Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 638: Đột Phát Ngoài Ý Muốn!




Chương 638: Đột Phát Ngoài Ý Muốn!

----------------------

- Bệ hạ, ngài không đi ra xem xét một chút sao?

Bên trong màn trướng của Sùng Nguyên Điện, hoàng hậu nắm tay thế tử phi đi tới cười hỏi.

Cảnh Đế lắc đầu rồi nói:

- Nếu như trẫm ra ngoài, ngược lại họ không dám ra nghênh giá, đợi đến khi tất cả lưu ly đều được bán đi lại nói tiếp.

Thường Đức từ bên ngoài đi tới, khom người nói:

- Bệ hạ, một tượng Phật lưu ly lớn nhất, đã bị Pháp Hoa Tự dùng ba vạn lượng bạc mua đi.

- Ba vạn lượng.

Trên mặt Cảnh Đế hiện ra một tia cười giễu sau đó nói:

- Trẫm lệnh cho Binh Bộ phát ba vạn lượng làm quân phí, đều phải tính toán thật cẩn thận, những thứ này đều do chính đại hòa thượng chấp bút.

- Thấm Nhi, chúng ta ra ngoài đi, nơi này quá ồn ào.

Hoàng hậu lôi kéo tay thế tử phi, vừa cười vừa nói:

- Ngươi coi trọng đồ trang sức lưu ly nào, nói cho nương nương biết, nương nương kêu các nàng lấy mang tới đây cho ngươi.

- Không cần, nương nương, ta chỉ muốn gặp mặt phu quân.

Hoàng hậu nương nương vỗ tay nàng, nói:

- Được, chờ một lát đợi đến khi giám thưởng hội kết thúc, ta sẽ sai người gọi hắn tới.

Bên ngoài màn, một tên cấm vệ nói với mấy tên hòa thượng đang đi tới:

- Mấy vị đại sư, thật có lỗi, tượng lưu ly này là thứ quý phi nương nương muốn, hôm nay không bán ra.

Ngay sau đó mặt hai vị hòa thượng liền biến sắc.

Đối với bọn hắn mà nói, những tượng Phật lưu ly này là đồ quan trọng hôm nay ở trong điện cũng là vật lớn nhất, cũng may tượng Phật to lớn, giá cả cũng không rẻ, những nhà quyền quý bình thường căn bản mua không nổi, cũng có cực ít người cùng bọn hắn tranh giành.

Nhưng mà những tượng Phật này vẫn quá ít, mấy chục chùa miếu tranh nhau mười tượng lưu ly, vốn dĩ chính là thiếu tượng phật, mấy cái đại hình chùa miếu đã sớm đem phân phối xong, bỗng nhiên quý phi nương nương muốn lấy đi một tượng, chắc chắn phải có người tay không mà về —— ai nguyện ý làm một hòa thượng tay không mà về?

“A di đà phật” bên trong một vị đại sư phát ra tiếng niệm phật, nói:

- Đã như vậy...

Trong lòng chúng hòa thượng có một hơi buông lỏng, chỉ cần có người rời khỏi, tượng Phật của họ sẽ được giữ lại.

Lão hòa thượng tướng mạo trang nghiêm, mở miệng nói:

- Đã như vậy, bức tượng Khổng Tước Đại Minh Vương bên cạnh này, Vạn Hoa tẹ ta ra giá năm ngàn lượng.

Vẻ mặt một hòa thượng lập tức biến sắc, lên tiếng:

- Cử động lần này sợ là không ổn đâu, không phải đã nói bức tượng Khổng Tước Đại Minh Vương này quy ra của Thiên Phật tự ta sao?

Lão hòa thượng lắc đầu nói:

- A di đà phật, bệ hạ có nói, người trả giá cao sẽ được, cử động lần này của não lạp không có gì không ổn.

Hòa thượng kia cắn răng một cái, nói:

- Thiên Phật tự ta lại thêm năm ngàn lượng!

Đám người trong điện đã rõ ràng, người xung quanh đài không nhiều, trụi lủi tất cả đều cũng chỉ là đầu.

Những thứ này trên sân khấu, dĩ nhiên chính là hàng ngũ tượng Phật phật châu.

Còn về những đồ trang sức lưu ly bên cạnh, thì chiếm đa số đều là nữ tử, đương nhiên, nam tử đi bên người các nàng cũng không ít.

Ngày bình thường đều là bệ hạ cùng hoàng hậu chia nhau mời tiệc, hôm nay lưu ly giám thưởng hội, là trường hợp hiếm hoi không tách nam nữ ra.

- Diệu Ngọc, ngươi có nhìn trúng đồ trang sức nào không? Nhị ca sẽ vì ngươi mua lại.

Trần Trùng đứng bên cạnh cô gái tóc trắng, cười hỏi.

Nữ tử lắc đầu nói:

- Có thể mang đồ trang sức đi đương nhiên sẽ tốt, nhưng ba ngàn lượng có thể làm được bao nhiêu sự việc, vẫn quên đi.

Trần Trùng khoát tay đáp:

- Ngươi cũng không cần quản, chỉ cần ngươi nói cho nhị ca biết, ưa thích cái nào là được.

Nữ tử tóc trắng cười cười, nói:

- Không có yêu mến món nào, chúng ta qua bên kia xem một chút đi.

Trần Trùng gật đầu, đợi nữ tử tóc trắng quay người đi, phất tay với một người bên cạnh phất.

- Vừa rồi Diệu Ngọc nhìn cái cây trâm này thật lâu, mua lại.

Trần Khánh khua tay nói:

- Ta biết, đệ đi theo muội ấy đi.

- Ba ngàn lượng.

- Ba ngàn năm trăm lượng.

Một tên nam tử trẻ tuổi đứng tại gian hàng bên cạnh, liếc nữ tử bên cạnh một chút, bất đắc dĩ nói.

Nghe được bên người có âm thanh truyền đến, hắn sững sờ một chút, quay đầu lại nhìn, mặt liền biến sắc, lập tức nói:

- Thật có lỗi, mới vừa nói sai, cái cây trâm này chúng ta không muốn.

Tên kia thái giám nhìn xem, vừa rồi xung quanh có rất nhiều người nóng lòng muốn thử nhưng bây giờ tất cả lui ra, bất đắc dĩ nói:

- Ba ngàn lượng lần thứ nhất, ba ngàn lượng lần thứ hai, ba ngàn lượng lần thứ ba…chúc mừng Trần đại nhân, cái cây trâm này ngài có thể lấy đi, nhớ kỹ trong vòng ba ngày phải đưa bạc vào cung.

- Tố Tố, muội có tính mua một cái đem về hay không?

Người gọi là Trầm Tố đang đứng vừa đài, một nữ tử đứng bên cạnh nhỏ giọng hỏi.

- Không mua.

Nàng lắc đầu, mua lại thì dễ dàng, nhưng trở về phải giải thích thế nào cùng gia gia và phụ thân mới phiền phức.

- Cũng thế, đây cũng quá quý, chúng ta chỉ nên nhìn xem mới tốt.

Nữ tử bên người ánh mắt quét quét, đứng cách đó không xa nói:

- Cái tượng Phật bên kia thật xinh đẹp, chúng ta đi xem một chút.

- Diệu Ngọc, cái tượng Phật này nhìn cũng không tệ lắm, có muốn nhị ca giúp ngươi mua lại hay không, về để vào Phật đường trong nhà?

Nữ tử tóc trắng quay đầu nhìn nam tử trung niên kia, bất đắc dĩ nói:

- Không cần đâu nhị ca, cái tượng Phật này giá hai vạn lượng bạc, bái phật coi trọng thành tâm, không cần thiết phải xa xỉ.

Trần Trùng khoát tay, nói:

- Cũng bởi vì thành tâm mới mua.

Hắn đi qua, nói ra:

- Tượng Phật này, Trần Quốc Công phủ muốn.

Cấm vệ một mặt bất đắc dĩ, nói:

- Trần đại nhân, cái tượng Phật này là đồ mà quý phi nương nương muốn.

- Quý phi nương nương?

Trần Trùng cau mày một cái, nếu là người khác, hắn chỉ cần tranh đoạt một chút, nhưng nếu là quý phi nương nương, suy nghĩ hơi không dễ làm.

Cấm vệ kia chỉ chỉ, nói tiếp:

- Trần đại nhân, bên kia còn có một bức tượng nữa, ngài có muốn qua nhìn xem một chút hay không?

Mấy hòa thượng đang đấu giá cũng đồng thời nhìn qua, làm cho tên cấm vệ kia tự nhiên run lên một cái.

Nữ tử tóc trắng đi tới gần xem cái tượng Phật kia, sau lưng cũng có một tên cô gái trẻ tuổi theo sát tới.

- Tượng Phật thật đẹp.

Nữ tử kia nhẹ giọng tán thưởng một tiếng, đang muốn tiến lên phía trước, chợt có một lực nào đó từ phía sau lưng truyền đến, khiến thân thể nàng không khỏi ngã về phía trước.

Gần như cả người nàng đâm vào thân thể của nữ tử tóc trắng, sau đó thì trực tiếp vọt tới gian hàng ngã nhào trên đất.

Ba!

Chuyện đột nhiên xảy ra, tiếng động thanh thúy vang lên trong điện, mấy cấm vệ xung quanh cúi đầu liếc mắt một cái, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt xuống.

- Tố Tố!

Bên cạnh một bóng người ngay lập tức đem nữ tử kia đỡ dậy.

- Diệu Ngọc, muội không sao chứ?

Trần Trùng quay đầu nhìn một chút, lập tức xông lên, vội vàng hỏi.

Nhìn thấy có máu tươi từ trong lòng bàn tay của nữ tử tóc trắng chảy ra, mặt mày biến sắc, lập tức nói:

- Thái y, nhanh truyền thái y!

- Vỡ, vỡ rồi.

Một cấm vệ nhìn thấy tượng Phật vỡ thành một đống, trên mặt tái nhợt không còn một giọt máu, giọng nói run rẩy nói.

Tượng lưu ly giá trị hai vạn lượng đã vỡ, là tượng lưu ly do quý phi nương nương khâm điểm, họ là cấm vệ phụ trách bảo vệ những thứ này, ai có thể gánh chịu trách nhiệm này?

Sắc mặt nữ tử gọi Tố Tố cũng biến thành tái nhợt, vội vàng đi đến bên người nữ tử tóc trắng, nhẹ giọng nói:

- Thật xin lỗi, thật có lỗi với ngài, ngài không có sao chứ?

- Thái y, thái y đâu!

Trần Trùng một tay đẩy nữ tử kia ra, hai mắt đỏ như máu, rống to.

Một bóng người từ trong đám người đi ra, ngồi xổm xuống, đem tay cô gái tóc trắng kia nâng lên xem, nói:

- Chỉ là vết thương rất nhỏ do bị quẹt mà thành, không có gì đáng lo ngại.

Lý Dịch quay đầu nhìn Lý Minh Châu, hỏi:

- Có khăn tay sạch không?

- Ta có!

Nữ tử tên Tố Tố lập tức từ trong ngực lấy ra một cái khăn tay, Lý Dịch lựa lấy ra mấy mảnh thủy tinh cực nhỏ, đơn giản băng bó cho nàng một chút, nói:

- Một lát thái y sẽ đến, sau khi xử lý xong vết thương, lại dùng băng gạc sạch sẽ một lần nữa băng bó thêm một lần, mấy ngày nay nhớ kỹ không được đụng nước.

Trần Trùng liếc nhìn Lý Dịch một chút, sắc mặt hắn lạnh xuống, nhưng không có lên tiếng, đứng thẳng người lên nhìn nữ tử kia rồi hỏi:

- Vừa rồi ngươi đang làm gì!

- Ta...ta...

Nữ tử tên Tố Tố kia sắc mặt trở nên trắng nhợt, nàng bị khí thế của hắn làm cho chấn động, nói không ra lời.

- Trần đại nhân đường đường là cấp sự trung, ngài cần gì phải đi bắt nạt một cô gái yếu đuối như thế?

Lý Hiên nhướng mày, nữ tử này rất có thể là muội muội của Trầm Sổ, nàng lại là người Trầm gia, hắn tự nhiên không thể im lặng.


Bạn cần đăng nhập để bình luận