Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 672: Cứ Quyết Định Như Vậy!


Chương 672: Cứ Quyết Định Như Vậy!

----------------------

Tề Quốc, Phong Châu, Lâm gia.

Ở một chỗ trong tiểu viện, Lý Dịch đang ngồi chồm hổm trên mặt đất, dùng một cây quạt nhẹ nhàng quạt lửa.

Trên bếp là thuốc nấu cho Liễu nhị tiểu thư, vị lão giả họ Lâm một đường đồng hành cùng họ chính là đại phu của Lâm gia, sau khi trở lại Lâm phủ đã nhanh chóng sai người đưa mấy gói thuốc tới.

- Lý huynh đệ, hai người các ngươi ở chỗ nào của Cảnh Quốc?

Đại hán kia ngồi xổm nhìn, đang nói chuyện phiếm với Lý Dịch thì đột nhiên hỏi một câu.

- Khánh An phủ.

Lý Dịch thuận miệng trả lời.

- Khánh An phủ, chỗ đó cách nơi này rất xa nha!

Trên mặt đại hán lộ ra vẻ kinh ngạc.

- Lần này các ngươi gần như đi qua toàn bộ Cảnh Quốc!

- Đúng là rất xa.

Lý Dịch lại thêm chút củi, hỏi.

- Lâm đại ca đã từng đi qua Khánh An phủ sao?

Đại hán gật đầu.

- Hơn nửa năm trước thì phải, lúc đó ta theo tiểu thư tới đó một lần. Ở Khánh An phủ thành có một cửa hàng gọi Như Ý Phường, bán rượu đặc biệt mạnh, còn có Câu Lan ….. Không thể không nói, vở kịch của Cảnh Quốc các ngươi hay hơn nhiều so với Tề Quốc chúng ta.

- Lâm đại ca thường xuyên đi Cảnh Quốc?

Lý Dịch thuận miệng hỏi một câu.

Đại hán đếm đầu ngón tay, nói.

- Cũng không phải thường xuyên, mỗi năm đi theo tiểu thư hai lần, tính cả lần này, được bốn lần rồi.

Lý Dịch tính toán thời gian, cho lửa nhỏ một chút, nghĩ đến vị nữ tử nhìn nhu nhược kia, nói:

- Tiểu thư nhà các ngươi…. rất lợi hại.

- Tiểu thư rất lợi hại.

Đại hán gật đầu.

- Sinh ý của Lâm gia chỉ dựa vào nàng ấy chống đỡ, bằng không những tên phế vật kia khẳng định đã tiêu xài hết vốn liếng từ đời nào rồi.

Thuốc của Liễu nhị tiểu thư cần nấu bằng lửa nhỏ thêm một hồi nữa, Lý Dịch dứt khoát ngồi ở chỗ này tán gẫu với hán tử.

Nội dung đương nhiên liên quan tới Lâm gia, cùng với tình huống và thế cục ở Phong Châu.

Tình hình của Lâm gia thật kỳ quái, tộc nhân đời thứ hai đều ở đây, nhưng họ đều giao sinh ý liên quan đến toàn bộ gia tộc vào tay một nữ tử yếu đuối.

Đương nhiên, nguyên nhân trong đó cố nhiên có việc phụ thân của Lâm cô nương chết sớm, đại phòng chỉ còn có một nữ tử yếu đuối là nàng ta cộng thêm một vị đệ đệ chưa thành niên. Quan trọng hơn hết, nàng ta có thiên phú bất phàm về phương diện buôn bán.

Chỉ cần nghe thấy sự cung kính và bội phục trong những lời của hán tử đã có thể nhìn ra.

Còn về thành Phong Châu này, xét về vị trí ở Tề Quốc, rời xa đô thì được coi là xa xôi, nhưng thực lực kinh tế thì không thua kém.

Hơi cảm giác tương tự như Khánh An phủ của Cảnh Quốc.

Vừa rồi sau khi vào thành, Lý Dịch cũng có thoáng quan sát, nếu bàn về mức độ phồn hoa thì nơi này ném xa Thục Châu chí ít mười tám con phố.

Đương nhiên, với hắn mà nói, quan trọng nhất là ở một điểm khác.

Địa phương càng phồn hoa và đông đúc thì sức ảnh hưởng của đạo cô kia lại càng nhỏ, đặc biệt là ở trong loại thành trì quan trọng như vậy, cái hội họ gọi là thánh giáo kia cũng sẽ không thể hành sự không kiêng nể.

Bằng không nếu đúng như những gì họ khoác lác, ở Tề Quốc có hơn một trăm ngàn tín đồ, trong thành Phong Châu này không chừng sẽ có xấp xỉ gần một nghìn tay chân của thánh giáo, như vậy thì thật khiến cho người khác đau đầu.

- Thuốc nấu xong rồi.

Lý Dịch ước lượng thời gian, tắt bếp, loại bỏ cặn, lọc nước thuốc ra một chén khác.

Hắn nếm một ngụm nhỏ, sau đó không khỏi nhíu mày.

Lý Dịch biết Liễu nhị tiểu thư sợ đắng, Như Nghi nói nàng ta từ nhỏ đã không đụng vào những thứ có vị đắng, hiện tại làm thế nào để cho nàng ta chịu uống hết chén thuốc này cũng là một nan đề.

- Ngươi đi vào đi.

Đại hán đứng lên, khoát tay, nói:

- Ta đi tới chỗ của tiểu thư nhìn xem.

Một lát sau, Lý Dịch bưng chén thuốc đi vào, thấy Liễu nhị tiểu thư khoanh chân ngồi trên giường, hắn đi tới bên cạnh, nói:

- Uống thuốc trước đi.

Liễu nhị tiểu thư mở mắt, nhìn thoáng qua chén thuốc đen sì, lắc đầu từ chối.

- Ta tự chậm rãi điều dưỡng là được, không cần uống thuốc.

Lý Dịch nhìn nàng, nói:

- Uống đi, không đắng.

Liễu nhị tiểu thư dùng ánh mắt hoài nghi liếc hắn một cái, Lý Dịch lập tức nghiêm mặt rải nói dối:

- Vừa rồi ta đã uống thử, không đắng chút nào.

- Không tin muội nhìn.

Dứt lời, Lý Dịch bưng chén thuốc lên hớp một ngụm lớn, mặt không hề biến sắc.

Liễu nhị tiểu thư bán tín bán nghi tiếp nhận chén thuốc, nếm một chút, sau đó khuôn mặt lập tức nhăn lại, căm tức nhìn Lý Dịch.

- Ngươi gạt ta!

Lý Dịch nhìn nàng giải thích.

- Thuốc đắng dã tật, uống nhanh lên, uống xong mới có thể nhanh chóng tốt lên, chúng ta cũng có thể nhanh chóng trở về.

- Không uống!

Liễu nhị tiểu thư đặt chén thuốc bên cạnh, bởi vì bị lừa gạt mà căm tức liếc nhìn đầu sỏ gây tội, tiếp tục nhắm mắt điều dưỡng.

- Uống đi, uống một ngụm, cho muội một viên kẹo.

Lý Dịch khuyên nhủ.

Liễu nhị tiểu thư liếc hắn một chút,

- Ấu trĩ!

- Hai viên.

- Ngươi lấy ra trước cho ta xem…



...

Lâm gia, nghị sự đường.

Hơn mười người ngồi ở nội đường, nữ tử tên Lâm Uyển Như ngồi ở đầu phía dưới, đặt một quyển sổ rất dày lên bàn, nói:

- Đây là sổ sách lần này, mời các vị thúc thúc, bá bá xem qua.

Nàng vừa dứt lời, một nam tử vóc người gầy gò đứng lên, hỏi:

- Tiểu Như, Lâm Phương nói các ngươi trên đường trở về gặp được sơn tặc, chuyện này có thật hay không?

Lâm Uyển Như gật đầu.

- Đúng là gặp được một ít phiền toái nhỏ, có điều cuối cùng vẫn giải quyết thuận lợi.

- Cái gì mà phiền toái nhỏ?

Một nam tử trung niên trên cằm có chỏm râu ngắn nhíu mày, nói:

- Không phải ta đã nói lần này các ngươi nên đi theo thương đội của Bạch gia sao, tại sao không cùng bọn hắn trở về. Lần này coi như các ngươi may mắn, nhưng nếu chẳng may gặp được nguy hiểm lớn hơn thì làm sao bây giờ?

- Nhị thúc, Bạch gia là Bạch gia, Lâm gia là Lâm gia.

Lâm Uyển Như nhìn hắn, nói:

- Tại sao lại muốn chúng ta việc gì cũng phải đi theo sau Bạch gia?

Nam tử râu ngắn nói.

- Bạch gia và Lâm gia là thế giao, ngươi phân rõ ràng như vậy làm gì, lại nói, đợi đến sau này ngươi gả đi...

- Nếu như nhị thúc không có việc gì thì Uyển Như xin phép về trước.

Không đợi nam tử râu ngắn nói cho hết lời, Lâm Uyển Như lập tức đứng lên nói.

- Ngươi nói ngươi….

Tên nam tử râu ngắn kia chỉ vào nàng, nói:

- Thôi thôi, không nói trước chuyện này, nghe nói lần này ngươi dùng tám ngàn lượng bạc mua một món đồ lưu ly. Số tiền lớn như vậy, tại sao không thương lượng với chúng ta trước, nếu xảy ra vấn đề gì thì ai sẽ chịu trách nhiệm đây?

- Ta sẽ gánh.

Lâm Uyển Như nhìn hắn, nói:

- Lưu ly cực kỳ hiếm thấy, ta dự định dùng nó làm trấn điếm chi bảo, nếu bày biện nó trong tiệm, chắc chắc sẽ hấp dẫn khách nhân đến càng nhiều...

…. ….

- Phương pháp này rất tốt.

- Có thể thử một lần….

- Nếu không được thì cũng có thể bán lại với giá cao, trước đó vài ngày Vạn Bảo Các bán đi một chiếc vòng tay lưu ly, giá cả không thấp...

Lâm Uyển Như nói xong, mọi người cẩn thận suy nghĩ một hồi, nội đường nhanh chóng xuất hiện rất nhiều giọng đồng ý.

Nam tử râu ngắn há hốc mồm, nhất thời không biết nên phản bác như thế nào, hắn ngẫm lại, hỏi:

- Nghe nói lần này các ngươi còn mang theo hai người trở lại, họ có thân phận gì?

Lâm Uyển Như suy nghĩ một chút, nói:

- Cứu được họ từ trong tay đám sơn tặc.

Nam tử râu ngắn cau mày một cái, nói.

- Lâm gia chúng ta cũng không phải nơi làm từ thiện, cứu người còn muốn mang về, mấy ngày nay nhanh chóng bảo họ thu dọn rời đi, Lâm gia chúng ta cũng không dưỡng người rảnh rỗi.

- Họ không phải người rảnh rỗi.

Lâm Uyển Như nhìn nam tử râu ngắn, nói:

- Thư sinh kia là ta mời tới làm nhân viên thu chi, trước đó vài ngày Từ thúc nói hắn già cả mắt mờ, thấy sổ sách không rõ, bảo ta nhanh chóng tìm người mới thay thế để hắn còn xin nghỉ về hưu. Người thư sinh kia chính là nhân viên mới của phòng thu chi.

- Vị trí của phòng thu chi quan trọng sao có thể để một người ngoài không biết chi tiết đi làm?

Nam tử râu ngắn lắc đầu từ chối.

- Không được, ta không đồng ý.

- Phụ thân trước khi lâm chung giao sinh ý trong nhà cho ta, nhị thúc không đồng ý cũng không sao cả.

Lâm Uyển Như nhìn mọi người, tiếp tục nói:

- Qua hai ngày ta sẽ để hắn tiếp nhận sổ sách trong tay Từ thúc, còn vị thúc thúc bá bá nào có ý kiến nữa không?

Nam tử râu ngắn quay đầu nhìn lại, nháy mắt ra hiệu với cả đám.

- Ta cảm thấy lão nhị nói có đạo lý, phòng thu chi quan trọng như vậy, sao có thể để một người ngoài không hiểu rõ gốc gác tới làm chứ?

- Không được, chuyện này ta cũng không đồng ý.

- Tiểu Như, tốt hơn hết là ngươi lại tìm một người khác đi.

…. …..

Nhất thời có không ít người đứng ra lên tiếng.

Nữ tử tên Lâm Uyển Như nhìn xem bọn hắn, gật đầu, nói:

- Nếu mọi người đều không đồng ý…vậy thì chuyện này cứ quyết định như vậy đi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận