Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 719: Cô Gia...




Chương 719: Cô Gia...





----------------------

- Người trẻ tuổi….

Nhìn Lý Dịch đi ra ngoài, khóe miệng Lâm Uyển Như hơi nhếch lên hiếm thấy.

- Chẳng lẽ chính ngươi không phải người trẻ tuổi?

Nàng lắc đầu, trong lòng lại nổi lên một ít cảm giác kỳ quái.

Cẩn thận đếm thì nàng và hắn quen biết nhau chẳng qua cũng chỉ mới hơn hai tháng.

Trong hai tháng này, ấn tượng và nhận thức của nàng đối với người này gần như đều sẽ phát sinh một ít biến hóa mỗi ngày. Lời nói và hành động của hắn khi thì ổn trọng khi thì ấu trĩ, làm cho người khác khó có thể cân nhắc, quen biết càng lâu thì ngược lại càng cảm thấy trên người hắn giống như bao bọc một tầng bí ẩn khiến người ta nhìn không rõ ràng.

Trong hai tháng này có chỗ nào không giống với trước kia, vô luận chính nàng, hay Phương Lâm Uyển, lúc đầu vẫn chưa cảm nhận được gì, nhưng khi quay đầu lại sẽ phát hiện, hết thảy đều đã khác biệt rất lớn.

Mã gia, Từ gia và Bạch gia, trên phương diện làm ăn đã không còn qua lại nữa, bởi vì những chuyện này mà hai ngày nay trong nhà huyên náo rất lớn. Có điều nàng cũng không thèm để ý, Lâm gia bây giờ đã không cần phải ỷ lại bọn họ, Phương Lâm Uyển cũng đã không còn là Phương Lâm Uyển trước kia.

Nàng đi tới ngoài cửa, nhìn xem khách hàng ra ra vào vào không dứt trong cửa hàng thầm nghĩ, cũng đã tới lúc nên mở thêm một cửa hàng.

Tuy người nọ nhìn qua giống như người đọc sách, cũng không quá để đối với những việc của thương nhân ý, nhưng cũng không có xem nhẹ hoặc chán ghét. Bây giờ hắn và nương tử của hắn đều ở chỗ này, chung quy vẫn muốn sinh hoạt ổn định, dù sao cũng phải có chút việc để mưu sinh, nếu nàng mời hắn làm chưởng quầy cho cửa hàng mới, không biết hắn sẽ đồng ý hay không?

Nói tới hắn và vị Liễu cô nương kia, nàng luôn cảm thấy giữa hai người họ có gì đó kỳ quái.

Phu thê ở chung một gian phòng nhưng lại phân giường mà ngủ, trung gian còn dùng vải mỏng ngăn cách, thực sự không giống dáng vẻ của phu thê.

Nhưng nếu không phải phu thê thì tại sao lại….Nàng nghĩ không ra những chuyện này, chỉ cảm thấy tình hình trước mắt cũng không tồi, nếu có thể tiếp tục kéo dài, nàng sẽ có thể vui vẻ nhiều thêm mấy ngày….

Trong tiểu viện, Lý Dịch lọc nước thuốc đổ vào trong một cái chén, cặn thuốc thì ném đi, đây đã là bao thuốc cuối cùng.

Khi hắn trở lại nhà bếp tìm kẹo sữa thì mới phát hiện một mẩu vụn cũng không còn, đêm qua nhớ rõ ràng vẫn còn thừa lại mấy khối. Xem ra lần này sợ rằng hắn phải bá vương ngạnh thương cung với Liễu nhị tiểu thư.

Lắc đầu, bưng chén đi vào trong phòng.

Gần đây vẫn luôn liên hệ với Câu Lan bên Thục Châu, nhưng bên kia lại không có tin tức quan trọng gì truyền tới, có điều tính toán thời gian, bọn họ hẳn sắp tới đây rồi….

Sớm hay muộn thì cũng trong vòng mấy ngày này mà thôi, không cần phải nôn nóng. Lý Dịch đi vào trong nhà, đặt chén thuốc lên bàn, liếc nhìn Liễu nhị tiểu thư một cái, nói.

- Đại bạch thỏ đã hết, cố gắng uống nốt hôm nay đi, dù sao cũng là lần cuối.

Liễu nhị tiểu thư ngồi bên cạnh bàn, đầu hơi ngẩng lên, liếc hắn một cái.

- Ta gần như khỏi hẳn, không cần uống nữa.

Loại lý do này Lý Dịch đã nghe nàng nói không dưới mấy chục lần, hắn bưng chén lên, nói:

- Mau uống hết, thân thể của muội hết bệnh hay chưa, chính muội không biết sao?

- Không uống.

Từ sau khi bị buộc uống thuốc, đã lâu rồi hắn chưa thấy Liễu nhị tiểu thư dứt khoát như vậy.

- Không uống đúng không….

Lý Dịch nhìn nàng một cái, nheo mắt lại.

- Vậy cũng đừng trách ta không khách sáo.

Hắn một tay bưng chén thuốc, một tay khác chuẩn bị nắm cằm Liễu nhị tiểu thư.

Trước kia hắn đều làm vậy để nàng ngoan ngoãn uống thuốc.

Nhưng lần này vừa mới giơ tay khác, trên cằm đã truyền đến một cảm giác lạ, đồng thời, chén thuốc hắn cầm trên tay kia cũng biến mất.

- Ta hết bệnh hay chưa, ngươi không biết sao?

Liễu nhị tiểu thư một tay bưng chén thuốc, một tay khác nắm cằm Lý Dịch.

- Ta không biết….

Lý Dịch giật mình, lắc đầu.

- Được rồi, không uống thì không uống, không uống thì cứ để đó, ta ra ngoài có chút việc, một hồi trở về rồi đổ sau….

Hắn muốn quay người rời đi, nhưng mà thân thể lại không thể động đậy được.

….

....

Dịch trạm Phong Châu, Triệu Tranh nhìn thủ vệ ở cửa, nhàn nhạt hỏi.

- Thế nào, bản vương không thể đi ra ngoài?

Thủ vệ vội vàng khom người, nói:

- Điện hạ đương nhiên có thể muốn đi ra ngoài lúc nào cũng được, chỉ là….

Hắn nhìn người trẻ tuổi sau lưng Triệu Tranh.

- Hắn không thể, Thứ Sử đại nhân có lệnh, trừ điện hạ ra thì người nào cũng không thể tùy ý ra vào.

- Bản vương đi ra ngoài mà ngay cả hộ vệ cũng không thể mang theo?

Triệu Tranh nhìn tên thủ vệ kia, chất vấn.

- Nếu bản vương xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, trong các ngươi ai sẽ là người chịu trách nhiệm?

Hắn tiện tay chỉ vào hai tên thủ vệ, hỏi:

- Là ngươi, hay ngươi?

Hai tên thủ vệ kia biến sắc, lập tức lùi lại hai bước.

- Đi!

Triệu Tranh hừ lạnh một tiếng, người trẻ tuổi kia cùng với mười tên hộ vệ từ trong dịch trạm đi ra, không ai dám ngăn cản.

Tuy Thứ Sử đại nhân đã nói qua, trừ đại hoàng tử thì tất cả mọi người không được tùy ý ra vào. Nhưng có cho bọn hắn mười lá gan cũng không dám để một vị hoàng tử đi ra ngoài một mình.

Nếu như đại hoàng tử xảy ra chuyện ngoài ý muốn tại Phong Châu, đừng nói bọn họ, sợ rằng Thứ Sử đại nhân và tam hoàng tử cũng không thể thoái thác tội.

Chỉ cần những tên ngự sử kia ở bên trong thì tốt, đây cũng là ý muốn của Thứ Sử đại nhân.

Đi ra dịch trạm, người trẻ tuổi đi theo sau lưng Triệu Tranh, hỏi.

- Biểu huynh, chúng ta phải về kinh sư à, như vậy chẳng phải nói chúng ta nhận thua...

Triệu Tranh quay đầu lại lạnh lùng liếc hắn một cái, người trẻ tuổi biến sắc, lập tức nói.

- Thật xin lỗi, điện hạ….

- Khoái mã khẩn cấp, tin từ kinh sư hẳn sẽ lập tức tới.

Triệu Tranh quay đầu lại, nghiến răng phun ra một chữ.

- Chờ!

Mặc dù không có người hạn chế sự tự do của hắn, nhưng không có những người kia thì hắn cũng không thể làm gì.

Giờ phút này, trong lòng Triệu Tranh hiện lên một chút hối hận, hắn vẫn quá mức nóng vội, nếu lúc trước không có xúc động, trước về kinh cùng thương lượng với phụ hoàng, sự việc cũng sẽ không phát triển đến mức này.

Việc đã phát triển đến hiện tại, việc bây giờ hắn có thể làm cũng chỉ là chờ đợi.

Ở lầu hai, trong một quán trà đối diện dịch trạm.

Tiền Tài Thần đích thân rót trà cho hai người ngồi ở bàn bên cạnh cửa sổ, sau đó cung kính lui xuống.

Thứ sử Phong Châu nhìn người trẻ tuổi đối diện.

- Điện hạ, tin tức từ kinh sư hẳn sẽ nhanh đến trong hai ngày.

Triệu Di thu hồi ánh mắt nhìn xuống phía dưới, nói.

- Lần này sợ rằng bản vương phải vào kinh một chuyến, Phong Châu xin giao cho Chu thứ sử.

Thứ sử Phong Châu chắp tay một cái.

- Đây là bổn phận của hạ quan.

- Chuyện kia tra thế nào rồi?

Triệu Di gật đầu, sau đó đột nhiên hỏi.

Thứ sử Phong Châu nghĩ nghĩ một chút, nói.

- Nữ tử kia là trưởng nữ của Lâm gia, Lâm gia kinh doanh châu báu ở Phong Châu đã vài chục năm, còn về người mà điện hạ nói, hẳn cũng là người của Lâm gia, cụ thể còn đang tiếp tục âm thầm điều tra….

Thứ sử Phong Châu còn chưa nói hết câu thì đã nghe chỗ cầu thang có tiếng bước chân gấp gáp đi tới.

Một người cấp tốc chạy tới, đi lên cầu thang, hấp tấp nói:

- Điện hạ, kinh sư cấp báo!





Lý Dịch nhúc nhích hàm dưới một chút, ném một viên đại bạch thỏ vào trong miệng rồi đi ra Phương Lâm Uyển.

Đại bạch thỏ lấy từ trong phòng của Lâm Uyển Như, trước đó hắn vừa được thể nghiệm cảm giác bị người nắm cằm rót thuốc. Liễu nhị tiểu thư quả nhiên không phải Liễu nhị tiểu thư lúc trước, nếu mấy tháng trước nàng ta bị buộc rót thuốc nhiều lần khẳng định đã xách kiếm lên chém hắn thành tám khối.

Tuy lo lắng vết thương cũ của Liễu nhị tiểu thư tái phát cho nên hắn cũng không có dùng toàn lực, nhưng dù gì hiện tại hắn cũng coi như một cao thủ vậy mà vẫn không thể nào phản kháng được Liễu nhị tiểu thư bá vương ngạnh thương cung, xem ra nàng ta cũng sắp khôi phục hẳn.

Lý Dịch liếm bờ môi, vẫn còn cảm thấy chút đắng, hắn lại lột thêm một viên kẹo sữa nữa ném vào trong miệng. Khi đang chuẩn bị bước vào trong sân thì bỗng nhiên nghe thấy một thanh âm hơi run rẩy truyền tới từ phía sau.

- Cô gia…
Bạn cần đăng nhập để bình luận