Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 894: Cả Một Đời Còn Rất Dài



Chương 894: Cả Một Đời Còn Rất Dài





----------------------

Lý Dịch nghe phía trưởng công chúa nói rằng vụ án mười mấy nữ tử mất tích đã được phá.

Không nghĩ tới quyền quý thế mà làm ra những việc như thế này, hắn quay đầu nhìn nàng, hỏi.

- Những nữ tử bị hại kia, hiện tại thế nào?

Lý Minh Châu lắc đầu, nói.

- Hiện tại đang bố trí tĩnh dưỡng trong Y Thự, không khó chữa khỏi vết thương trên thân thể, khó là tâm thần các nàng.

Lý Dịch ngẫm lại, nói.

- Phát sinh những chuyện này, ngày tháng sau đó của các nàng nhất định rất khó chịu, sẽ bị người người đàm tiếu, không bằng cô bố trí cho các nàng một công việc, miễn về sau bị người ta đối xử lạnh nhạt…

Tình hình ngày đó, hắn đã nghe nói, không ai từng nghĩ tới Bành gia phát rồ, cướp giật những cô gái kia thế mà chỉ vì thỏa mãn thú dục biến thái của một ít người, người chủ sự Bành gia chết không có gì đáng tiếc nhưng những nữ tử bị thương tổn về tâm thần kia, về sau sinh hoạt như thế nào lại là một vấn đề lớn.

Lý Minh Châu gật đầu.

- Ta biết, cũng đã an bài.

- Bành gia cùng mấy tên hoàn khố kia, cô tính xử trí như thế nào?

Lý Dịch lại nhìn qua hỏi nàng.

- Người chủ sự Bành gia, theo luật nên chém, mấy tòng phạm trọng yếu cũng không giữ được tính mạng, người còn lại tuy vi phạm tội nhẹ hơn nhưng không tránh được lưu đày ngàn dặm, những hoàn khố đó, nhẹ nhất cũng bị tội đày.

Lý Minh Châu đứng lên, lại nói.

- Bất quá, còn có hai nữ tử chưa tìm được.

Lý Dịch nhíu mày.

- Vẫn chưa tìm được hết người?

Lý Minh Châu lắc đầu, nói.

- Bành gia bộc trực thú nhận đối với hành vi phạm tội của bọn hắn, bàn giao vụ án kỹ càng chi tiết, nhưng lại phủ nhận đã từng bắt cóc qua hai nữ tử kia, từng hạ nhân Bành gia cũng bị tra hỏi qua, về sau lại tiến hành điều tra triệt để cho cả Bành gia cũng không tìm ra được bất kỳ manh mối nào của hai nữ tử kia.

Lý Dịch kinh ngạc.

- Chẳng lẽ, riêng hai người nữ tử kia bị người khác bắt cóc?

- Đã sai người tiếp tục điều tra.

Lý Minh Châu nhìn hắn, lại nghĩ tới một chuyện khác, nói.

- Vụ án của Tằng gia trước kia, Hình Bộ đã đưa hồ sơ tới, năm đó vị Tằng đại nhân kia thật bị oan uổng, chỉ là kẻ cầm đầu khi đó chết trên đường lưu đày, người nhà không có cách nào tìm ra, cũng vô p trhápuy cứu, đối với Tằng gia hoặc Tằng cô nương, triều đình có thể sẽ cho một số đền bù tổn thất…

Lý Dịch khoát khoát tay, nói.

- Người đều đã chết, truy cứu cũng không có ý nghĩa gì, đền bù tổn thất, coi như thôi đi, chỉ là, nếu bị oan uổng, công khai lật lại bản án, trả cho Tằng gia một cái công đạo, không quá phận chứ?

Lý Minh Châu nhìn hắn gật gật đầu, nói.

- Đây là tự nhiên.

Lý Dịch đối nàng ôm quyền.

- Sự việc của Tằng gia, cám ơn cô.

Lý Minh Châu nhìn về phía hắn, hỏi.

- Chữ "Cám ơn" là tự ngươi nói hay thay vị Tằng cô nương kia nói?

Lý Dịch lắc đầu, hỏi lại.

- Có khác nhau sao?

Lý Minh Châu suy nghĩ một cái chớp mắt, gật đầu.

- Cũng đúng, hai người các ngươi xác thực không có gì khác biệt…

" "

Lý Dịch ngẫm lại, nói.

- Mặc dù là án oan, nhưng muốn triều đình thừa nhận sai lầm, không có cô, ta khó mà làm được.

- Nếu như đối với Tằng cô nương, triều đình thật có lỗi với nàng, nàng không cần nói lời cảm tạ.

Biểu lộ Lý Minh Châu bình tĩnh nhìn Lý Dịch.

- Nếu như là ngươi…

- Nếu như là ta, ta liền không nói.

Lý Dịch phất phất tay.

- Giữa chúng ta, nên nói cám ơn là cô, mà nếu như cô thật muốn nói cám ơn, sợ rằng dùng cả một đời đều hoàn lại không hết…

Hai tay Lý Minh Châu vẫn ôm trước ngực, lẩm bẩm.

- Cả một đời còn dài mà…

Ánh mắt Lý Dịch trông qua, giờ khắc này, hắn bỗng nhiên có một loại xúc động muốn gọi Liễu nhị tiểu thư đến, vai sóng vai đứng cùng nàng chung một chỗ, cứ như vậy, ai thắng ai thua, vừa nhìn thấy ngay.



Thời điểm Lý Dịch nhìn thấy Liễu nhị tiểu thư, nàng còn đang đọc sách trong phòng.

Liễu nhị tiểu thư đọc sách, đây là một loại hiện tượng còn hiếm thấy hơn Huỳnh Hoặc Thủ Tâm, trừ mấy chỉ có hình vẽ không có chữ ra, Lý Dịch thật chưa từng thấy nàng nghiêm túc nhìn qua sách gì bao giờ.

Liễu nhị tiểu thư tuy biết chữ nhưng cũng biết không nhiều, một bài Thanh Ngọc Án, đều không biết đọc hết hay không, rất khó tưởng tượng làm sao nàng lại muốn nhìn đọc mấy quyển như Luận Ngữ này.

Nàng cầm trong tay quyển sách đọc tới đọc lui, giống như gặp được chỗ nào khó hiểu, mi đầu nhíu chặt, nhanh chóng lật thêm vài trang, rất nhanh lại lật trở lại, lật qua lật lại nhìn xem, cuối cùng hơi không kiên nhẫn nâng quyển sách lên, bỗng nhiên giơ cao một tay, trên mặt mới hiện ra biểu lộ nhẹ nhõm.

Lý Dịch tiếp nhận sách bị Liễu nhị tiểu thư ném ra ngoài, đi vào trong nhà thả lại chỗ cũ, hỏi.

- Đang yên đang lành, nhìn loại sách này làm gì?

Liễu nhị tiểu thư liếc nhìn hắn một cái, nói.

- Tùy tiện lật xem mà thôi.

Lý Dịch biết nàng khẳng định không phải tùy tiện lật qua, bởi vì trên mặt bàn phòng nàng, trừ bản Luận Ngữ này ra, còn có hai quyển Đại Học, Trung Dong, phía trước là một bản Minh Nguyệt Tập mới nhất, đây là tập thơ do những người rảnh rỗi chỉnh lý rồi biên soạn lại các bài thơ hắn ném ra ngoài, từ sau khi Nguyên Tiêu, số trang của bản Thi Tập này lại nhiều thêm một tờ.

Trừ bản này ra, thế mà còn có một bản Minh Nguyệt Tập Chú thật dày, hắn tiện tay lật qua. Bên trong, chú giải cho mỗi một bài thơ từ đều có hơn mười bảy mười tám trang, những người này thật đúng là ăn no căng không có việc gì làm.

Liễu nhị tiểu thư nhìn nhìn quyển chú giải thật dày trong tay hắn, ngẩng đầu hỏi.

- Vị Túy Mặc cô nương kia trong lòng ngươi thế mà hoàn mỹ đến tình trạng như thế, để ngươi dùng mười mấy bài thơ từ đi khen nàng?

Lời này không có cách nào trả lời, cảm tình hai người lúc trước vẫn là quan hệ nam nữ rất thuần khiết không thể thuần khiết hơn, đưa những thi từ này cũng chỉ muốn giúp nàng một tay, nào có nghĩ nhiều như vậy.

Nhưng bây giờ nhìn lại, mỗi một bài bên trong đều là thơ tình trần trụi, những thi từ hạng cân nặng này một khi phát ra, thổi phồng cô nàng đến mức trở thành Tiên Nữ trên trời ít có, nhân gian khó tìm. Sau đó, một vị tiên nữ khác hình như có chút không quá cao hứng…

- A, muội hôm nay đổi nước hoa hả, hương vị gì thế, rất dễ ngửi nghe…

Lý Dịch không lộ bất cứ dấu vết gì mà đổi chủ đề, Liễu nhị tiểu thư không có trả lời, bầu không khí hơi có vẻ cứng ngắc.

- Cái kia… Ta hôm nay đi vào cung nghe được tin tức Dương Liễu Thanh.

Lý Dịch lần nữa mở miệng, nhìn nàng, hỏi.

- Muội có không nghe một chút muốn hay?

- Không hứng thú…

Liễu nhị tiểu thư nhàn nhạt nói một câu, sau đó lại nói.

- Bất quá, nếu như ngươi muốn nói, ta cũng có thể miễn cưỡng nghe một chút.

- Ta không có ý rất muốn nói…

Lý Dịch khoát khoát tay.

- Muội cứ đọc sách đi, lúc ăn cơm ta sẽ gọi …

Cái tốt không học, thế mà đi học chiêu trò của ngạo kiều la lỵ, ngạo kiều la lỵ hiện tại trở nên rất nhu thuận, nàng ngược lại thì cao ngạo lên, còn gì mà chịu khó nghe một chút.

Thời điểm đi tới cửa, âm thanh Liễu nhị tiểu thư lần nữa truyền đến.

- Nếu không, trước khi ăn cơm, ta miễn cưỡng chỉ dạy ngươi mấy chiêu?

Lý Dịch quay đầu đi về, nói.

- Ta cảm thấy tiến cảnh ta gần đây quá nhanh, nên vững chắc tiến từng bước thì tốt hơn, không học thứ mới…

Liễu nhị tiểu thư nhìn hắn hỏi.

- Liên quan tới nàng, Lý Minh Châu nói cái gì với ngươi?

Nói đến công chúa, Lý Dịch liền nhớ lại một việc, nhìn nàng nói.

- Chuyện này trước không vội, mấy ngày trước Từ Lão dạy ta hai chiêu, còn một chiêu ta còn không có nghĩ rõ ràng…

Trên mặt Liễu nhị tiểu thư lộ ra biểu lộ hứng thú.

- Chiêu nào?

Lý Dịch khoanh hai tay lại, nói.

- Muội trước tiên làm giống như ta.

Trên gương mặt xinh đẹp của Liễu nhị tiểu thư hiện ra vẻ nghi ngờ, nhưng vẫn học theo quấn quanh hai cánh tay lại như hắn, hỏi.

- Sau đó thì sao?

- Không có nữa…Lý Dịch dò xét nàng trên dưới một hồi, sau đó đáng tiếc lắc đầu dùm trưởng công chúa, nói.

- Ngay vừa rồi, ta bỗng nhiên nghĩ thông suốt…


Bạn cần đăng nhập để bình luận