Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 670: Yêu Cầu Quá Đáng


Chương 670: Yêu Cầu Quá Đáng

----------------------

- Tiền bối đi cẩn thận!

Trên đường núi, hơn mười sơn tặc đứng ngay ngắn thành một hàng, khom người nhìn theo lão giả lôi thôi đi xa.

Cho đến khi bóng dáng hắn hoàn toàn biến mất không thấy đâu, một tên sơn tặc quay đầu lại, nhìn hán tử đầu trọc kia, nói:

- Đại ca, chúng ta quay về đi, chúng ta vốn không thể làm sơn tặc được.

Mấy vị sơn tặc còn lại nhao nhao nói theo.

Đếm kỹ những ngày trở thành sơn tặc này, ngay cả một cuộc làm ăn cũng chẳng thành, xuýt nữa mạng nhỏ cũng không còn nữa, ngẫm lại thật khiến người ta nản lòng thoái chí.

Sơn tặc đầu trọc vỗ vỗ bả vai hắn, nói một cách thâm sâu.

- Nhị Cẩu à, gặp chuyện không được nản lòng, không cần sợ thất bại, từ xưa đến nay, người thành đại sự, có vị nào không trải qua cảm giác suy sụp và gặp khó khăn trắc trở?

Sơn tặc trẻ tuổi há hốc miệng,.

- Đại ca……

- Ta đã quyết định!

Sơn tặc đầu trọc đứng trên đường núi phía trước, ngắm nhìn dãy núi xa xa, chỉ về một hướng nào đó, nói:

- Làm sơn tặc, không đi đến chỗ đó một lần, ta không cam tâm…

Hắn quay đầu nhìn mọi người, nói:

- Các ngươi muốn trở về thì cứ trở về đi, trở về an ổn mà sống, vậy cũng tốt.

- Thề chết cũng đi theo đại ca!

Một tên sơn tặc nửa quỳ trên mặt đất, lớn tiếng nói.

- Thề chết cũng đi theo đại ca!

- Thề chết cũng đi theo đại ca!

Hơn mười bóng người đều quỳ xuống, giọng nói răm rắp vang vọng đường núi.





- Ngươi nói những thư sinh này, không ở nhà đọc sách nhiều vào, chạy đến nơi rừng núi hoang vu này làm gì?

Lý Dịch tựa người vào thùng xe ngựa, hán tử kia cưỡi ngựa đi bên cạnh hắn, cười hai tiếng nói.

- Đọc vạn quyển sách, không bằng đi ngàn dặm đường.

Lý Dịch cười cười, nói:

- Thường xuyên ra ngoài đi đây đi đó, luôn tốt hơn.

- Haha, thư sinh như ngươi này, rốt cuộc là người đọc sách giống y hệt lời tiểu thư nhà ta ngày thường hay nói.

Đại hán kia gãi đầu một cái, nói:

- Chỉ là, người có thể nói đạo lý như vậy mà lại mang theo cô nương bỏ trốn, lần đầu tiên ta nhìn thấy.

Lý Dịch liếc mắt một cái để xe ngựa chạy chầm chậm, lần này không trả lời.

Trên đường nói chuyện phiếm ngắn gọn vài câu, hắn đã biết thân phận những người này.

Đây là một nhánh của thương đội qua lại giữa Tề Quốc và Cảnh Quốc, Tề Quốc và Cảnh Quốc tuy ở hai thế đối lập, nhưng cũng không ảnh hưởng nhiều với thương nhân.

Họ mang hàng hóa nước mình tới một nước khác để bán, lại mua những hàng hóa khan hiếm trong nước ở quốc gia kia, mỗi lần đi đi về về, có thể kiếm lời không ít bạc.

Nhưng mà giữa hai quốc gia, đường xá xa xôi, còn có vô số nguy hiểm, cho nên những thương đội đó đa phần đều kết bạn cùng đi, hoặc phụ thuộc vào một thương đội lớn có thực lực mạnh mẽ, như loại mười mấy người dám đơn độc hành động này, ít càng thêm ít.

Để một cái cô gái yếu đuối dẫn đội, lại càng hiếm hoi.

Xe ngựa mình đang ngồi, vốn dĩ họ dùng để chở hàng hóa, may mà hàng hóa không nhiều, mới có thể để cho Liễu nhị tiểu thư nghỉ ngơi trong đó.

Lúc này, xe ngựa đang rời xa Thục Châu, trạng thái của Liễu nhị tiểu thư hiện tại không nên bôn ba, đợi đến châu phủ kế tiếp, có thể liên hệ với câu lan nơi đó, chuyện sau đó sẽ đơn giản hơn nhiều.

Hán tử kia rời đi một hồi, lại dắt ngựa quay lại, hỏi:

- Tiểu thư nhà ta muốn ta lại hỏi một chút, các ngươi muốn đi đâu?

- Đến chỗ nghỉ chân tiếp theo, thì để chúng ta xuống đấy đi, gây thêm phiền phức cho các ngươi rồi.

- Ai, việc nhỏ, việc nhỏ.

Hán tử kia khoát tay, nói:

- Vậy ta đi qua nói với tiểu thư một tiếng.

Lý Dịch gật đầu, vén màn xe lên liếc mắt nhìn vào trong một cái, ánh mắt Liễu nhị tiểu thư hướng lại.

- Muội tỉnh rồi?

Liễu nhị tiểu thư gật đầu.

- Vậy ta ngủ một lát, có chuyện gọi ta.

Đêm qua đánh nhau với những người áo đen kia, lại bôn ba một đường, giày vò đến bây giờ, hắn đã rất mệt mỏi, dựa vào thùng xe, ngay sau đó mất đi ý thức.

Liễu nhị tiểu thư đặt Thu Thủy bên cạnh, ngay lúc Lý Dịch sắp trượt xuống dưới, thân thể dịch sang vừa.

Nàng cúi đầu nhìn Lý Dịch trong lúc ngủ vẫn cau mày, sau hồi lâu, dời ánh mắt, thở dài một hơi.



Lý Dịch bị đụng tỉnh.

Hắn xoa xoa cái trán đập vào xe ngựa, sau khi quay đầu nhìn thoáng xung quanh, đột nhiên ngồi dậy, bật thốt lên:

- Như Ý!

Đại hán kia vén màn xe lên, nói:

- Ngươi nói vị cô nương kia hả, tiểu thư mời nàng lên phía trước xe ngựa.

Lý Dịch lần nữa xoa xoa cái trán, hỏi:

- Đi đâu?

- Ngươi mới ngủ chưa tới nửa canh giờ.

Đại hán kia nói:

- Nhìn, phía trước chính là bến đò, các ngươi hẳn là người Cảnh Quốc nhỉ, lát nữa đến bến đò, đi về phía bên trái là Trần huyện, đi về phía bên phải Vĩnh huyện, đến Trần Huyện gần hơn một chút, Lâm lão nói vị cô nương này không thể bôn ba, một hồi nữa ta giúp các ngươi thuê một cỗ xe ngựa…

Nghe đại hán kia nói luôn miệng, Lý Dịch hơi sửng sốt, ngạc nhiên nói:

- Đây không phải xe đi Cảnh Quốc?

- Không phải…

Hán tử kia lắc đầu, nói:

- Chúng ta mới từ Cảnh Quốc trở về, qua khỏi bến đò này, sẽ đến Đại Tề ta.

Lý Dịch từ trên xe ngựa nhảy xuống, xoa xoa đầu…

Thế mà lại ngồi sai xe…

Vĩnh huyện chắc chắn không thể đi, Thục Vương và đạo cô kia ắt hẳn đang tìm bọn hắn, Trần huyện… Trần huyện lại ở sát bên Vĩnh huyện, nhìn tình nghĩa giữa Thục Vương và hắn, lần này toàn bộ Thục Châu chỉ sợ đều sẽ bị hắn lật tung nóc.

Tính toán ra, vẫn nên đi Trần huyện trước, có câu lan nơi đó yểm hộ, hẳn sẽ an toàn hơn được chút.

Bến đò này không ít tàu thuyền, xe ngựa tới lui cũng rất nhiều, những hộ vệ kia đang dọn hàng hóa trên xe ngựa phía trước lên thuyền, ở nơi xa xa phía trước, nữ tử kia đang nói chuyện gì đó với Liễu nhị tiểu thư.

- Chuyện đêm qua, đa tạ cô nương.

Lý Dịch đi qua, chắp tay với thanh lệ nữ tử một cái rồi nói.

Nữ tử kia khẽ gật đầu, nói:

- Chỉ là trùng hợp gặp được mà thôi, không cần khách khí.

Lý Dịch nhìn Liễu nhị tiểu thư, nói:

- Chúng ta đến lúc phải đi rồi.

Nữ tử kia quay đầu lại nói với mấy đại hán:

- Chúng ta cũng nên lên thuyền.

- Này, các ngươi, nói các ngươi đấy, chờ một chút, có từng gặp hai người này không?

Một giọng nói từ phía sau truyền đến, Lý Dịch quay đầu lại, nhìn thấy một đội binh sĩ ngăn cản xe ngựa qua lại.

Một người cầm đầu xốc màn xe lên nhìn, lại cẩn thận đối chiếu mấy người đó với bức họa trong, rồi phất tay, nói:

- Được rồi, các ngươi đi qua đi.

Sau đó quay đầu lại, lại lần nữa duỗi tay chỉ, nói:

- Xe ngựa bên kia, dừng lại!

- Khụ!

Lý Dịch quay đầu, nhìn nữ tử kia, nói:

- Vị cô nương này, tại hạ có một yêu cầu quá đáng…

Nữ tử tên Lâm Uyển Như kinh ngạc, nhìn người trẻ tuổi đối diện, lại nhìn vị cô nương nữ phẫn nam trang, trên mặt hiện ra vẻ bừng tỉnh, sau một lát, khẽ gật đầu.

- Được.





- Mấy người các ngươi, ở chỗ này trông coi, mỗi một cỗ xe đi qua, mỗi người, đều kiểm tra cẩn thận cho ta!

Một tên tiểu tướng đứng ở bến đò, nói với mười mấy tên binh sĩ:

- Đây là mệnh lệnh của Thục Vương điện hạ, nếu tìm được, điện hạ sẽ thưởng lớn!

Lý Dịch đứng ở đầu thuyền, nhìn bến đò đã hơi mơ hồ, tiếng cười của đại hán kia từ bên cạnh truyền sang.

- Haha, ta đã sớm nói, muốn đi thì đi xa một chút, loại chuyện này, bị người bắt được, luôn là không tốt.

- Nhưng mà, các ngươi đều như vậy, ở nơi nào cũng không có gì khác nhau, đi đến một nơi không ai biết mình, sống thật tốt, không gì tốt bằng…

Đại hán vỗ vỗ bả vai hắn, nói:

- Các ngươi tạm thời không có chỗ đi, có thể đi đến chỗ chúng ta trước, dù sao cách nơi này cũng không xa, thư sinh như ngươi này thân thể là yếu ớt, sức lực lại dường như không nhỏ…

Bạn cần đăng nhập để bình luận