Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1138: Thoái Hóa Đạo Đức



Chương 1138: Thoái Hóa Đạo Đức

Chương 1138: Thoái Hóa Đạo Đức

Lý Dịch vô cùng ấn tượng đối với vị Tiền Đa Đa trẻ tuổi này.

Từ khi đến thế giới này, hắn phát sầu vì tiền chỉ có hai lần.

Lần đầu tiên là lúc mới tới Liễu Diệp trại, vì người một nhà đủ ăn mà mỗi ngày hối hả ngược xuôi, nghĩ hết các loại phương pháp; lần thứ hai là lúc ở Phong Châu, Liễu nhị tiểu thư bị thương, lúc đó trong người bọn họ không có một đồng, cần ngàn vạn lượng bạc mua thuốc.

Cũng may cả hai lần nguy cơ đấy đều vượt qua yên ổn, lần thứ nhất hắn đã suy nghĩ rất nhiều cách phát tài, bao gồm bán tranh, mức quả, như ý lộ các thứ, lần thứ hai còn bởi vì gặp được thiên tài đồng tử, tán tài đồng tử.

Nếu như không có Tiền Đa Đa vung tiền như rác, hắn không thể nào có nhiều tiền như vậy mua dược thảo trân quý, bệnh của Liễu nhị tiểu thư cũng không thể nào tốt nhanh.

Tuy nói khi đó bọn họ một tay giao tiền, một tay giao hàng, nhưng Lý Dịch còn thiếu hắn một văn.

Chỗ thiếu này cũng đã năm năm.

Hắn không thích nợ nhân tình, riêng là thiếu nhân tình của nam nhân, nợ tiền cũng không thích.

Mới đầu Tiền Đa Đa chẳng qua cảm thấy người trẻ tuổi này rất quen mặt, dù từ trước tới giờ hắn đều chưa từng nhìn qua, nhưng khi nhìn hắn lần đầu lại có một loại cảm giác thân thiết tự nhiên sinh ra, như bọn họ đã quen biết nhau nhiều năm.

Cho đến khi nghe được giọng nói của hắn, cho đến khi hắn nhận một đồng tiền kia.

Hắn rốt cục cũng nhớ, vị trước mặt này chính là vi sinh ra ảnh hưởng cực lớn đối với người khác, vị huynh đài kéo hắn từ con đường lạc

lối đến chính đạo.

Cả đời này, tạo ảnh hưởng lớn đối với hắn chỉ có hai người.

Người thứ nhất là phụ thân hắn, khi sinh ra, ông đã nuôi nấng hắn, dạy dỗ hắn như thế nào trở thành một thương nhân hợp cách.

Người thứ hai chính là vị huynh đài trước mắt, hắn giúp mình tìm lại được tự tin lúc ở vực thẳm, giúp mình tìm được phương hướng nhân sinh, từ đó trời cao biển rộng, bước vào thế giới mới.

Hắn ngồi đối diện Lý Dịch, nhìn một đồng tiền trong tay, ngẫm lại đột nhiên hỏi.

-Huynh đài đã nghe nói qua “cửu xuất thập tam quy chưa?

Tại hiệu cầm đồ, lợi tức hàng tháng là một thành, đồ vật giá trị mười thành, hiệu cầm đồ chỉ xuất chín lượng, gọi là “cứu xuất", ba tháng sau người cầm cố phải dùng 13 thành mới có thể chuộc về gọi là "thập tam quy”.

Ý Tiền Đa Đa là, lúc đó hắn thiếu một văn, năm năm sau không phải trả mỗi một văn.

Ánh mắt Lý Dịch nhìn về phía hắn hỏi.

-Biết một tên mập rơi từ trên lầu xuống biến thành cái gì không?

-Biến thành cái gì?

Tiền Đa Đa nghi hoặc lắc đầu.

- Mập mạp chết bầm.

Lý Dịch giải thích xong, lần nữa nhìn Tiền Đa Đa hỏi:

-Ngươi còn nghe nói qua cửu xuất thập tam quy sao?

Tiền Đa Đa lắc đầu.

-Chưa nghe nói qua.

Quan hệ giữa Lâm gia cùng Lý gia, trừ một vài người bên ngoài cũng không có người nào biết.

Nhưng quan hệ giữa Lâm gia cùng Tiền gia, toàn bộ Tế Quốc Cơ hồ mọi người đều biết.

Giữa Lâm gia cùng Tiền gia người nào có nhiều tiền hơn, người ngoài cũng không rõ, dù sao cũng không có mấy gia tộc nhiều tiền hơn hai nhà bọn họ, mấy năm gần đây từ một châu thành nhỏ, một đường vượt mọi chông gai đưa sản nghiệp đến toàn bộ Tề Quốc tới trình độ số một số hai, mấy năm này Lâm gia cùng Tiền gia ủng hộ lẫn nhau, xác thực mà nói khi Lâm gia vẫn là một tiểu gia tộc, Tiền gia đã bắt đầu vận dụng tài nguyên của gia tộc tận hết sức đỡ Lâm gia. Càng về sau, hai nhà phát triển nhanh, đôi bên cùng có lợi, từng bước trở thành hai thế lực bá chủ trên thương trường Tế Quốc.

Phong Châu mà Lâm gia ở là địa bàn của Triệu Di, lúc trước Lý Dịch cũng chỉ để hắn chiếu Cố Lâm gia một chút, không ngờ tới hắn thành thật như thế, chỉ mấy năm đã đẩy Lâm gia lên vị trí này.

Trong đó cũng không thể bỏ qua công lao của Tiền gia.

Lý Dịch đã sớm nghe Lâm Uyển Như nói qua, từ lúc bắt đầu Tiền gia đã cung cấp lượng lớn viện trợ cho Lâm gia, Tiền Tài Thần danh bất

hư truyền, năm sáu năm trước, hắn phát triển sự nghiệp đến lớn nhất Phong Châu, mấy năm này, hắn theo tam hoàng tử đến kinh sự liền phát triển sự nghiệp tới lớn nhất Tề Quốc, ngay cả nội tỉnh Lâm gia hiện tại cũng không thâm hậu bằng Tiền gia.

Mà Tiền Đa Đa, thân là con trai độc nhất của Tiền Tài Thần, đương nhiên luôn được chú ý.

Bất quá, thứ người ta chú ý tới hắn nhất không phải bối cảnh Tiền gia, cũng không phải thiên phú buôn bán hơn người.

Mà chính là mỗi lần hắn đến một chỗ, tài tử văn nhân nơi đó đều sẽ nơm nớp lo sợ, kinh hồn bạt vía, một số người có danh khí lớn thì trực tiếp nhượng bộ lui binh, không dám xuất hiện trước mặt hắn trong phạm vi mười dặm.

Ngược lại, các thanh lâu SỞ quán lại vô cùng hoan nghênh hắn.

Đây không chỉ bởi vì hắn ra tay xa xỉ, thường xuyên vung tiền như rác, cũng bởi vì hắn biết vị truyền kỳ - "đệ nhất tài tử Cảnh Quốc” kia, chuyện này toàn Tề Quốc đều biết.

Tiền Đa Đa đã từng bởi vì hơn mười bài thi từ thương giai nổi danh Tế Quốc, mặc dù sau đó mới biết được những thi từ kia xuất từ tay người khác, nhưng người khác" này cũng không phải người tùy tiện nào.

Đó là đệ nhất tài tử Cảnh Quốc, thi từ của hắn, gần như lưu truyền rất rộng ở Cảnh Quốc, tại Tề Quốc càng không ai không biết, không người không hay.

Triệu Tu Văn, Thi Thánh Tế Quốc, từng nói thẳng trước mặt mọi người.

-Ngày hôm nay, nếu so về tài thi ca, Lý Dịch độc chiếm hạng nhất, đứng trên đỉnh, ta thấp hơn một bậc, người còn lại trong thiên hạ ở một bậc dưới nữa.

Tuy không loại trừ khả năng Triệu Tu Văn say rượu mà khoe khoang, nhưng để khiến người tự phụ tới mức người khác tức điên như Triệu Tu Văn nói ra lời như thế có thể thấy được hắn khâm phụ vị “đệ nhất tài tử Cảnh Quốc” đến trình độ nào.

Huống chi, thơ sách của Lý Dịch, phàm là người đọc sách ở Tề Quốc, Cơ hồ đều có một quyển, nếu ngươi không thể làm ra nhiều thơ

hơn, chất lượng thơ tốt hơn thì không có tư cách phản bác lời nói của Triệu Tu Văn.

Đương nhiên cái này không hề có quan hệ gì với Tiền Đa Đa, bởi vì thi từ của hắn đều do người khác đưa.

Mới đầu có rất nhiều người đọc sách tỏ thái độ cực kỳ khinh thường đối với điều này, vì thế dán lên nhãn hiệu "Hạng giá áo túi cơm" "Chó con sao chép " "Không biết xấu hổ" cho Tiền Đa Đa.

Về sau không biết bởi vì nguyên nhân gì, không còn người nào dám nói như vậy nữa. Bây giờ, trong lòng văn nhân sĩ tử, Tiền Đa Đa không thua gì yêu tinh quỷ quái để trẻ con ban đêm ngừng khóc, nghe nói, mấy tài tử có danh ở Liễu Châu, khi nghe nói hắn đến Liễu Châu, trong đêm đó liền chạy ra châu thành xây nhà ở.

- Đây đều là Lý Dịch về sau mới biết được.

Cuối cùng Tiền Đa Đa vẫn không dám chơi trò xiếc “cứu xuất thập tam quy” với hắn mà cùng Lâm Uyển Như ở một bên khác thương

lượng chuyện gì đó.

- Ánh mắt Lâm Dũng nhìn sang bên kia, một lát sau thu hồi lại, lắc đầu nói.

-Vị Tiền Công tử này cũng thật kỳ quái.

Ánh mắt lão Phương cũng nhìn về phía bên kia, kinh ngạc nói:

-Sao lại kỳ quái, trừ béo một chút thì có gì lạ đâu?

-Ngươi không biết.

Lâm Dũng nhìn hắn lắc đầu nói.

-Khi Tiền công tử ở Phong Châu luôn là đối tượng người đọc sách chế nhạo. Tất cả mọi người đều xem thường hắn, có thể nói toàn Phong Châu thành cười chê.

-Về sau không biết tại sao, những người đọc sách đó gặp hắn, tự như chuột gặp mèo, bước đi đều đi trốn, cả người hắn cũng giống như

đổi tính, trước kia ghét nhất người đọc sách, hiện tại nơi nào có hội thơ hội từ, nơi nào có người đọc sách, hắn sẽ tìm cách chui vào.

Nói như vậy, tính cách con người không phải đã hình thành thì không thể thay đổi, nhưng cũng không phải không có lý do mà thay đổi

bất thường.

Gặp phải cản trở lớn, hoặc gặp được bước ngoặc lớn trong đời mới có thể dẫn đến tính cách đột biến.

Hoặc trong đời gặp được đại sự, vì hắn chỉ dẫn ra phương hướng nhân sinh, thắp sáng một ngọn đèn, chiếu sáng đứng phía trước.

Lý Dịch không biết vì sao tính cách Tiền Đa Đại lại biến thành như vậy, nhưng nhìn bộ dáng hiện tại của hắn tốt hơn so với việc chịu đủ ức hiếp, nén giận trước đó.

Còn về thái độ của những đọc sách đối với thái độ đột biến thay đổi của hắn không biết có liên quan với những chuyện khác hay không.

Mấy năm trước, Lâm Uyển Như viết thư cho hắn, thỉnh thoảng sẽ đề chập đến một số chuyện kì quái ở Phong Châu.

Tỉ như một vị tài tử nào đó vừa sáng sớm đã bị mọi người phát hiện trần như nhộng trên phố, toàn thân trên dưới chỉ có quần lót, mặt

mũi bầm dập, trên thân tràn đầy dấu chân.

Cái này còn chưa tính, có một đoạn thời gian, tố chất toàn bộ người đọc sách ở Phong Châu thành đều hạ xuống, cơ hồ hằng ngày đều có tài tử đi dạo thanh lâu không trả tiền bị mọi người bắt tới hội thi, bỏ rơi vợ con, bị vợ cả mang theo hài tử tìm tới cũng là chuyện nhìn mãi đến quen mắt.

Gặp gì biết nấy, người đọc sách vốn nên có tố chất cao nhất đều là cái dạng này, Triệu Di những năm này chỉ lo tranh đoạt hoàng vị, xem nhẹ việc quản lý Phong Châu.

Bên đường chạy trần truồng, chơi gái kỹ nữ không trả tiền, vứt bỏ vợ con.

Thoái hóa đạo đức, thoái hóa đạo đức a.


Bạn cần đăng nhập để bình luận