Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 632: Đưa Cho Trưởng Công Chúa Là Cái Gì?



Chương 632: Đưa Cho Trưởng Công Chúa Là Cái Gì?

----------------------

Hồi lâu không thấy, cứ tưởng rằng lúc gặp lại sẽ hơi cứng ngắt, nhưng hiện tại cái vẻ lúng túng này đã bị Tằng cô nương dùng một câu thản nhiên “Không được lãng phí” phá giải.

- Thế nào?

Lý Dịch buông bút vẽ xuống, chỉ bản vẽ trong tay nàng hỏi.

“Váy Dài Tụ Lưu Tiên” Tằng Túy Mặc đem bức họa kia buông xuống, lại quay sang nhìn xem bản thứ hai, nói:

- Kiểu dáng cho tới bây giờ đều chưa từng gặp qua, nhưng ngược lại cũng có thể dùng.

Nàng liếc nhìn Lý Dịch, hỏi:

- Huynh ngay cả y phục của nữ tử cũng hiểu?

- Y phục thì tính là gì, cô không biết, thực ra ta rất am hiểu tâm tư của nữ tử đấy.

Lý Dịch chỉ bản vẽ.

- Váy Dài Lưu Tiên không chỉ là Váy Dài Lưu Tiên, phía sau nó còn có một giai thoại làm xúc động lòng người, đến lúc đó dựng thẳng lên một tấm bảng hiệu, đem giai thoại này viết xuống, đặt bên trong cửa hàng, để những nữ khách hàng nhìn thấy có thể chiếm được nước mắt của họ, cái này gọi là quảng cáo.

- Về sau mỗi một bộ đồ mới, cũng có thể dùng phương thức quảng cáo như thế này, lại để cho Câu Lan tuyên truyền, cam đoan ra mười bộ bán hết mười bộ.

Tằng Túy Mặc hướng Lý Dịch liếc một cái:

- Huynh nói mình hiểu tâm tư nữ tử?

——

Kết quả của cuộc nó chuyện phiếm của hai người được đổi bằng cái khóe miệng hiện lên nụ cười khinh thường của nàng có ý gì? Khinh thường? Trần trụi công kích? Hắn đang nói chuyện nghiêm túc nha, trọng điểm của câu chuyện không phải lòng dạ đàn bà có được hay không?

Hôm nay không có cách nào trò chuyện vui vẻ được rồi, từ trước đến nay đều là mình dùng một câu chặn cuộc trò chuyện, hôm nay đã bị người trò chuyện cắt ngang lần hai.

Nhục!

Mấy tháng không gặp, tính toán hôm nay cũng không phải ngày gì đặc biệt, Lý Dịch quyết định tiếp tục vẽ thật tốt, miễn cho Tằng cô nương cả ngày thức đêm, nhân viên suy nghĩ cho lão bản như thế quả thật không nhiều.

Tiểu Thúy từ bên ngoài đi vào, hỏi:

- Lý công tử, ta muốn đi ra ngoài mua cơm, có cần mang cơm cho ngài cùng vị đại thúc kia một phần không?

Còn có rất nhiều bản vẽ chưa vẽ xong, Lý Dịch xem chừng một lát nữa cũng đi không được, dứt khoát không nổi tỏ thái độ, đứng lên nói:

- Quên đi, trong phòng bếp có gạo không? Ta đi làm cơm.

Tiểu Thúy gật gật đầu đáp lời.

- Có, Nhược Khanh tỷ tỷ có thời gian sẽ trở về nấu cơm, đồ ăn hay mì sợi đều có sẵn trong bếp.

Nhìn sang Lý Dịch đi qua bên nàng, trực tiếp hướng vào nhà bếp, trên mặt Tiểu Thúy lộ ra vẻ kích động, nàng đã từng nghe nói Lý công tử nấu cơm ăn rất ngon, nhưng cho đến bây giờ cũng chưa từng được nếm qua, trong lòng hiện giờ hơi chờ mong nho nhỏ.

- Phương đại thúc, người muốn hỏi điều gì?

- Tiểu Thúy cô nương, cô cùng Tiểu Hồng có quen nhau không?

- Tiểu Hồng tỷ, đương nhiên quen, khi đó ở Quần Ngọc Viện, Tiểu Hồng tỷ luôn không cẩn thận làm bể nát đồ vật, nhiều lần đều do tiểu thư giúp nàng.

Lý Dịch trong nhà bếp nấu cơm, lão Phương bởi vì Tiểu Thúy gọi hắn “Đại thúc” nên hơi không mấy vui vẻ, đã uốn nắn nhiều lần phải gọi hắn “Phương đại ca” mà không phải Phương đại thúc, kiên nhẫn vô cùng mới kiềm nén được trong lòng đang gào thét.

- Tốt, Phương đại thúc.

Tiểu Thúy gật đầu, lại nói:

- Phương đại thúc, ngài nếu không còn việc gì khác thì ngồi ở đây một lúc đi, ta đi trong phòng bếp trợ giúp Lý công tử đây.

- Là Phương đại ca.

Lão Phương hơi chán nản ngồi trở lại ghế đá, lại một lần sửa miệng cho tiểu cô nương này.

- Vâng! Phương đại thúc, vậy ta đi trước.

Tiểu Thúy một đường chạy chậm đến nhà bếp, nhưng mới chỉ một lát sau lại chạy ra, bởi vì nàng ngay cả động tác thái thịt đơn giản nhất cũng không biết.

Có tiểu thư dạng gì thì có cái nha hoàn dạng đó, hai chủ tớ không có một người nào có thiên phú nấu đồ ăn, giống như Liễu nhị tiểu thư, trời sinh chính là đại tiểu thư.

Tiểu Thúy ngồi ghế đá bên trên, nâng cằm lên, nhìn nhà bếp một chút, lại quay đầu nhìn lấy lão Phương, nói.

- Phương đại thúc, Lý công tử nấu cơm thật ngon sao?

Lão Phương hít sâu một hơi, kìm nén cơn điên, chỉnh lại một lần nữa:

- Ta nói một lần cuối cùng, là Phương đại ca không phải Phương đại thúc.

- Đã biết! Phương đại thúc.

Tiểu Thúy nhìn hắn, hơi đáng thương nói lại một lần nữa.

- Cô gia nấu cơm, đương nhiên ăn ngon, không phải Phương đại thúc ta nói xạo với ngươi, trù nghệ của cô gia trù ở nhân gian rất hiếm gặp, cam đoan ngươi ăn lần thứ nhất muốn...

Lão Phương chỉ mới nói một nửa, bỗng nhiên bụm mặt, đem đầu chôn xuống thật sâu.

- Thì muốn thế nào?

Tiểu Thúy nháy mắt hỏi.

Lão mới ngẩng đầu lên, hơi chán nản nói:

- Tiểu Thúy cô nương, chúng ta nói lại một lần nữa có được hay không?

- Tốt! Phương đại thúc.

Ầm!

Trong nội viện truyền đến một tiếng vang thật lớn.

Sau đó là giọng nói kinh hoảng của Tiểu Thúy cô nương.

- Phương đại thúc! Phương đại thúc! Thúc làm sao vậy? Đừng dùng đầu đụng bể cái bàn chứ.

Bốn người, đơn giản làm bốn món một canh, nhưng trên thực tế, những đồ ăn này còn không đủ một mình lão Phương ăn, nhưng nhà bếp không đủ nguyên liệu, hắn chỉ có thể khắc chế mà thôi.

Khi tất cả đồ ăn được bưng lên bàn, Tằng Túy Mặc mới khoan thai chậm chạp bước tới.

Lý Dịch ngẩng đầu nhìn nàng một chút, phát hiện nàng đã chải kỹ tóc, đổi một bộ quần áo, hẳn trang điểm sơ qua, tuy khi nàng trang điểm nhìn cũng rất đẹp, nhưng bây giờ rõ ràng so với vừa rồi nhiều thêm một loại cảm giác long lanh lấp lánh.

- Tiểu Thúy cô nương, đi, chúng ta qua bên kia ăn cơm, cô để cho Phương đại ca ta nói một lần, sự việc Tiểu Hồng trước kia tại Quần Ngọc Viện.

Lão Phương kép chút đồ ăn cho vào trong chén, trước khi đi, thuận tiện cũng kéo Tiểu Thúy đang miệng không ngừng nhai đi.

Trên bàn chỉ còn lại có hai người, bầu không khí cũng hơi cứng ngắc.

Bởi vì có một số việc, Lý Dịch không biết giải thích cho nàng như thế nào.

Vẫn do Tằng cô nương đánh vỡ im lặng.

- Nghe nói, huynh tặng cho trưởng công chúa điện hạ một tượng lưu ly?

Bầu không khí sau đó lại càng thêm cứng ngắc.

- Lão Phương, tới đây một chút.

Lý Dịch hướng lão Phương ngoắt tay nói.

- Cô gia, có chuyện gì thế?

Lão Phương ở bên kia nghe say sưa sự tình đặc sắc, khi đi sang cạnh Lý Dịch, biểu hiện hóng hớt trên mặt vẫn còn hơi chưa thỏa mãn.

Lý Dịch nhìn hắn nói:

- Đem bao nhỏ giấu trong tay áo của ngươi ra đây cho ta.

Lão Phương biến sắc:

- Cô gia, cái gì mà bao nhỏ?

- Lề mề cái gì, nhanh lên.

Lão Phương hơi không tình nguyện lấy một bao nhỏ từ trong tay áo, Lý Dịch đoạt lấy, mở ra ngay trước mặt Tằng Túy Mặc.

Soạt!

Một đống đồ đủ mọi màu sắc, sáng lấp lánh xếp thành một cái núi nhỏ trên bàn.

Lý Dịch ngẩng đầu liếc nhìn lão Phương một chút, trên trán hiện ra ba đường hắc tuyến.

Cái tên ngốc này, định để Tiểu Hồng mua lại toàn bộ Quần Ngọc Viện?

Những thứ vòng tay, khuyên tai, đồ trang sức này, nếu thật lấy chúng ra bán hết, ngay cả muốn mua hai cái Quần Ngọc Viện cũng dư xài.

Vấn đề ở chỗ, giữ bảo vật thì có tội, những thứ này, Tiểu Hồng là một tiểu cô nương, có thể giữ được hết sao?

Biểu hiện trên mặt Lão Phương hơi cứng ngắc, gãi gãi đầu, nói:

- Cô gia, ta…ta là theo…ta…cái kia…ta cầm hết phần bên trong.

Tiểu Thúy ngồi ở vừa đào cơm hì hục vào miệng, thình lình bị một vệt ánh sáng làm chói mắt.

Quay đầu lại, liếc mắt một cái, hét lên một tiếng nhào tới.

- Cái này…đây là cho tiểu thư sao?

Nàng nhìn những đồ vật sáng lấp lánh trên bàn, ngẩng đầu nhìn Lý Dịch, chờ mong hỏi.

- Tiểu Thúy!

Nhìn hết tất cả vật phẩm và trang sức lưu ly trên bàn, trong nháy mắt Tằng Túy Mặc cũng hơi thất thần, một lúc sau mới lấy lại tinh thần, trừng mắt nhìn Tiểu Thúy một cái.

Lý Dịch liếc nhìn lão Phương một chút, lão Phương cắn răng gật gật đầu.

Lý Dịch nhìn sang nàng, gật đầu, nói:

- Các người xem trước một chút, thích cái nào thì nói ta, trời sáng ta sẽ cho người đem đến một ít.

- Các người? Công tử! Ta cũng có thể chọn?

Tiểu Thúy hơi không dám tin hỏi.

Lý Dịch gật đầu:

- Đợi khi Tiểu Châu trở về, hai người cũng có thể chọn thêm mấy món nữa.

- Cảm ơn Lý công tử!

Lý Dịch ngăn lại động tác nhào tới của Tiểu Thúy:

- Ăn cơm trước, ăn cơm trước, cơm nước xong xuôi lại nói tiếp.

Tiểu Thúy chọn một chuỗi vòng tay, sau khi đeo lên cổ tay, ngay cả cơm ngon của Lý công tử cũng không ăn, đứng lì ở trong sân giơ cổ tay lên cao ngắm nghía.

- Đây chính là lưu ly?

Tằng Túy Mặc cầm một chuỗi dây chuyền, tò mò hỏi.

- Tạm thời thì xem như thế.

Lưu ly và pha lê chỉ kém một chữ, nói như vậy cũng không sai.

Tằng Túy Mặc lại nhìn đồ vật trên bàn hỏi:

- Huynh đưa cho hai vị tiểu công chúa kia, cũng là những vật này sao?

- Ừ.

Lý Dịch gật đầu đáp một tiếng.

- Cái tượng lưu ly huynh đưa cho trưởng công chúa cũng là dạng này sao?

- Ta ăn no rồi, đi vẽ bản thiết kế tiếp đây.

Lý Dịch buông đũa xuống, đứng lên hướng phòng vẽ tranh mà đi.

Ngày hôm nay, hắn ra ngoài quên tra hoàng lịch, phía trên chắc chắn sẽ viết chú ý vẽ tranh, kị nói chuyện phiếm.

Bạn cần đăng nhập để bình luận