Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 921: Cần Phải Có Điểm Mấu Chốt



Chương 921: Cần Phải Có Điểm Mấu Chốt





----------------------

Nghe thấy thanh âm ngoài cửa, nữ tử có vết sẹo trên mặt cảm thấy an tâm một chút, hỏi.

- Ngô, Ngô Nhị ca?

- Là ta, Tiểu Mi, mở cửa đi, thời gian gấp rút, sắp không kịp nữa rồi.

Bên ngoài truyền đến âm thanh của Ngô Nhị.

Liễu Mi mở cửa phòng, nhìn hán tử bên ngoài, nghi ngờ hỏi.

- Cái gì mà không kịp?

- Ta không có thời gian giải thích.

Ngô Nhị bước vào đóng cửa lại, nói.

- Ngươi mau gọi vị cô nương kia đi ra, những người kia sắp tìm tới đây rồi.

Vừa dứt lời, bọn họ đã nghe thấy có tiếng bước chân lộn xộn từ xa tiến tới.

Sắc mặt Liễu Mi đại biến, Ngô Nhị đóng cửa thật kỹ, nắm lấy cánh tay nàng ta, thấp giọng nói:

- Đi nhanh đi, lát nữa ta sẽ nói tỉ mỉ cho ngươi nghe.

- Mau lục soát!

Một đám hộ vệ Tần gia đá văng cửa phòng chất củi, lục soát bên trong và bên ngoài một lần, lại nhìn những nơi có thể giấu người như đống củi và lu nước nhưng đều không có thu hoạch gì, người cầm đầu phất tay,

Đi lục soát nơi khác!

Tần phủ, hậu viện, giữa khe hở hòn non bộ và bức tường, Ngô Nhị dẫn hai nử tử nhanh chóng len lỏi đi tới trước, Liễu Mi do dự một chút, rốt cuộc nhịn không được, hỏi.

- Ngô Nhị ca, tại sao ngươi lại biết…

- Bây giờ không phải lúc nói việc này.

Ngô Nhị nhanh chóng đáp lại một câu, nói tiếp.

- Bây giờ bọn hắn đang nghiêm mật điều tra toàn bộ Tần phủ, trốn ở nơi đó không an toàn, ta mang các ngươi đi tới chỗ an toàn.

Tiểu Hồng đi theo phía sau, thanh âm yếu ớt nói:

- Cám ơn vị đại ca này.

- Không cần cám ơn ta.

Ngô Nhị cười nói.

- Muốn cám ơn thì hãy cám ơn ngũ gia, bằng không, một cô nương xinh đẹp như vậy lại bị tên cầm thú Tần Dư kia chà đạp thì thật đáng tiếc.

Vị trí hiện tại của ba người là một chỗ hoa viên hoang vắng trong Tần gia, cỏ dại còn mọc cao hơn cả một người. Cả ba tiếp tục len lỏi phía sau hòn non bộ, trên đường đi cũng không có gặp được bóng người nào, khi đi tới một chỗ, Ngô Nhị đẩy ra một cánh cửa nhỏ, chờ sau khi cả ba đi vào, hắn đóng cửa lại, lúc này mới buông lỏng một hơi, cười nói.

- Tốt rồi, hiện tại đã an toàn.

Cánh cửa nhỏ kia hiển nhiên là cửa sau một trạch viện, Ngô Nhị dẫn hai nữ tử tới tiền viện, một trung niên đã đứng chờ sẵn ở nơi đó.

Ngô Nhị đi qua, vừa cười vừa nói.

- Ngũ gia, ta đã dẫn người tới.

Tần gia ngũ gia gật đầu, nhìn Tiểu Hồng, nói.

- Đưa ngươi ra ngoài từ nơi này sợ là không dễ dàng, không biết cô nương có người nhà nào ở Kinh Đô không?

Tiểu Hồng suy nghĩ một chút, đang muốn mở miệng thì bỗng dưng im bặt, một lúc sau mới lên tiếng:

- Chỉ cần thông báo tú bà Quần Ngọc Viện là ta ở chỗ này, nàng ta sẽ biết nên làm gì.

Tần ngũ gia lắc đầu.

- Nếu chỉ như thế thì sợ là không được, cô nương còn không biết nơi này là địa phương nào...

- Mở cửa, mở cửa!

Ngoài viện bỗng nhiên truyền đến tiếng đập cửa phanh phanh, sức lực rất lớn, giống như muốn đập nát cánh cửa này.

Tần gia ngũ gia liếc nhìn Ngô Nhị một chút, Ngô Nhị lập tức hiểu ý, đi qua nhỏ giọng nói với hai nữ tử.

- Các ngươi mau đi theo ta.

Tần gia ngũ gia đi tới mở cửa, hỏi:

- Làm gì mà dùng sức như vậy chứ?

- Ngũ gia.

Tên hộ vệ cầm đầu, đầu tiên tùy tiện bắt chuyện với hắn một chút, nói.

- Trong phủ có một tên nha hoàn chạy trốn, hiện tại chúng ta đang đi lục soát toàn phủ, đương nhiên chúng ta không phải hoài nghi ngũ gia, chỉ là lục soát theo phép một chút, ngũ gia sẽ không để ý chứ?

Tần gia ngũ gia khoát tay, nói.

- Muốn lục soát thì lục soát đi, cẩn thận một chút, đừng làm hư thứ gì.

Cả đám hộ vệ nghênh ngang đi vào, Tần ngũ gia chỉ đứng ở trong sân, nhìn bọn hắn tìm đông tìm tây khắp viện, sau lại mấy người đó đi vào trong nhà, hắn vội vàng theo sau, nói:

- Chạm nhẹ một chút, đụng đồ hư hỏng rồi thì các ngươi không bồi thường nổi đâu….

Đám hộ vệ nghe vậy cũng không dám quá mức phách lối, sau khi tìm kiếm một vòng, tên cầm đầu gõ gõ một bức tường, rồi lại dùng sức đẩy đẩy, hỏi.

- Nơi này sẽ không có cửa ngầm gì chứ?

Tần gia ngũ gia cười nói.

- Sao mà có được…..

Không tìm thấy được gì ở đây, tên hộ vệ kia phất tay.

- Đi, đi lục soát chỗ khác!

Tần ngũ gia đi theo mấy tên hộ vệ ra ngoài, sau đó đóng cửa lại cho kỹ, quay trở về trong phòng.

Hắn đứng trước bức tường mà tên hộ vệ vừa rồi thử đẩy, chậm rãi gõ ba lần rồi dừng lại một lát, lại gõ dồn dập ba lần nữa, một lát sau, phía sau bức tường truyền lại một thanh âm nặng nề, mặt tường chậm rãi xoay ra một góc.

Ngô Nhị đi ra sau bức tường, lau mồ hôi trên trán, phàn nàn.

- Ngũ gia, bức tường này nên sửa lại thôi, mở ra còn phải lao lực tới như vậy...

Tần ngũ gia phất tay, nói.

- Ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi.

Ngô Nhị ngồi xuống một cái ghế, cầm một ấm trà lên tu ừng ực, lúc này mới hỏi.

- Ngũ gia, chúng ta đã cứu Tiểu Hồng cô nương, hiện tại phải làm gì?

- Chỉ dựa vào chúng ta thì không thể đưa nàng ta ra ngoài được.

Tần ngũ gia lắc đầu, lại nhìn hắn nói.

- Ngươi đi tìm người nhà của cô nương này, sau đó báo quan đi.

- A?

Ngô Nhị sững sờ, nói:

- Báo quan? Nhưng mà ngũ gia, nơi này…... nơi này là Tần gia!

- Chúng ta làm người, cần phải có điểm mấu chốt.

Tần ngũ gia nhìn hắn, lắc đầu nói.

- Đúng chính là đúng, sai chính là sai, cái này không có quan hệ với việc ta có phải người Tần gia hay không.

- Ngũ gia, ngài….

Ngô Nhị đứng lên, sắc mặt trịnh trọng, cung kính khom người, nói.

- Ngài thật sự là một người tốt!

- Vì công đạo mà thôi….

Ngô Nhị gật đầu, hỏi.

- Ta nên báo quan chỗ nào, Kinh Thành Lệnh hay Kinh Triệu Duẫn?

Tần ngũ gia nhìn hắn, cười nói:

- Ngươi thích cái nào thì báo cái đó đi, ta tin tưởng trong lòng ngươi hiểu rõ.

Ngô Nhị vỗ lồng ngực, nói.

- Ngũ gia yên tâm, ta nhất định sẽ không cho ngài thất vọng!

Ngô Nhị nhanh chân đi ra, Tần gia ngũ gia nhìn hai nữ tử kia, nói.

- Sợ là phải ủy khuất các ngươi thêm một hồi.

Hai nữ tử kia tất nhiên liên tục cảm ơn.

Tần gia ngũ gia nhìn về phía sau, thấy bức tường kia vẫn còn đang chếch ra một góc, hắn đi qua, lắc đầu nói:

- Cái tên Ngô Nhị này, mỗi lần đều sơ ý chủ quan, lại quên đóng cửa lại nữa rồi.

Hắn giơ một tay khép lại bức tường kia, cho đến khi hoàn toàn không còn khe hở nào nữa mới đi tới, nhìn hai vị nữ tử kia, cười nói,

- Bây giờ vẫn còn sớm, hai vị cô nương uống chút gì không? Trà hay thứ gì khác…..





- Huyện nha hay phủ nha đây….

Trên một con đường trong Kinh Đô, Ngô Nhị ngẩng đầu nhìn một chút, trong miệng thì thào một câu, sau đó bước vào một viện lớn.

Hắn nói với hộ vệ đứng trước cửa phủ:

- Ta tìm Lý đại nhân.

Lý phủ, trong nội viện.

Phương Lưu Thị nhìn lão Phương, vẻ mặt ân hận.

- Tất cả đều là lỗi của ta, nếu như không phải ta thì nàng ấy cũng sẽ không đi ra ngoài…

Lão Phương ngồi chồm hổm trên mặt đất, thở dài một hơi, lắc đầu nói.

- Không trách bà, tất cả mọi chuyện đều là lỗi của ta, ta không nên gạt bà….

Phương Lưu Thị cúi đầu, nói,

- Nếu như, nếu như muội ấy có thể trở về, ông muốn thế nào… Thì cứ làm thế đó đi.

Nếu lão Phương nghe được câu này sớm hơn một chút, tất nhiên sẽ hưng phấn tới cực điểm, nhưng mà giờ phút này, hắn căn bản không có vui vẻ một chút nào.

- Ha ha, lão Phương, đã lâu không gặp.

Một bóng người từ bên ngoài đi tới, hắn nhìn lão Phương, cười một tiếng rồi hỏi thăm vài câu, sau đó hỏi:

- Lý đại nhân có ở đây không?

Lão Phương phất tay, thanh âm nghẹn ngào.

- Cô gia ở bên trong.

Nghe thấy có tiếng động bên ngoài, Lý Dịch đi tới thì nhìn thấy Ngô Nhị, kinh ngạc hỏi:

- Tại sao ngươi lại tới đây?

- Ta tới báo án.

Ngô Nhị sờ sờ đầu, cười nói:

- Tần Dư bắt một cô nương nhốt ở Tần gia, bị ta và ngũ gia lén lút cứu người, nhưng mà không đưa ra ngoài được, ngũ gia làm ta đi ra báo án.

- Bắt một cô nương?

- Đúng vậy.

Ngô Nhị gật đầu nói:

- Lần này chứng cứ vô cùng xác thực, hắn ta có chạy lên trời cũng không thể chạy thoát được, nhưng mà ta còn phải đi qua Quần Ngọc Viện một lúc, cô nương kia nói, có tú bà Quần Ngọc Viện thì mới có thể báo án được.

- Tú bà Quần Ngọc Viện!

Thân thể lão Phương run lên, hắn bỗng nhiên đứng dậy, nhanh chóng chạy tới nắm chặt cánh tay của Ngô Nhị, hỏi:

- Ngươi nói cô nương kia tên gì?

Ngô Nhị gãi đầu,

- Hình như, hình như gọi Tiểu Hồng thì phải...

Nghe vậy, lúc này dây cung căng chặt trong lòng Lão Phương rốt cuộc buông lỏng, hắn đặt mông ngồi phịch trên mặt đất, chị dâu Phương gia vội vàng tới đỡ hắn lên. Lúc này lão Phương như là nhớ tới cái gì, quay sang hỏi:

- Bà mới vừa nói cái gì, nếu như Tiểu Hồng có thể trở về….

Vẻ mặt tẩu tử Phương gia vô cùng nghi hoặc.

- Vừa rồi ta có nói cái gì à?


Bạn cần đăng nhập để bình luận