Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 923: Mặt Mũi Tần Gia Mất Hết!



Chương 923: Mặt Mũi Tần Gia Mất Hết!





----------------------

Tần phủ.

Tất cả hạ nhân Tần gia đều tạm thời dừng lại công việc trong tay, không quan tâm nhìn về một hướng khác trong phủ.

Trong một gian phòng cực kỳ rộng rãi, Tần Tướng nhìn cô gái trẻ tuổi phía dưới, trầm giọng nói.

- Súc sinh kia đâu?

Một tên hạ nhân Tần phủ từ bên ngoài đi vào, cung kính trả lời.

- Hồi Tướng gia, tiểu công gia không có trong phòng.

Lưu Đại Hữu hành lễ với Tần Tướng, quay đầu nhìn Tần Ngạn, ôm quyền nói.

- Tần đại nhân, lần này Tần tiểu công gia trắng trợn cướp đoạt dân nữ.

Sắc mặt Tần Ngạn âm trầm, lạnh lùng nói.

- Lưu đại nhân nói chuyện cũng phải cẩn thận, mặc dù vương triều ta không lấy lời nói để định tội, nhưng trước khi chuyện còn chưa được làm rõ ràng, vẫn không nên nói lung tung.

Tần Ngạn nói xong nhìn nữ tử kia, sắc mặt âm trầm hỏi.

- Ngươi nói, ngươi bị người khác trói rồi đưa đến đây?

Đại hán mặc trang phục bộ khoái nhướng mày, bước ra nửa bước về phía trước bị Lưu Đại Hữu cản lại.

Nữ tử kia gật đầu, nói.

- Đúng vậy.

Tần Ngạn lại hỏi.

- Vậy ngươi trốn ra khỏi phòng bằng cách nào?

Nữ tử kia há hốc mồm, còn chưa mở lời, sau lưng có một bóng người đứng ra, ánh mắt nữ tử có vết sẹo trên mặt nhìn thẳng Tần Ngạn, mở miệng nói.

- Là ta nghe được vị cô nương này kêu cứu trong phòng, cho nên vụng trộm thả nàng ra.

Tần Ngạn nhíu mày.

- Ngươi!

- Ngươi cái gì mà ngươi?

Đại hán kia rốt cục cũng nhịn không được, đi về phía trước một bước, nói.

- Nhân chứng vật chứng vô cùng xác thực, chẳng lẽ các ngươi còn muốn chống chế?

- Ngươi là?

Nộ khí Tần Ngạn vừa mới dâng lên lại bị Lưu Đại Hữu cắt ngang.

Lưu huyện lệnh cười nói.

- Quốc có quốc pháp, tiểu công gia trắng trợn cướp đoạt dân nữ, đã là sự thật, án này do công chúa điện hạ hạ mệnh lệnh, nhất định phải nghiêm tra, mong rằng Tần đại nhân không nên ẩn giấu tin tức về tiểu công gia.

Tần Ngạn không kiên nhẫn lắc đầu.

- Ta không biết hắn ở đâu.

- Bản quan chỉ nhắc nhở một câu.

Lưu huyện lệnh cười cười, cung kính thi lễ đối với Tần Tướng.

- Chúng ta đi thôi.

- Đợi một chút.

Tần Ngạn vươn tay, chỉ nữ tử có vết sẹo trên mặt, nói.

- Nàng là nha hoàn Tần gia ta, Lưu đại nhân cũng muốn mang đi sao?

Lưu Đại Hữu lắc đầu, nói.

- Sao Tần đại nhân lại nói những lời này, vị cô nương này là nhân vật mấu chốt trong án, ta đương nhiên phải mang đi.

Ánh mắt Tần Ngạn hung lệ liếc nhìn nữ tử kia một chút, cuối cùng cũng không tiếp tục làm ra hành động ngăn cản.

Tần Tướng vịn trán, dựa vào ghế, nhắm mắt lại, lẩm bẩm.

- Tên súc sinh này, tên súc sinh này.

Tần Ngạn nắm chặt tay, đi ra bên ngoài cửa, nhìn qua hạ nhân, thấp giọng nói.

- Nghịch tử kia đâu?

Người kia thấp giọng nói.

- Đã đi ra từ mật đạo.

Tần Ngạn hạ giọng, nói.

- Để hắn trong khoảng thời gian này trốn ở bên ngoài, không nên quay lại.

Tuy trước kia cũng phát sinh vụ án như thế nhưng trước khác nay khác, tân chế triều đình vừa được thành lập, đang lúc cần lập uy, nếu bị bắt sợ rằng sẽ bị xử phạt không nhẹ.

Nhìn thấy có một người từ xa đi tới, hắn âm mặt, hỏi.

- Ngươi lại đi đâu!

Tần ngũ gia một thân mùi rượu, quần áo lộn xộn, nhìn có chút chật vật đi tới, nhìn qua đại ca mình, hỏi:

- Vừa rồi nhìn thấy quan sai ra ngoài, xảy ra chuyện gì?

Lúc hắn nói chuyện, mùi rượu ngút trời, Tần Ngạn chán ghét lui về phía sau một bước, hỏi.

- Ngươi làm sao lại trở thành như vậy, mặt mũi Tần gia đều bị ngươi làm cho mất hết!

Tần ngũ gia khoát tay.

- Trên đường trở về gặp một con chó điên, làm người Tần gia, ta đương nhiên không thể để nó tùy ý cắn loạn, đây không phải ném vào mặt Tần gia à, cho nên ta cắt ngang năm chân nó, đập nát hàm răng nó.

- Hồ ngôn loạn ngữ!

Tần Ngạn cực độ chán ghét phất tay.

- Người đâu, mang hắn về phòng!

Một bóng người cường tráng vội vàng chạy tới, thuần thục dìu Tần ngũ gia, lúc trở về, nhỏ giọng nói:

- Ngũ gia thật sự đã uống say, tại sao chó lại có năm chân.

Tần gia ngũ gia lắc đầu, hỏi ngược lại.

- Ngươi cũng có cái chân thứ ba, sao chó không thể có năm chân?

- Đều do ta không tốt, để muội chịu ủy khuất.

- Không thể trách tỷ tỷ, đều do ta không cẩn thận.

- Muội còn chịu gọi ta là tỷ tỷ?

- Là ta không xứng làm muội muội.

Sau một phen nhận lỗi lẫn nhau, hai nữ nhân ôm nhau khóc ào ào, lão Phương thì ngược lại, vẻ mặt tươi cười, khóe miệng muốn kéo lên đến lông mày.

Lý Dịch nhìn nữ tử đứng phía sau trong góc, sau khi đi theo vào liền không ngẩng đầu lên, giật nhẹ tay áo Tiểu Hoàn, nhìn nàng một cái.

Tiểu nha hoàn lập tức hiểu được, chậm rãi đi qua, nhìn nữ tử trên mặt có vết sẹo, lôi kéo tay nàng, nhỏ giọng nói.

- Liễu Mi tỷ, vào đi, đại tiểu thư và nhị tiểu thư đều ở bên trong.

Liễu Mi kinh ngạc bị nàng kéo vào, trong phòng rất nhanh cũng truyền tới tiếng khóc của nữ tử, tê tâm liệt phế, người nghe thương tâm, người gặp rơi lệ, Lý Dịch vỗ bả vai lão Phương.

- Lần này Tiểu Hồng có thể được cứu, toàn bộ đều nhờ có Liễu Mi, ngươi phải cám ơn nàng thật tốt.

- Cô gia, ta đương nhiên biết.

Lão Phương vỗ lồng ngực, nói.

- Liễu lão tam tuy không phải thứ gì tốt nhưng Tiểu Mi có ân với ta, sau này ta sẽ xem nàng như con gái!

Lý Dịch lắc đầu, nói.

- Ngươi xem nàng như nữ nhi, nàng coi Tiểu Hồng như tỷ muội, ngươi coi Tiểu Hồng là, ngươi mới không phải thứ gì tốt.

Mặt Lão Phương đỏ tới mang tai, Lưu Đại Hữu đi tới, lắc đầu nói.

- Lý đại nhân, Tần Dư chạy, sợ rằng sẽ không dễ dàng bắt được, chuyện trắng trợn cướp đoạt dân nữ thế này, nói nhỏ không nhỏ, nhưng nói lớn cũng không lớn, huống chi, cũng không có ủ thành thảm kịch, sợ rằng không động được Tần gia.

- Ai nói ta muốn động vào Tần gia?

Lý Dịch lắc đầu, nhìn lão Phương đang bị chị dâu đánh yêu, nói.

- Người không có việc gì thì tốt, việc khác, từ từ sẽ đến.

- Cái gì gọi nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ?

Lão giả dơ bẩn rung rung mi mắt, nhìn Lưu Đại Hữu, hỏi.

- Ngươi biết chỗ kia như thế nào à, tên súc sinh kia phạm phải nào chỉ trắng trợn cướp đoạt dân nữ! Nếu không phải hắn chạy nhanh, lão phu nhất định phải để hắn thưởng thức một chút các loại công phu ly kỳ cổ quái trên đời, để hắn sống không uổng đời.

Lão giả dơ bẩn rất kích động cũng rất phẫn nộ, Lý Dịch có thể lý giải, lần này, hắn thật sự đã bị người hất chân, nếu như không thể lấy lại danh dự, sợ rằng khúc mắc khó giải, nói không chừng tâm võ đạo sẽ chịu ảnh hưởng.

Lý Dịch nhìn hắn, nói.

- Từ Lão không nên kích động, ngươi yên tâm, ta cam đoan rất nhanh sẽ điều tra rõ chuyện này, đến lúc đó để ngươi tự mình động thủ, nên trừng phạt, một kẻ đều không thể buông tha.

Trên mặt Lưu huyện lệnh hiện ra thần sắc lo lắng, nói.

- Tần gia ra xảy ra việc, sợ rằng có rất ít người tiếp tục nhằm vào Lưu Nhất Thủ, việc này giao cho hắn đi thăm dò thích hợp nhất, chỉ là, lần trước đả thảo kinh xà, lại muốn đi thăm dò, sợ rằng sẽ không dễ dàng.

Lý Dịch lắc đầu.

- Trời sáng tảo triều, Lưu đại nhân ngay trước bách quan mặt, vạch tội Lưu Nhất Thủ ỷ vào thân phận Mật Điệp Tư, lén xông vào quan trạch, vô pháp vô thiên.

- A?

Lưu huyện lệnh giật mình đứng nguyên tại chỗ, có chút không tin vào lỗ tai mình.

- Thân phận của ngươi có chút không thích hợp lắm…

Lý Dịch ngẫm lại, lại lắc đầu.

- Vẫn đổi thành Tằng đại nhân đi, một lát khi Lưu đại nhân trở về, phiền ngài đi qua Kinh Triệu Duẫn phủ một chút.

Lưu huyện lệnh ngẫm lại, nghi hoặc hỏi.

- Lý đại nhân, tha thứ hạ quan ngu dốt, tại sao chúng ta lại muốn vạch tội Lưu Nhất Thủ?

- Lưu đại nhân phải để ý kỹ càng, sau khi Tằng đại nhân vạch tội xong.

Lý Dịch nhìn Lưu Đại Hữu, dặn dò.

- Phiền Lưu đại nhân cũng mang những tên vạch tội theo, nhớ kỹ.



Bạn cần đăng nhập để bình luận