện vừa rồi, chúng ta thương lượng lại một chút.

- Lão Vương, đứng lại!


Bạn cần đăng nhập để bình luận