Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 603: Khai Giảng Viện Toán Học



Chương 603: Khai Giảng Viện Toán Học





Thượng Nguyên Tiêu, trong Phù Dung viên, Tuệ Vương Phi vạch xuống vết sẹo của Trần tam tiểu thư ngay trước mặt mọi người. Ngày thứ hai Trần gia nhị gia lại một chân đạp gãy hai cái xương sườn của Đoan Dương Quận Vương, hai minh hữu kiên cố nhất của Thục Vương bất hoà, vô số người cảm thán trong lòng, họ ngày càng xem không hiểu thế giới này.



Trần gia gần như là quan hệ mật thiết nhất với Thôi gia, Tuệ Vương và Thôi gia cũng có quan hệ mật thiết, nếu như vậy, Thôi gia chỉ có thể chọn lựa một trong Trần gia và Tuệ Vương.



Triều thần và quyền quý trong kinh đô đều biết quan hệ từ trước tới nay của hai nhà, nhưng mà các loại hành vi thọc dao lẫn nhau gần đây của của hai nhà lại là chuyện gì?



Sau khi Đoan Dương Quận Vương bị đạp gãy hai xương sườn có còn phát sinh chuyện gì nữa thì không ai biết, nhưng chắc chắn bởi vì chuyện này mà Thôi quý phi sẽ đau đầu, mấy ngày nay những việc khiến Thôi quý phi đau đầu ngày càng nhiều.



Lý Dịch đã hai ngày không ra ngoài, Viện toán học sắp khai giảng, lão hoàng đế cực kỳ coi trọng chuyện này cho nên hắn cũng phải giả vờ nghiêm túc chuẩn bị, bày ra dáng vẻ dốc hết tâm huyết để xây dựng quốc gia ngày càng lớn mạnh.



Hơn nữa, hai ngày này hắn không ra khỏi nhà vì phải làm một việc khác tương đối quan trọng.



Chẳng qua hiện tại thì hắn đang dựa vào trước cửa nhà xem kịch.



Lão Phương bị bà vợ nhà mình cầm chổi đuổi ra khỏi nhà, tẩu tử Phương gia chống nạnh ở nơi đó, không ngừng mắng hắn phá của.



Nguyên nhân gây ra việc này là do lão Phương đi tranh giành Anh Hùng Bảng, kết quả không khống chế sức lực tốt, một quyền nện vào tên cao thủ Thiên bảng mà hắn khiêu chiến khiến người ta bị trọng thương, phải bồi thường mười mấy lượng bạc tiền viện phí, Phương gia tẩu tử mất tiền xót ruột…vì thế mới xuất hiện cảnh tượng vừa rồi.



- Đồ phá sản, tối hôm nay đừng có về nhà ngủ!



Phương gia tẩu tử nổi giận đùng đùng mắng một câu sau đó xoay người đi vào nhà, lão Phương ủ rũ cụp đuôi đi tới bên cạnh Lý Dịch ngồi xuống, vẻ mặt uể oải.



Lý Dịch cúi đầu liếc hắn một cái, nói:



- Đừng giả bộ nữa, buổi tối không quay về ngủ, ngươi còn cầu mà không được nữa là?



Lão Phương ngẩng đầu lên, vô cùng chính khí nói.



- Cô gia, ngươi nói câu này không đúng rồi, khi nào thì ta đã qua đêm ở Quần Ngọc Viện chứ?



- Có công việc.



Lý Dịch liếc hắn một cái, đi vào trong phủ.



- Có công việc?



Lão Phương đột nhiên đứng lên, trên mặt lộ ra vẻ kích động, lập tức đuổi theo Lý Dịch.



Gần nửa canh giờ, lão Phương cầm một trái dưa leo xanh biếc, răng rắc cắn một ngụm, vừa đi vừa lầm bầm.



- Những thứ này để làm gì chứ, nung gạch sao? Dạo gần đây hình như cũng không có chỗ nào muốn xây nhà....



Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy bà vợ nhà mình đứng trước cửa, lạnh lùng liếc hắn một cái, nói:



- Còn đứng ngây ra đó làm gì, trở về!



- Đến ngay đây.



Lão Phương thở dài, trên mặt hiện ra vẻ thất vọng. Hắn lắc đầu, nhét một quyển sách nhỏ vào trong lòng, rũ đầu đi trở về.







...



Lúc trước, Viện toán học chiêu sinh là khoảng một trăm lẻ mấy, đến bây giờ thì tất cả học sinh cộng lại đã có khoảng một trăm hai mươi người.



Loại chuyện như đi cửa sau này ở nơi đâu cũng rất phổ biến, có thể khiến cho lão hoàng đế vô pháp từ chối thì Lý Dịch cũng không dễ từ chối bọn hắn ở ngoài cửa.



Giống tiểu vương bát đản (Vương Đán) bị người nhà nhét vào cho bằng được cũng có mấy cái.



Cũng may số lượng không nhiều, còn nằm trong phạm vi có thể chịu đựng của Lý Dịch, nếu không qua một thời gian ngắn nữa có người chủ động xin nghỉ học, nhân số học sinh không đủ, không thể báo cáo cho lão hoàng đế được.



Thời gian lên lớp của Viện toán học là cực kỳ khoa học, học năm ngày nghỉ hai ngày, nghỉ đông và nghỉ hè đều một tháng, thời gian lên lớp buổi sáng từ tám giờ đến mười hai giờ, buổi chiều từ hai giờ đến sáu giờ, hơn nữa còn có nghỉ giữa khóa. Chế độ học tập tám tiếng, không có tiết tự học buổi tối, có thể nói vô cùng nhân tính hóa.



Mỗi ngày tám giờ chỉ học số học, thực là một việc hết sức thống khổ, nhưng đối với đám học sinh có thể học thuộc lòng Tứ Thư Ngũ Kinh mà nói, đây là chuyện nhỏ.



Loại giáo dục trí thức cường độ cao này có thể giúp cho Cảnh Quốc bồi dưỡng ra được một nhóm nhân tài toán học trong một thời gian ngắn.



Vô luận sắp xếp thời gian hay nội dung giảng dạy, thậm chí ngay cả thời khoá biểu, mọi thứ đều hết sức khoa học, khoa tính toán của Quốc Tử Giám vô cùng tán thành kế hoạch này.



Khoa tính toán đã tách ra Quốc Tử Giám, trước mắt thì các tiến sĩ khoa tính toán sẽ tạm thời ở dưới trướng của Lý Dịch. Các học tử đã sớm tiếp xúc với toán học kiểu mới, khởi điểm sẽ cao hơn học sinh trong Viện toán học một chút, họ sẽ làm trợ giáo, vừa nghe giảng bài, vừa hiệp trợ các giáo viên dạy học.



Một tiến sĩ Quốc Tử Giám cầm thời khóa biểu trong tay, ngẩng đầu nhìn Lý Dịch, hơi nghi ngờ hỏi:



- Viện trưởng đại nhân, ngài không giảng bài cho các học sinh sao?



Thời khoá biểu này, thấy thế nào cũng không đúng, nhìn đi nhìn lại cũng không thấy tên của viện trưởng đại nhân, người quan trọng nhất?



Lý Dịch liếc hắn một cái, nói:



- Chức trách của viện trưởng là quan sát toàn cục và đưa ra chiến lược, hướng đi cho Viện toán học. Nếu ngay cả việc nhỏ nhặt như giảng bài còn muốn đích thân đi làm, như vậy thì còn cần tiên sinh các ngươi làm gì?



Một tiến sĩ khác đứng bên cạnh trừng mắt với tên vừa mới mở miệng, cười nói:



- Viện trưởng đại nhân dạy bảo rất đúng, sau này chúng ta chắc chắn ghi nhớ những gì đại nhân dạy bảo, không cô phụ kỳ vọng của bệ hạ, bồi dưỡng các nhân tài toán học hàng đầu cho Cảnh Quốc chúng ta….



Rốt cuộc thì cũng có một tên cấp dưới hiểu được dụng tâm lương khổ của hắn, Lý Dịch gật đầu, nói.



- Bệ hạ vẫn còn chưa đến, ta vào trong ngủ một lát, khi nào bệ hạ tới thì gọi ta.



Lão hoàng đế cực kỳ coi trọng Viện toán học, bởi vì thứ này có thể giúp hắn tiết kiệm rất nhiều bạc.



Cho nên vào mồng hai tháng hai, ngày mà Viện toán học khai giảng, mặc dù long thể có bệnh nhẹ nhưng lão hoàng đế vẫn dẫn theo vài vị trọng thần đến đây, cắt băng, chủ trì lễ khai giảng, thuận tiện khích lệ, cổ vũ các học sinh, tạo cho bọn hắn một quan niệm nhân sinh đúng đắn là học tập để quật khởi Cảnh Quốc….



Lý Dịch làm viện trưởng, tự nhiên là sẽ có đãi ngộ đặc thù trong Viện toán học.



Tỉ như hắn có thể một mình nắm giữ một văn phòng cực lớn, chủ yếu là giường rất lớn, dùng để ngủ.…dùng để quan sát toàn cục, cung cấp chiến lược hướng đi thích hợp cho Viện toán học.



Lão hoàng đế đến rất nhanh, Lý Dịch không ngủ bao lâu thì đã bị đánh thức.



Lần này đội hình lãnh đạo thị sát thập phần mạnh mẽ, Tần Tướng không có, nhưng Trầm Tướng lại đi theo bên cạnh lão hoàng đế, lão đại của lục bộ cũng đích thân đến, cho đủ mặt mũi Viện toán học.



Sân thể dục phía sau học viện, Cảnh Đế đứng trên đài, phất phất tay với các học sinh phía dưới, nói:



- Các ngươi đều là rường cột tương lai của Cảnh Quốc chúng ta, miễn lễ...



Trên đài có không ít người, bao gồm Lý Dịch, nhưng bởi vì lão hoàng đế đứng nên không ai dám ngồi. Hắn vừa diễn thuyết xong thì đến lượt Trầm Tướng lên đài, sau đó là Hộ Bộ Thượng Thư Tần Hoán lầm bầm gần nửa canh giờ. Lý Dịch không thích loại công tác mặt ngoài này nhất, có điều thể chế đều như vậy, hắn cũng hết cách, nghe mơ màng sắp ngủ.



Các học sinh trong Viện toán học tự nhiên không có ai dám ngủ gật, ngược lại, có thể nhìn thấy đương kim thiên tử và rất nhiều trọng thần ở nơi này, trong lòng họ đã sớm kích động không ức chế nổi.



Không chỉ có như thế, bệ hạ còn hứa hẹn, chỉ cần họ có thể thuận lợi tốt nghiệp thì sẽ có thể lập tức đi nhận chức. Họ khổ học hơn mười năm vì cái gì, còn không phải vì một ngày có thể chiếm được một chức quan, vinh quang cửa nhà, không coi ai ra gì, làm xằng làm bậy....để báo đáp ân thưởng thức của bệ hạ.



Con cháu quan lại thì không có cảm nhận gì nhiều, dù sao thì họ tới nơi này chính là để mạ vàng lên người. Họ có người ở trong triều, có phần tư lịch như vậy thì sau này có thể một bước lên mây, tiền đồ không lo. Mà việc này đối với con cháu nhà nghèo mà nói, đây chính là ưu đãi lớn nhất mà thiên tử cho họ.



Trong đám đông phía dưới, có một thiếu niên khoảng chừng mười lăm mười sáu tuổi đang lén lút ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy một vị trẻ tuổi đang đứng trên đài, trên mặt thiếu niên tức khắc lộ ra vẻ sầu khổ.



Bạn cần đăng nhập để bình luận