Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 752: Cút Xuống Cho Ta!



Chương 752: Cút Xuống Cho Ta!





----------------------

Sự thật chứng minh, lúc ăn cơm bên ngoài, vẫn nên thúc giục món ăn.

Vừa thúc giục xong chưởng quỹ không bao lâu, tiểu nhị đã bắt đầu mang thức ăn lên.

- Đến, ăn nhiều cá một chút, bồi bổ thân thể.

- Rau xanh cũng phải ăn nhiều một chút, dinh dưỡng mới cân đối.

- Mùi vị món ăn này cũng không tệ lắm, nếm thử…

- Lưu huyện lệnh chưa ăn cơm à, muốn ngồi xuống ăn chút gì hay không?

Sau đó trong tửu lâu xuất hiện cảnh tượng quỷ dị như hiện tại.

Trong tửu lâu mười phần yên tĩnh, đám hoàn khố bị chặn trên lầu, trong lòng thấp thỏm, sắc mặt bối rối, người tuổi trẻ dưới lầu đã động đũa, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho hai nữ tử, không quên bình phẩm một phen.

Loại cảm giác tương phản mãnh liệt này là cho mọi người chịu trùng kích không nhỏ.

Hắn thật cứ như vậy, chẳng sợ hãi gì sao?

Tuy những hoàn khố tạm thời không thể rời đi nhưng hộ vệ bên người lại được thả ra, sợ rằng đã chạy về nhà bẩm báo việc này.

Người trẻ tuổi kia muốn lấy lực lượng một người, một mình đối mặt Tần gia, Vương gia, Tằng gia, Vệ gia, một cỗ thế lực trong đó cũng đủ khiến cho Kinh Đô chấn động?

Phát sinh sự việc này, dù lầu một hay lầu hai, các thực khách tự nhiên không còn ý ăn cơm, có người lo lắng sự việc làm lớn sẽ bị lan vạ lây, vội vàng rời đi, có người cảm thấy tình cảnh tiếp theo sẽ càng mãnh liệt, ngày thường khó gặp, muốn lưu lại thưởng thức.

Đương nhiên, nhìn thái độ Lưu huyện lệnh cùng bộ dáng chẳng sợ hãi của người trẻ tuổi kia, có không ít người đã đoán ra thân phận của hắn.

Cũng đúng, toàn bộ Kinh Đô, dám không bán mặt mũi cho Tần Tướng, không bán mặt mũi cho quan viên một hệ của Thục Vương, trừ vị Lý Hầu Gia đã thật lâu không có động tĩnh kia thì còn có ai?

Yên lặng hồi lâu, thời điểm hắn lần nữa tiến vào tầm mắt mọi người, lần nữa phát động sóng to gió lớn.

Dù như thế nào, hôm nay, có náo nhiệt lớn để nhìn.

Trên lầu.

Tuy một bên mặt Tần Dư nhiên sưng, nhưng hắn vẫn biểu hiễn bình tĩnh, thậm chí lần nữa ngồi xuống, uống rượu dùng bữa, tựa như chưa hề xảy ra chuyện gì.

Chỉ bất quá, một cánh tay để trong tay áo nắm chặt quyền đầu đến nổi gân xanh, nói rõ trong lòng hắn cũng không có bình tĩnh như biểu hiện bên ngoài.

Tằng Tử Giám bưng lấy một bên mặt, trong lòng hoảng sợ vượt qua phẫn nộ.

Hắn trở về, hắn rốt cục vẫn trở về.

Lý Kiện Nhân chết, sau khi Trần Lập Sâm bị rót nước bẩn nhặt về một cái mạng liền đóng cửa không ra, xin miễn gặp khách, Thôi Tập Tân đi ra ngoài, bên người tất có hơn mười tên hộ vệ đi theo, hiển nhiên bị sợ mất mật.

Đây hết thảy đều không có quan hệ trực tiếp gì cùng người kia, bởi vì hắn am hiểu nhất là mượn đao giết người, chỉ cần nghĩ đến việc bị loại người này để mắt tới, trong lòng của hắn không khỏi phát lạnh.

Nghĩ tới đây, ánh mắt nhìn về phía Vệ Lương Tuấn lập tức trở nên tràn ngập chán ghét.

Vệ Lương Tuấn thất hồn lạc phách đi tới, hắn không dám nhìn Tần Dư, ánh mắt nhìn qua còn lại người, lẩm bẩm hỏi.

- Hắn, hắn đến cùng là ai…

Tằng Tử Giám không trả lời, người thiếu niên vừa mới mở miệng kia lại nhướn mày, nói.

- Quản hắn là ai, lần này hắn chết chắc, Vương gia một hồi sẽ có người tới, ta ngược lại muốn xem xem, hắn đến lúc đó làm sao bàn giao cùng Vương gia!

Tuy Vương Nhạc chỉ là con cháu chi thứ trong Vương gia, nhưng với danh tiếng của Vương gia bên ngoài cũng coi như cho mấy người ăn một viên thuốc an thần định tâm.

Người ở hiện trường có không ít là con cháu quan lại mới xuất hiện, bởi vậy mới không kịp chờ đợi dây dưa quan hệ cùng Tần gia, cùng Thục Vương, lại không nghĩ tới, có Tần tiểu công gia trấn tràng thế mà lại phát sinh sự việc này.

Vệ Lương Tuấn nhìn mọi người một cái, cảm thấy an tâm một chút, nhiều người như vậy, phía sau nhiều rất gia tộc, hắn cho rằng hắn là ai, xem như Tần gia, đồng thời cùng đối nghịch nhiều người như vậy cũng phải cân nhắc một chút?

- Thế nào, đồ ăn không hợp khẩu vị?

Lý Dịch nhìn ra tựa hồ tâm tình của hai nữ cũng không cao, kinh ngạc hỏi.

Tằng Túy Mặc liếc hắn một chút, có thể còn tâm tình ăn cơm dưới loại tình huống này, nàng thật không tìm thấy người thứ hai.

Nàng đưa tay chỉ chỉ phía trên, hỏi.

- Nơi đó, thật không có vấn đề?

Lý Dịch ngẩng đầu liếc mắt một cái, khoát khoát tay.

- Yên tâm đi, không có việc gì.

Lại kẹp một khối thịt cá tươi non đặt vào trong chén nàng.

- Nhanh ăn đi, một hồi sẽ lạnh mất.

Nhìn đồ ăn cơ hồ xếp thành núi nhỏ trong chén, ngay cả xương cá cũng bị lựa ra để ở một bên, Tằng Túy Mặc lắc đầu, tâm treo cao vẫn không có buông xuống.

Uyển Nhược Khanh ngược lại không tiếp tục mở miệng, nhìn Lý Dịch không thèm để ý, nàng thì dĩ nhiên minh bạch, chuyện này, hắn cũng không phải xúc động làm ra, còn về nguyên nhân cấp độ càng sâu, nàng không quan tâm.

Nàng chỉ cần biết, chỉ cần có hắn ở đây, tất cả khó khăn đều không là việc khó. Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân vội vàng, lập tức mọi người bên trong tâm tửu lâu.

Một người trẻ tuổi có khí chất trầm ổn bước nhanh đi tới, đầu tiên nhìn thấy Lưu huyện lệnh ngồi ở một bên.

Hắn nhíu mày, hỏi.

- Lưu đại nhân, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?

Lưu huyện lệnh còn chưa mở miệng, trên lầu đã có tiếng người kêu to.

Thiếu niên gọi Vương Nhạc ghé người vào trên lan can, huy động cánh tay, hét lớn.

- Đại ca, đại ca, ta ở chỗ này!

Vương Vĩnh ngẩng đầu nhìn lên, thấy cầu thang đã bị quan sai vây quanh, mi đầu hơi nhăn.

Lưu huyện lệnh đang lo lắng nên giải thích đại công tử Vương gia như thế nào, một bên khác đã truyền tới âm thanh nhàn nhạt.

- Vương huynh, đã lâu không gặp…

Vương Vĩnh nghe vậy, đầu tiên khẽ giật mình, sau đó vui mừng quá đỗi, quay đầu, bước nhanh đi qua, hỏi.

- Lý huynh, ngươi trở về!

Không nói đến việc hai nhà hợp tác khiến cho Vương gia lấy lợi nhuận bao lớn, hai nhà sớm đã cùng tiến cùng lùi, từ khi phụ thân đại nhân cho ra ý kiến đã làm cho hắn không thể không đặc biệt đối đãi đối với Lý Dịch.

Vốn chỉ nghe nói Vương Nhạc ở bên ngoài gặp rắc rối bị người giữ lại, vì mặt mũi Vương gia, hắn mới tự mình đến đây, lại không nghĩ rằng ở chỗ này gặp được Lý Dịch, quả là niềm vui ngoài ý muốn.

Chỉ nhìn thái độ Vương Vĩnh, Lý Dịch đã biết, nhà bọn hắn gần đây kiếm tiền không ít.

Vương Vĩnh dứt khoát lấy một cái ghế tới, ngồi xuống bên cạnh Lý Dịch, cười hỏi.

- Trở về lúc nào?

Lý Dịch cười cười, nói.

- Không có mấy ngày.

Một khắc khi Vương Vĩnh bước vào tửu lâu, hắn đã trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người.

Trưởng tử Vương gia, gia chủ tương lai, cuối cùng sẽ chưởng khống còn quái vật khổng lồ kia, mọi cử động của hắn có sức ảnh hưởng rất lớn, sẽ bị vô số người nhìn chằm chằm.

Nguyên lai tưởng rằng Vương gia bị người đánh mặt, Vương Vĩnh đến đây sẽ đòi về, Kinh Đô thậm chí Cảnh Quốc, dứt bỏ triều đình không nói, bên trong người đồng lứa, có thể đánh đồng cùng hắn, chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Nhưng biểu lộ hắn lại làm cho mọi người có chút thất vọng, đương nhiên, ngoài ý muốn muốn càng nhiều hơn.

Nhìn tình hình trước mắt, hai người rõ ràng nhận biết, mà lại lấy thái độ Vương Vĩnh, nhiệt tình vui vẻ, dù bậc cha chú của những hoàn khố trên lầu, chỉ sợ cũng không có khả năng để gia chủ Vương gia tương tai hạ thấp tư thái như thế.

Chỉ một thoáng, địa vị người tuổi trẻ kia trong lòng bọn họ lại tăng thêm một bậc.

Vương Nhạc ghé người vào trên lan can, nhìn một màn phía dưới, há to mồm, hi vọng cùng hiện thực tương phản mãnh liệt để hắn trong lúc nhất thời có chút không thích ứng.

Đại ca của hắn, cứu tinh của hắn, hắn làm soa… Hắn làm sao có thể trò chuyện cùng gia hoả kia?

Đại ca Vương Vĩnh và hắn khác biệt, đối phương là đại ca bên trong thế hệ trẻ tuổi của Vương gia, cũng là tồn tại được mọi người ký thác kỳ vọng, từ nhỏ đã được bồi dưỡng như gia chủ đời tiếp theo, rất có uy vọng bên trong thế hệ trẻ tuổi.

Hiện tại, Vương gia bị người đánh mặt, hắn không phải phẫn nộ lấy lại danh dự?

Vì sao lại xuất hiện một màn trước mắt?

Không cho Vương Nhạc thời gian kinh ngạc lâu, dưới lầu, sau khi hỏi rõ ràng nguyên do sự việc, khuôn mặt vốn đang tươi cười của Vương Vĩnh trầm xuống.

Hắn đứng lên, nhìn lên lầu, lạnh lùng nói.

- Cút xuống đây cho ta!

Trên mặt Vương Nhạc lộ ra vẻ hoảng sợ, nắm chắc lan can, bởi vì nếu hắn buông lỏng tay, sợ sẽ trực tiếp té xuống đất.


Bạn cần đăng nhập để bình luận