Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1054: Người Trong Lòng




Chương 1054: Người Trong Lòng



________________

VI Chương 1054: Người Trong Lòng



Liễu nhị tiểu thư đã sắp hai mươi tuổi.

Đêm qua trước khi Như Nghi ngủ, trong lúc vô tình hỏi một câu, Lý Dịch mới ý thức tới thời gian trôi qua thật nhanh, lúc trước nàng ngồi trên lưng ngựa, khi nhìn xuống hắn, trong mắt hắn nàng chỉ là một thiếu nữ chính trực thế hệ sau của thế gia.

Có lẽ còn tăng thêm một chút phản nghịch và bạo lực khi dậy thì.

Đương nhiên, lúc nàng dần dần trưởng thành và thành thục hơn, bây giờ chỉ còn lại bạo lực.

Nữ tử hai mươi tuổi, cho dù ở Cảnh quốc hay Tề Quốc hoặc Võ Quốc, đều là nữ tử đã lớn tuổi, dù luật hôn nhân của Cảnh Quốc đã cải cách mấy năm trước, vượt lên đầu các nước khác nhưng cũng chỉ trì hoãn tuổi lập gia đình lại mấy năm, căn cứ vào số liệu thống kê của Hộ Bộ, bây giờ tuổi kết hôn của nữ tử Cảnh Quốc, từ mười sáu đến mười bảy

tuổi.

Ở độ tuổi này đương nhiên không thể so sánh với hậu thế, nhưng so với Võ Quốc, Tề Quốc thì cũng khoa học hơn nhiều.

Nhưng nếu dựa theo số liệu này, đâu chỉ có Liễu nhị tiểu thư còn Tiểu Hoàn, Tiểu Châu, Tiểu Thúy cũng đều trễ.

Nhưng mà, Liễu nhị tiểu thư chắc không quan tâm cách nhìn của người khác với mình, dù sao, nàng muốn làm trại chủ của sơn trại, bây giờ giấc mộng còn chưa thành hiện thực, làm nữ trung hào kiệt, trại chủ trong tương lai, há có thể vì tư tình nhi nữ từ bỏ ước mơ?

Nhưng, nếu Như Ý lại không được như thế?

Nếu, nếu nàng quan tâm cách nhìn của người khác, vạn nhất nàng cảm thấy trai lớn lấy vợ gái lớn gả chồng, cảm thấy tự tình nữ nhi

quan trọng?

Tâm tư nữ tử khó đoán, có đoạn thời gian Lý Dịch cũng đoán không ra tâm tư của Vĩnh Ninh, chớ nói chi Như Ý.

Nhất định phải tìm cơ hội hỏi nàng một chút, nếu không trong lòng hắn không buông xuống được, nữ tử trưởng thành, khiến người ta thật lo lắng.

Ngày hôm nay Liễu nhị tiểu thư đến muộn, Còn đến trễ hơn Lý Dịch.

| Hơn nữa thoạt nhìn, khí sắc không tốt lắm.

Lý Dịch ngồi ở trong sân, nhìn nàng, ân cần nói.

- Thế nào, đêm qua ngủ không ngon?

Liễu nhị tiểu thư nguýt hắn một cái, không nói gì, đứng lên bắt đầu luyện công buổi sáng.

Động tác luyện công Thái Cực buổi sáng thực ra đã được Như Nghi cải tiến, hiện tại võ công của Như Ý đã đến bình cảnh, theo lời nói của Từ Lão chịu khổ chịu khó luyện công, đối với tình cảnh của nàng lợi ích không lớn, nàng cần chỉ một cơ duyên.

Lý Dịch cũng không hiểu nhiều với những cơ duyên này, hắn chỉ biết luyện võ như đi ngược dòng nước, không lên thì lùi, Như Ý không lên mà hắn lên, thì tương đương với Như Ý lui bước.

Chỉ cần nàng đứng yên tại chỗ, sớm muộn cũng có một ngày hắn có thể đuổi kịp nàng.

Cho đến lúc đó, có khả năng võ công của hắn sẽ vượt qua nàng, sau đó có thể, hắc hắc hắc

Cao thủ chính là cao thủ, luyện công buổi sáng đều giống như khiêu vũ, động tác cực kỳ cảnh đẹp ý vui, sau một khắc đồng hồ, quá trình luyện công buổi sáng của Như Ý hoàn tất, Lý Dịch để cơm nước còn nóng đã chuẩn bị từ sớm đặt trên bàn.

Sau khi nàng rửa tay xong sẽ đi tới, Lý Dịch ngồi đối diện nhìn nàng ăn cơm.

Như Ý bình thường sẽ không chủ động mở miệng, cho nên Lý Dịch chỉ có thể tự mình tìm đề tài.

Lý Dịch nhìn sắc mặt nàng hơi có vẻ tiều tụy, hỏi.

- Buổi sáng sắc mặt muội thường xuyên không tốt lắm, Có phải ở chỗ này không quen hay không, muốn ta đổi một sân khác cho muội không?

Liễu nhị tiểu thư uống một ngụm cháo nhỏ, ngước mắt nhìn hắn, trong ánh mắt có một tia ý vị không rõ.

Một ánh mắt của vị này, Lý Dịch không khỏi có chút chột dạ.

| Lo lắng nàng hiểu lầm, Lý Dịch vội vàng giải thích.

- Đương nhiên, nếu như muội cảm thấy nơi này ở vẫn được, coi như ta không nói, ta cũng không phải muốn đuổi muội đi, càng không phải chê muội dư thừa.

| Liễu nhị tiểu thư không có phản ứng với hắn, vùi đầu húp cháo, Lý Dịch ngẫm lại, hỏi:

- Như Ý, qua ít ngày nữa, muội cũng hai mươi tuổi rồi?

- Sau đó thì sao?

Liễu nhị tiểu thư liếc hắn lần nữa, thuận miệng hỏi một câu, hiển nhiên đang chờ hắn câu nói tiếp theo.

- Ta không có ý gì khác.

| Lý Dịch lắc đầu, nói:

- Chỉ chợt nhớ tới, sau khi Như Nghi hai mươi tuổi, Đoan Nhi đã được sinh ra, tuổi tác của muội cũng không nhỏ, khi nào thành thân, trong lòng chưa có tính toán à?

Đoán tâm tư người khác, là một chuyện không tốt, Lý Dịch vẫn có ý định nói bóng nói gió hỏi một chút, sau khi được Liễu nhị tiểu thư trả

lời, trong trong lòng mới an ổn.

Khác với câu trả lời của Liễu nhị tiểu thư, hắn lập tức nói:

- Đương nhiên, ta cũng cảm thấy, mặc dù gia đình quan trọng, nhưng nữ hài tử vẫn nên lấy sự nghiệp làm trọng, trong tay ngươi có Liễu Minh, còn trông coi vùng đất hỗn loạn, việc thành thân, trước không cần quá gấp, ta với Như Nghi cũng có thể nuôi muội.

Liễu nhị tiểu thư đặt bát xuống, dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau miệng, sau đó mắt nhìn chằm chằm hắn.

Nhìn đến khi Lý Dịch càng chột dạ.

Không biết qua bao lâu, bỗng nhiên Liễu nhị tiểu thư thu tầm mắt lại, nói:

- Ngươi nói đúng, ta đã hai mươi tuổi, lại không vội thành thân, qua mấy năm nữa ta sẽ giống như Lý Minh Châu, không có ai muốn.

Lý Dịch nhìn nàng, lẩm bẩm nói:

- Minh Châu nàng, nàng có người muốn... ...

- Không có gì.

Liễu nhị tiểu thư lắc đầu, nói:

- Ta cũng không muốn giống như Lý Minh Châu, huống chi, ta có tay có chân đầy đủ, không cần người với tỷ tỷ nuôi.

Nói xong, nhìn Lý Dịch, mở miệng nói:

- Với lại, quên nói cho ngươi, ta đã có người trong lòng, lớn lên là nhân tài, võ công cũng không tệ, ở trong Liễu Minh lần sau giới thiệu các ngươi biết.

- Có, có người trong lòng?

| Lý Dịch mở to hai mắt nhìn nàng, linh hồn dường như bị xe ngựa đang phi nhanh đụng vào, trong giọng nói có vẻ run rẩy.

| Liễu nhị tiểu thư gật đầu, nói.

- Ngươi và tỷ tỷ không cần lo lắng, khi nên thành thân chúng ta sẽ thành thân.

Nàng đứng lên, nói.

- Trong liên minh còn có chuyện, ta đi trước.

Lý Dịch đứng lên, cầm chén Cơm nhỏ của nàng, kinh ngạc nói:

- Không ăn một bát cơm sao?

- Không ăn.

Liễu nhị tiểu thư phất phất tay, nói:

- Lần này ngươi nấu cháo quá ngọt, lần sau nhớ bỏ ít đường thôi.

Nói xong quay người rời đi, thân ảnh biến mất ở ngoài cửa.

Trong tay Lý Dịch cầm cái chén không, đầu óc trống rỗng, lời Liễu nhị tiểu thư mới vừa nói như sấm sét nổ trong đầu hắn.

Nàng có người trong lòng

Nàng còn muốn thành thân!

Nàng có hỏi qua ý kiến của Như Nghi hay không, có hỏi qua ý hắn hay không, bây giờ nhìn nam nhân không thể chỉ nhìn bề ngoài, có người bề ngoài ra vẻ đạo mạo nhưng lại là cầm thú đột lốt người, vạn nhất nàng gặp được người xấu thì làm sao bây giờ?

Nàng thế mà ghét bỏ hắn nấu cháo quá ngọt, nàng rõ ràng thích ăn ngọt, nàng lúc nào đã không thích ăn ngọt nữa?

Lý Dịch cầm cái chén không, kinh ngạc đứng tại chỗ một lúc, ngoài cửa, Liễu nhị tiểu thư quay đầu liếc nhìn hắn, quay đầu lại, nhếch miệng lên lộ ra đường cong không dễ dàng phát giác.

- Nhị tiểu thư, xin chào buổi sáng.

| Lão Phương từ bên cạnh đi tới, phất tay bắt chuyện với nàng một chút.

- Chào buổi sáng.

Liễu nhị tiểu thư cười cười với hắn, quay người rời đi.

Bước chân Lão Phương im lặng dừng lại biểu cảm trên mặt cũng lập tức ngưng trệ.

Hắn nhìn mặt trời trên đỉnh đầu, không thể nghi ngờ là mọc từ phía Đông mà?

Nếu mặt trời không mọc từ phía Tây, vì sao nhị tiểu thư lại cười với hắn?

Chẳng lẽ, nhị tiểu thư cũng cảm thấy hôm nay hắn mặc quần áo mới, rất phù hợp rất đẹp?

Thật lâu, hắn mới lắc đầu, đi vào sân.

Nhìn thấy Lý Dịch đứng trong sân, lão Phương có chút cao hứng đi qua, hỏi:

- Cô gia, ngươi nhìn ta hôm nay mặc bộ áo quần này, thoạt nhìn rất có tinh thần phải không?

Bang bang!

Bát trong tay Lý Dịch rơi xuống mặt đất, xoay tròn một vòng.

Lão Phương nhìn hắn, trong lòng có chút khó tin, tuy hắn biết Tiểu Hồng làm quần áo mới cho hắn mặc lên rất đẹp, nhưng cô gia cũng không đến mức kinh ngạc thành cái như vậy chứ?

Lý Dịch thu dọn mảnh vỡ trên mặt đất, lão Phương vội vàng nói:

- Cô gia, những chuyện này để hạ nhân đi làm là được, cẩn thận bị cắt vào tay.

Mảnh vỡ trên tay Lý Dịch lại rơi trên mặt đất.

- Ta đi lấy rượu thuốc.

Hắn nhìn ngón tay Lý Dịch bắt đầu chảy máu, ngậm miệng lại, quay người đi về phía thư phòng.

Một gian phòng trong nội viện, Tiểu Hoàn đổi ga giường cho nhị tiểu thư, trải cái mới lên, lại cầm gối đầu vỗ, phát hiện một quyển sách mỏng dưới gối.

Bạn cần đăng nhập để bình luận