Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 895: Hoa Tàn Ít Bướm



Chương 895: Hoa Tàn Ít Bướm





----------------------

-Thế cục Võ Quốc khác chúng ta, bây giờ hoàng đế Võ Quốc giết huynh giết cha, ngay cả hoàng vị cũng danh bất chính, ngôn bất thuận, không được lòng dân, bị văn nhân sĩ tử Võ Quốc thoái mạ, tuy nhiên hắn dùng vũ lực quét sạch một lần, nhưng toàn bộ Võ Quốc lại phát sinh rung chuyển lớn.

Lý Dịch nhìn Liễu nhị tiểu thư chậm rãi nói.

-Bây giờ trong Võ Quốc có hơn phân nửa nơi đã thoát khỏi khống chế của triều đình, trong chuyện này có thế lực có trung với hoàng đế trước của Võ Quốc, cũng có người thừa dịch loạn nâng lên cờ trộm cướp.

-Nói chung, hiện tại Võ Quốc rất loạn, vô cùng loạn.

-Từ khi hoàng đế Võ Quốc đoạt quyền thì Đoan Dung công chúa cũng mất tích, một năm trước, khi trở lại Võ Quốc, bên người lại tụ tập mấy vị tướng lãnh phản nghịch đương kim triều đình cũng tạo nên một cỗ thế lực không nhỏ, một bên quét sạch bọn trộm cướp chiếm núi làm vua, một bên mở rộng thế lực của mình, đối kháng cùng triều đình.

Lý Dịch nhìn ánh mắt của nàng nói.

-Muội không cần quá lo lắng, bên người đồ đệ muội hiện tại có không ít người, dù lật đổ toàn bộ triều đình thì không thể nhưng sức tự vệ vẫn có.

-Ta biết.

Liễu nhị tiểu thư gật đầu quay người đi ra.

-Muội đi đâu vậy?

Lý Dịch vội hỏi.

Cho dù trong một năm nay nàng không biểu hiện ra ngoài nhưng đồ đệ bảo bối Liễu nhị tiểu thư dốc túi dạy dỗ cũng chỉ có một, làm sao có thể không quan tâm tới nàng, nếu nhưng bây giờ nàng đang ở Võ Quốc, sợ đã sớm mang theo cao thủ Liễu Minh đánh vào hoàng cung lấy cái đầu chó của hoàng đế kia rồi.

Liễu nhị tiểu thư quay đầu lại nói.

-Ta đi hỏi Từ lão đầu một chút, hai ngày trước hắn đã dạy ngươi chiêu gì.

Lý Dịch biến sắc, đây chính là việc nguy hiểm hơn cả việc nàng đánh vào hoàng cung, bước nhanh về phía trước, nói sang chuyện khác.

-Như Ý, muội còn nhớ rõ đạo sĩ theo chúng ta về từ Tề Quốc?

-Đương nhiên nhớ.

Liễu nhị tiểu thư liếc nhìn hắn một cái, nàng đã gặp Tông Sư bao nhiêu lần, sao có thể quên.

-Ta nghe Từ lão nói, tuổi của đạo sĩ kia cũng bằng tuổi hắn, nhưng hắn nhìn lại giống như nhỏ hơn Từ Lão hai bổn phận, muội biết tại sao không?

Liễu nhị tiểu thư liếc bĩu môi.

-Cái này thì có lạ gì, công phu Đạo môn vốn chú trọng dưỡng sinh, sẽ có hiệu quả duyên thọ trú nhan, đạo sĩ kia tu luyện nhất định là công pháp trú nhan đỉnh cấp, trước kia ta đã nghe cha nói rồi.

Nàng nói đến đây giống nhưng nhớ chuyện gì lúc trước, ngữ khí chậm lại, sắc mặt hơi ảm đạm.

Tuổi tác cũng lớn như Từ lão đầu, bề ngoài lại trẻ trung như vậy, Lý Dịch cũng đã đánh chủ ý với Viên lão đạo đã lâu, nghe vậy lập tức nổi lên hứng thú, vội nói.

-Thế nào, cha ta nói cái gì?

Liễu nhị tiểu thư lấy lại tinh thần, nguýt hắn một cái nói.

-Là cha ta, không phải cha ngươi!

-Lời này của muội nói không đúng rồi.

Lý Dịch nhìn nàng, giải thích.

-Muội và Như Nghi là tỷ muội, cha muội cũng là cha Như Nghi, ta là tướng công của Như Nghi, cha Như Nghi cũng chính là cha ta, cứ như thế mà nói, cha muội cũng là cha ta, hơn nữa, chúng ta là người một nhà.

Liễu nhị tiểu thư không tính toán với hắn, phất tay cắt ngang lời hắn.

-Trước kia cha ta nói.

-Cha ta.

Lý Dịch lần nữa đính chính.

-Trước kia, trước kia cha ta nói, người chỉ thấy qua một vị đạo sĩ tu luyện thuật trú nhan của đạo gia đến cực hạn, đã sống một giáp (60 năm), gương mặt vẫn trẻ trung như cũ, mãi cho đến chết, bộ dáng hắn cũng không thay đổi.

Nói đến chuyện này, Liễu nhị tiểu thư không chút phật lòng, lời nói thay đổi.

-Nhưng, loại công phu này dù có thể bảo trì dung nhan, nhưng lại không có trợ giúp gì nhiều đối với võ học, cần phải mua rất nhiều các loại dược tài trân quý, không nói tới việc tốn thời gian phí sức, riêng việc tốn tiền cũng không phải người bình thường có thể thừa nhận, chỉ là võ học gân gà.

Lý Dịch không để ý nói.

-Nhà chúng ta không phải bình thường, dùng nhiều bạc một chút cũng không có chuyện gì.

Liễu nhị tiểu thư cau mày.

-Bạc không phải quan trọng, quan trọng là uổng phí thời gian, không bằng dùng thời gian đó học một vài công phu thực dụng thì hơn.

Lý Dịch lắc đầu.

-Không thể nói như thế, năm nay Như Ý muội mười chín tuổi phải không, chính là trong độ tuổi đẹp nhất của nữ tử, nhưng muội có thể đảm bảo chừng mười năm sau, hai mươi năm sau muộ vẫn như thế này không?

-Cái khác không nói, chỉ nói đến vài năm sau, dù muội vẫn tiếp tục luyện công, dáng người hẳn sẽ không thay đổi, nhưng trên mặt muội sẽ xuất hiện nếp nhăn, da thịt không còn căng mịn, mất đi lộng lẫy, qua vài năm nữa chính là thời điểm hoa tàn ít bướm.

-Hoa tàn ít bướm?

Liễu nhị tiểu thư nhìn hắn, Lý Dịch có thể nghe được âm thanh mấy khớp xương tay nắm lại kêu kẽo kẹt.

-Coi như ta chưa nói gì.

Lý Dịch quay đầu bước đi, vừa đi vừa nói.

-Nếu muội cảm thấy là gân gà vậy thì thôi, ta để Như Nghi luyện, để Tiểu Hoàn luyện, đến lúc đó chỉ còn mình muội.

-Chỉ có một mình ta thì thế nào?

Liễu nhị tiểu thư hơi hơi thả người, xuất hiện trước mặt Lý Dịch, bình tĩnh hỏi.

Lý Dịch lách qua nhỏ giọng nói.

-Chỉ có một mình muội có thể nghiệm làm nữ tử, hoàn thành nhân sinh.

Thân là nữ tử, ai mà không muốn thanh xuân không già, dung nhan vĩnh trú, nhưng bất cứ chuyện gì đều phải trả giá đắt, dùng một lượng lớn thời gian đi tu luyện loại trú nhan chi thuật trông ngon mà không dùng được kia sẽ ảnh hưởng tới con đường võ đạo.

Nhưng nếu không học, tỷ tỷ và Tiểu Hoàn đều có thể bảo trì dung nhan, một vài năm sau chỉ có một mình nàng “hoa tàn ít bướm”.

Hai tay Liễu nhị tiểu thư nắm chặt, nhìn Lý Dịch sớm đã muốn chuồn ra khỏi cửa trầm giọng nói.

-Trở về!

Liễu nhị tiểu thư nhìn hắn hỏi.

-Công phu đạo môn, từ trước đến nay không truyền cho người ngoài, huống chi là thuật trú nhan đỉnh cấp, Viên lão đạo kia là Tông Sư, địa vị trong Đạo môn rất cao, ngươi có chắc giải quyết được không?

Lý Dịch cười cười, nhìn thẳng vào nàng.

-Trên đời này còn có người ta không giải quyết được?

Hắn ngay cả hòa thượng còn làm được, huống chi đạo sĩ.

Mặc dù nói những người này đều vô dục vô cầu, một lòng chỉ tu tiên, nhưng không có nghĩa bọn họ thật sự không để ý tới cái gì.

Trên thế giới này còn không có Đạo Tàng, cùng lắm thì chỉ cho bọn hắn một vài đại đạo tu tiên, chỉ là một bản bí tịch gân gà, Viên lão đạo hắn không nỡ cho?

Nhiều thêm một bản Đạo Tàng là hắn có thể lấy kinh nghiệm nhiều năm tu tập môn công pháp này của bản thân dốc túi dạy dỗ cho mình rồi, lại thêm một bản, về sau sẽ có một vị đi theo cố vấn, thêm một bản...

Vì để Liễu nhị tiểu thư chậm cháp đến thời gian hoa tàn ít bướm, mọi chuyện Lý Dịch đều có thể làm.

-Cầm lấy!

Ném cho nàng hai quyển sổ, một bản ghi chép công pháp trú nhan, một quyển khác là cảm ngộ cùng tâm đắc của Viêm lão đạo cùng tiền bối môn phái bọn họ tu luyện công pháp này, có thể giúp người ta giảm bớt khó khăn khi tu luyện.

Dù nể mặt Đạo Đức Thiên Tôn, Viên lão đạo sẽ không cho hắn bản giả, nhưng để Như Nghi cùng Nhị Thúc Công phân biệt cũng không có gì không tốt.

Nhìn Liễu nhị tiểu thư đi vào gian phòng của Như Nghi, hắn mới ngồi xuống bàn đá bên cạnh trong viện, lấy mấy tờ giấy trong tay áo ra, mở ra từng tờ xem.

Đến cùng Thôi gia vẫn ngồi không yên, mà lần này, bọn họ cần phải đề phòng trừ Thôi gia ra, còn có Trử gia.

Trử Thái Phó từ lúc hồi kinh đến nay phần lớn thời gian đều đóng cửa kéo rèm, nhưng gần đây lại nhiều lần bái phỏng đại nho cực kỳ có danh ở phụ cận kinh đô, bọn hắn đến cùng đã nói chuyện gì, tạm thời không người nào biết, nhưng văn nhân sĩ tử kinh đô lại nhiều lần hội nghị, làm ra rất nhiều động tĩnh.

Trử gia đến cùng vẫn xuất thủ, dù đã chuẩn bị tâm lý cho chuyện này từ sớm nhưng tới lúc mọi chuyện phát sinh, trong lòng vẫn sẽ có một chút phức tạp.

Bên trong lòng sĩ tử thiên hạ, công chúa đã có danh vọng rất cao, nhưung nếu bọn hắn cố tình nhắm vào trưởng công chúa.

-Trử Thái Phó.

Lý Dịch vò tất cả trang giấy thành một cục, than nhẹ một tiếng.

Liễu nhị tiểu thư đi ra khỏi phòng, nhìn hắn.

-Đúng, còn có một việc, ta đã hỏi, Từ lão đầu nói chắc chắn không dạy cho ngươi chiêu gì.

-A, không có sao?

Trên mặt Lý Dịch lộ ra vẻ kinh ngạc, một lát sau mới gật đầu.

-Há, không có thì không có, có lẽ ta nhớ nhầm.


Bạn cần đăng nhập để bình luận