Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1148: Loạn Cục



Chương 1148: Loạn Cục
Chương 1148: Loạn Cục

Bệ hạ mang bệnh dữ, hai vị hoàng tử tranh vị kịch liệt.

Vì tranh đoạt vị trí chí cao vô thượng kia, đại hoàng tử và tam hoàng tử đều bày ra dáng vẻ người chết ta sống, có bao nhiêu thủ đoạn đều bày ra hết, không gì không làm.

Các triều đại tranh vị đều như thế này, đại hoàng tử và tam hoàng tử cũng làm như vậy.

Nhưng có một chuyện không ai nghĩ tới, hôm qua lúc Tiên Đế tảo triều còn tinh thần minh mẫn tuyên bố một danh sách chính lệnh, buổi chiều đã băng hà trong cung.

Không có một tia phòng bị.

- Không có chiếu thu truyền vị.

Thái tử không ở trong kinh thành.

Vị trí Thái Tử ở Tề Quốc tuy ngồi không được an ổn bằng các nước xung quanh, nhưng trên danh nghĩa thái tử vẫn là người thừa kế hoàng vị. Do đó, nếu tiên đế bỗng nhiên băng hà, không có chiếu truyền vị, thái tử kế vị là chuyện đương nhiên, đây là tổ chế.

Nhưng vấn đề ở chỗ tại thời khắc mấu chốt này thái tử không ở trong kinh thành.

Lưu tại kinh thành là tam hoàng tử, lông cánh của hắn ở trong triều đã đầy đủ cứng cáp. Nếu thái tử kế vị, tam hoàng tử chắc chắn phải chết, không thể nghi ngờ.

Trái lại, nếu tam hoàng tử kế vị, cũng giống như vậy.

Lúc này đêm đã khuya, đại bộ phận bách tính trong thành đã rơi vào trạng thái ngủ say. Nhưng mà, khi tiếng chuông đại biểu cho việc đế vương băng hà vang lên, từ đạt quan hiển quý xuống đến dân chúng bình thường đều bừng tỉnh khỏi mộng đẹp.

Tiền Tài Thần vội vàng mặc quần áo, không kịp cài nút áo đã vội lao ra ngoài cửa, lớn tiếng nói.

- Nhanh, chuẩn bị xe, đi Phong Vương phủ!

Mà lúc này, kiệu của Hộ Bộ Thượng Thư Thôi Giang đã đứng ở trước cửa Phong Vương phủ.

Khi Tiền Tài Thần đến nơi, hai bên cửa đã có hơn mười kiệu.

- Điện hạ nên nén bị thương, lấy đại cục làm trọng!

- Đây là thời cơ tốt của chúng ta!

- Điện hạ, ngài nhanh hạ mệnh lệnh đi!

Tiền Tài Thần đi vào Phong Vương phủ, tam hoàng tử đã bị mọi người bao quanh, trên mặt ai cũng ẩn ẩn mang theo vẻ kích động, không ngừng lên tiếng thúc giục.

Không lâu sau, vô số bóng người từ phủ Phong Vương bước nhanh đi ra, biến mất tại các phương hướng khác nhau.

Bệ hạ băng hà, thái tử rời kinh, chỉ có tam hoàng tử có thể chủ trì đại cục.

Đêm Tiên Đế băng hà, tam hoàng tử liền vào cũng ngay trong đêm, sắp xếp rất nhiều công việc.

Ngày thứ hai, trăm quan tập trung trước cửa cung, Thượng Thư Hữu Thừa lấy ra một tấm “di chiếu", bắt đầu đọc trước mặt mọi người.

Đây là một bức chiếu thư truyền vị.

Bên trong chiếu thư nói, thái tử Triệu Tranh không có giáo dưỡng, nội bộ lục đục, Tiên Đế vì bách tính Tế Quốc, vì thiên hạ thương sinh, phế thái tử Triệu Tranh, truyền hoàng vị cho tam hoàng tử Triệu Di.

Chiếu thư này là thật hay giả, trong lòng đại đa số người đều mang theo thái độ hoài nghi.

Trước khi thái tử rời kinh, bệ hạ còn không tiếc ca ngợi đối với hắn, thời gian mới qua mấy ngày, tại sao lại có thể xuất hiện di chiếu như

thế này?

Nhưng mà trước khác nay khác. Kinh thành bây giờ đã bị tam hoàng tử kiểm soát, rất nhiều đại thần trong triều cũng tôn hắn làm chủ, những quan viên trước kia trung với thái tử cũng không dám đứng ra vào lúc này. Thái tử tại thời khắc mấu chốt rời kinh, tam hoàng tử thừa lúc nhà vắng mà vào, những người này giờ đã là Nê Bồ Tát sang sông, tính mạng bản thân còn khó đảm bảo.

Tiên Đế vừa mới băng hà không lâu, tam hoàng tử không thể lập tức kế vị, nhưng hắn dựa vào chiếu thu truyền vị đã lấy được binh phù, đủ để hiệu lệnh năm vạn cấm quân trong kinh. Lại thêm quần thần trong triều trung với hắn thật quá nhiều, chỉ bằng một đêm ngắn ngủi, hắn lấy được toàn bộ quyền khống chế kinh thành.

Kinh thành biến ảo không lường suốt mấy năm nay tựa như ở khi đó kết thúc mọi thứ hỗn loạn, mọi thứ đều kết thúc.

Mấy trăm dặm ngoài kinh thành, Thắng Châu.

Vừa mới bình định xong loạn phỉ thánh giáo, ngồi trên lưng ngựa, thái tử điện hạ đang lúc hăng hái thì nhận được một tin cấp báo, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt, thân thể lắc lư, thẳng tắp ngã quỵ dưới chân ngựa.

Tả, hữu hộ vệ vội vàng đìu hắn đứng lên, lớn tiếng nói.

- Thái y, nhanh truyền thái y!

Phương Ngọc tiến lên một bước, ấn vào nhân trung của Triệu Tranh. Không bao lâu sau, Triệu Tranh cao thấp khục khục vài tiếng, tỉnh

lai.

Sắc mặt Triệu Tranh một mảnh xám trắng, trong miệng không ngừng thì thào:

- Xong, xong, tất cả đều xong rồi.

Hắn làm sao cũng không ngờ được, phụ hoàng trong khi hắn rời kinh bỗng nhiên bằng hà.

Triệu Di ở Kinh Đô đã giơ tay khống chế tất cả cục diện. Tất cả những việc hắn làm, tất cả những mộng tưởng, hoàng vị hắn ngày đêm nhớ mong, tất cả đều tan thành bọt nước.

Phương Ngọc không ngừng lắc lắc hắn, nói.

- Điện hạ, ngài không thể bỏ cuộc!

Triệu Tranh nhìn hắn, cười thảm nói.

- Hiện tại, Triệu Di khẳng định đã khống chế cấm quân, khống chế kinh thành, ta lấy cái gì đấu cùng hắn? Lấy cái gì đấu cùng hắn?

Ba!

Một bàn tay Phương Ngọc tát mạnh vào mặt hắn, khoé miệng Triệu Tranh tràn ra máu tươi, giật mình đứng im tại chỗ.

- Tam hoàng tử chỉ khống chế kinh thành, chỉ khống chế năm vạn cấm quân!

Phương Ngọc nhìn hắn, cả giận nói.

- Ngươi là thái tử, hoàng vị vốn nên thuộc về ngươi. Hắn chỉ là nghịch thần, chỉ là một tên phản tặc. Kinh thành có năm vạn cấm quân, nhưng mà bên ngoài kinh thành có mười lăm vạn binh lực. Người thua ở chỗ nào?

Triệu Tranh sững sờ, rốt cuộc hiểu ra.

Binh lực ở Kinh Đô có hai mươi vạn, trong cung chỉ có năm vạn, mười lăm vạn còn lại đều phân tán ở các Châu thuộc Kinh Đô. Sau khi phụ hoàng băng hà, hắn lập tức chen vào kế vị, phản ứng của Triệu Di chắc chắn không quá nhanh, nếu mình có thể khống chế tất cả binh lực trong Kinh Đô, mười lăm vạn đầu năm vạn, lại có thánh giáo trợ giúp, còn đánh không nổi một cái kinh thành?

Hắn lập tức móc ra một tấm lệnh bài từ bên hông, kín đáo đưa cho Phương Ngọc, nói.

- Phương sứ giả, nhanh, phải nhanh, chắc chắn phải nhanh hơn tên phản tặc kia!

- Điện hạ yên tâm!

Phương Ngọc cầm tấm lệnh bài, quay người rơi đi.

Đi xa hơn mười bước, trên mặt Phương Ngọc mới lộ ra tia cười giễu. Kinh thành chắc chắn phải đánh hạ, đến lúc đó, Triệu Tranh này

cũng không còn giá trị tồn tại.

Kế này của nương nương so với việc trực tiếp nâng Triệu Tranh thượng vị thật đơn giản hơn nhiều nha.

Chiến tranh đột nhiên bạo phát. Tiên Đế băng hà, Tam hoàng tử thừa Cơ thượng vị, khống chế năm vạn cấm quân trong kinh thành, đại hoàng tử tại bên ngoài Kinh Đô tập hợp hơn mười vạn binh lực, dẫn đầu đoàn quân tiến đánh kinh thành.

Mặc dù Tam hoàng tử ở trong kinh thành là trọng địa nhưng lại bị ngăn đường lui, đối mặt với lượng binh lực gấp hai có thừa chỉ có thể dựa vào tường thành kiên cố, khó khăn lắm mới giữ vững. Nếu không phải đang ở kinh thành trọng địa, lương thảo tích trữ rất nhiều, chỉ sợ không chống cự được bao lâu.

Mà vùng đất Kinh Đô từ trước đến nay vốn an ổn, trong thời gian ngắn biến thành mảnh đất chiến loạn. Quân đội của đại hoàng tử mặc ( dù không giống ngoại tốc xâm lấn, trắng trợn tàn sát bách tính, nhưng họ vẫn cần một lượng lớn lương thảo, việc cưỡng ép thu gom cũng đã nhìn mãi thành quen.

Toàn bộ vùng đất Kinh Đô, lòng người bàng hoàng.

Thắng Châu.

Một người áo tím đi vào đại doanh, khom người nói:

- Bẩm hộ pháp, mấy đại quân đều đã rơi vào khống chế của chúng ta. Triệu Thanh đã mất tác dụng đối với chúng ta, không bằng

Phương Ngọc phất tay, nói.

- Không không không, chúng ta vẫn phải dùng thái tử điện hạ làm khiên chắn, nếu không chính là không có cớ xuất binh.

Cho dù thánh giáo có hơn hai mươi năm kinh doanh tại Tề Quốc, lại trải qua sự ủy quyền triệt để của Triệu Thanh đã bước tới khi cường thịnh cực điểm, họ vẫn là cùng một dạng với tam hoàng tử kia, chỉ là phản tặc. Còn nếu có Triệu Thanh, họ là quân đoàn chính nghĩa.

Còn về sau khi đánh hạ kinh thành, thái tử điện hạ không cẩn thận bệnh chết, cưỡi ngựa ngã chết, ăn cơm nghẹn chết, cái này cũng chỉ

có trời cao mới biết trước được.

Phương Ngọc nhìn đống sổ sách, thở dài, lẩm bẩm.

- Nếu có thiên phạt, chỉ vây công một toà thành trì, có gì khó?

Kinh thành.

Đông nam tây bắc, tất cả Cổng thành đều đã đóng lại, cầu treo trên sông hộ thành được nâng lên, toàn bộ kinh thành đều tiến vào tình trạng giới nghiêm.

Phong Vương Triệu Di đã tiếp nhận kinh thành, lại không có chuyển vào hoàng cung.

Bên trong Phong Vương phủ, trên mặt đám quan viên mưu sĩ đều lộ vẻ bị thảm.

Không ai ngờ được tốc độ của đại hoàng tử có thể nhanh như vậy, trong thời gian cực ngắn khống chế phần lớn binh lực toàn Kinh Đô, bao vây kinh thành.

Tuy nhiên, binh lực lớn gấp hai lần vẫn không cách nào công phá kinh thành. Chỉ là kinh thành bây giờ tứ cố vô thân, nếu họ cứ tiếp tục

hao tổn như vậy mà viện quân chậm chạp không đến kịp, toà thành trì này, một ngày nào đó sẽ hao tổn đến không còn gì.

Bây giờ hồi tưởng lại, thái tử rời kinh, bệ hạ băng hà, thái tử dẫn binh vây thành.

Tất cả những sự kiện này giống như luôn có một đôi bàn tay vô hình điều khiển.

Khi Lý Dịch nhận được tin tức cũng ngu ngơ khá lâu mới có thể hồi phục tinh thần.

Hoàng đế Tề Quốc băng hà.

Triệu Di khống chế Kinh Đô lại bị người làm sủi cảo. Đại hoàng tử cũng coi như trong hoạ có phúc, chỉ tính là tạm thời ném đi hoàng vị, đợi đến khi mài chết Triệu Di rồi, sớm muộn gì hắn cũng ngồi lại vị trí kia.

Đương nhiên, đây đều là người khác dự đoán như vậy.

Lý Dịch đại khái hiểu đạo Cô kia muốn cái gì.

Họ muốn toàn bộ Tề Quốc, Triệu Tranh, Triệu Di cũng chỉ là quân cờ của họ.

Họ có lẽ không đủ thông minh, nhưng thế lực thật sự quá lớn. Một vị Tông Sư vứt bỏ võ đạo, dựng nên tà giáo, còn làm hơn hai mươi năm, họ đã thẩm thấu tới trình độ nào ở Tề Quốc, không có ai biết.

Nói như thế, chắc mấy ngày nay Triệu Di bị bọn hắn làm cho gấp mới dốc hết sức làm loạn Tề Quốc như vậy.

Đang ở thế tốt lại không chịu duy trì, sao Triệu Di còn muốn ép người quá đáng thế, nghiệp chướng quá.


Bạn cần đăng nhập để bình luận