Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 938: Hiện Nhau Kiếp Sau Gặp Lại!



Chương 938: Hiện Nhau Kiếp Sau Gặp Lại!





----------------------

Thôi gia sụp đổ, Thục Vương bỏ trốn, mấy thứ này khiến cho Lý Dịch có cảm giác như hắn tích trữ lực lượng rất nhiều nhưng mà mới vung nắm tay ra một nửa thì đột nhiên mất đi mục tiêu đả kích.

Nếu như biết lão hoàng đế đã sớm tính toán muốn lật bàn, bọn họ cũng không cần vẽ chuyện thêm làm gì, còn phải đóng vai hiệp khách đi gõ cửa từng nhà quyền quý ban đêm.

Ám sát con vợ cả hoàng thất, giả mạo trưởng hoàng tử…..

Không giống với tội đội nón xanh cho vua, nếu hai cọc tội danh này được công bố ra ngoài, tuy vẫn sẽ tạo ra sự rung chuyển cực lớn nhưng mà mặt mũi lão hoàng đế cũng sẽ không mất hết. Dù gì thì Hoàng Đế cũng là một người nam nhân, đối với nam nhân mà nói, còn có điều gì sỉ nhục hơn việc trên đầu đeo một cái nón xanh mơn mởn?

Có điều suy nghĩ kỹ một chút cũng không thể nói bọn họ thật vẽ thêm chuyện.

Nếu không có lần xuất trận trước đó thì kinh đô giờ phút này đã nhấc lên một cơn sóng gió và rung chuyển lớn hơn nữa. Bọn hắn san bằng nguồn cơn tạo ra những cơn sóng đó trước thì mới có thể ổn định dân gian và triều đình được.

Thôi gia sụp đổ là chuyện tốt, nhưng mà lại mang đến vấn đề mới.

Hoàng vị thì luôn phải có người kế thừa, người ta đều nói lòng dạ nữ nhân khó đoán, Lý Dịch cảm thấy tâm tư của nam nhân càng khó đoán hơn, rốt cuộc thì lão hoàng đế muốn truyền vị trí này cho người nào, tại sao lại phải giấu kín mít đến như vậy?

Lý Minh Châu suy nghĩ khá lâu, sau đó mới nhìn sang Lý Dịch, nói.

- Việc sau này thì cứ thuận theo tự nhiên đi.

Lý Dịch biết trong lòng Lý Minh Châu đang do dự và giãy dụa, kỳ thật cho đến bây giờ thì trong lòng nàng ấy vẫn chưa chính thức hạ quyết tâm, một khi bước lên con đường kia, trên đường đi sẽ không thiếu máu tươi lót đường, mà người cuối cùng nàng ấy cần phải đối mặt lại chính là phụ hoàng của mình.

Lý Dịch gật đầu, cũng không có nói thêm gì nữa.

Nếu như chính nàng ấy không vượt qua cửa ải trong lòng kia, cho dù người khác lại có nỗ lực đến mấy thì cũng sẽ không làm nên chuyện gì.

Cũng may xưa đâu bằng nay, Thôi gia đã rơi đài, Thục Vương mất đi hi vọng, tình trạng sau này của bọn họ cũng sẽ tốt hơn rất nhiều.

Tiễn trưởng công chúa, Lý Dịch cứ đi qua đi lại trong sân, giải quyết sự buồn bực trong lòng.

Vốn dĩ hắn đang nhiệt tình cực kỳ, đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ đâu vào đấy, thế mà Thôi gia lại tự xảy ra sự cố, làm cho cổ nhiệt huyết của hắn bị nghẹn lại trong lòng không chỗ để phóng thích, khó chịu cực kỳ.

Thấy Lý Dịch cứ qua qua lại lại ở trong sân, trên mặt còn có chút phiền muộn, Tiểu Hoàn đi tới, quan tâm hỏi.

- Cô gia, người làm sao vậy?

Lý Dịch ngồi xuống bên cạnh bàn đá, lắc đầu, nói.

- Ta luôn có chút cảm giác sức lực nhiều nhưng không có chỗ phát tác….

- Có lực nhưng không có chỗ phát?

Liễu nhị tiểu thư ngồi đối diện nghe Lý Dịch nói như thế, nàng chà lau Thu Thủy xong, cho kiếm vào bao, sau đó nâng mắt nhìn hắn, nói:

- Hay để ta giúp ngươi?

Lý Dịch nhìn biểu tình trên mặt nàng ta, không hề có chút do dự, trả lời:

- Không cần.

Liễu nhị tiểu thư đứng lên, khoát tay.

- Chúng ta là người một nhà, không cần khách sáo.

Lý Dịch biểu lộ vô cùng trịnh trọng, từ chối.

- Ta thật sự không cần.

- Có lực nhưng không có chỗ phát, kìm nén rất khó chịu, phát tiết ra ngoài thì sẽ tốt hơn, dù sao bây giờ ta cũng không có chuyện gì làm….

- Thật sự không cần làm phiền muội...

….

….

Rất kỳ quái, có thể do sự nhắc nhở của hắn có tác dụng nên khi Lý Hiên tới, Liễu nhị tiểu thư đi ra ngoài cũng không có quên mang Thu Thủy theo.

- Ngươi nghe nói chưa, toàn bộ Thôi gia đều bị áp giải vào kinh!

Nhìn thấy vẻ kích động cộng thêm khiếp sợ trên mặt Lý Hiên, Lý Dịch gật đầu, nói:

- Nghe rồi, Minh Châu vừa mới nói cho ta biết, sao vậy, việc này do phụ vương của ngươi làm mà chẳng lẽ ngươi cũng không biết?

Lý Hiên lắc đầu, ngồi xuống uống chén trà, nói.

- Lúc phụ vương đi cũng không có nói cho ta biết thì làm sao ta có thể biết việc này được...

Lý Hiên nói xong thì trên mặt lộ ra vẻ tò mò, hỏi.

- Chúng ta phải làm gì tiếp theo đây?

Lý Dịch nghi ngờ hỏi:

- Làm gì là làm gì?

- Thôi gia sụp đổ, Thục Vương chạy trốn, đây chính là cơ hội tốt nhất của chúng ta!

Lý Hiên nhìn Lý Dịch, cau mày nói.

- Thừa cơ hội này, chúng ta mau chóng lôi kéo quần thần, kết giao Tướng môn, để Minh Châu tiến thêm một bước về phía trước….

Hắn nhìn Lý Dịch, có chút bất mãn mà chất vấn.

- Loại cơ hội này mà ngươi cũng không biết bắt lấy, sao ngươi còn có thể làm quân sư được chứ!

Lý Dịch đã phát hiện một chuyện từ rất lâu, Lý Hiên là cái tên cực kỳ nhiệt tình.

Hoàng Đế chưa vội mà thái giám đã nôn nóng, nếu như Minh Châu là vị Hoàng Đế không nóng nảy kia thì Lý Hiên nhất định là tên thái giám sốt ruột bên cạnh Hoàng Đế.

Chỉ tiếc, loại chuyện làm Hoàng Đế này, người cần sốt ruột lại không sốt ruột, người khác nóng nảy cách mấy cũng sẽ vô dụng.

Lý Dịch lắc đầu.

- Hay là ngươi thử đi nói với Minh Châu một chút đi….

- Minh Châu chỉ nghe ngươi thôi….

Lý Hiên lại nhấp một ngụm trà, nhìn Lý Dịch hỏi.

- Ngươi mau ngồi xuống nói, đứng đấy mãi có mệt không….

Lý Dịch xoa xoa mông, nói:.

- Không sao, ta thích đứng.

….

Mấy ngày nay, mưa gió trong Kinh Đô không ngừng, kịch vui thì trình diễn một màn tiếp một màn, một đám gia tộc ngã xuống thì lại có một đám gia tộc quật khởi, bao gồm các đại tộc như Thôi gia, Tần gia, Trần gia cũng bị tiêu diệt hoặc xuống dốc, trình độ đặc sắc ngay cả kịch mới của Câu Lan cũng không thể sánh bằng.

So sánh với những việc kinh thiên động địa này thì việc Tần tiểu công gia Tần gia chạy án vì bắt cóc nữ tử đàng hoàng đến bây giờ còn chưa có bị bắt về quy án đã có vẻ không còn quan trọng.

Mấy ngày nay, Tần gia quạnh quẽ rất nhiều.

Không chỉ do ngày mùa thu đã đến, lá cây khô héo rơi rụng đầy mặt đất, ngay cả trời đất cũng trở nên u buồn.

Nguyên nhân quan trọng nhất là bởi vì huynh đệ Tần gia, năm người thì hết bốn người đều lần lượt bị nhốt vào đại lao, vợ con ly tán….

Bây giờ Tần Tướng bị bệnh, Tần gia phân phát một số nha hoàn hạ nhân, cả tòa phủ càng không có nhân khí.

- Ngũ gia.

- Ngũ gia tốt.

- Gặp qua ngũ gia.

….

Trong một chỗ sâu trên con đường mòn có hai bóng người đi tới, trên đường đi, hạ nhân nhìn thấy bọn họ thì vội vàng hành lễ.

Ngô Nhị phủi một chiếc lá rụng trên vai nam tử trung niên phía trước xuống, hỏi:

- Ngũ gia, hôm nay còn đi Câu Lan xem kịch không?

- Xem chứ.

Tần gia ngũ gia gật đầu, nói.

- Có điều không phải Câu Lan, hôm nay đi xem chỗ khác.

Bên ngoài Kinh Đô, một bờ sông hoang vắng nào đó.

Cỏ dại mọc rậm rạp bên bờ sông, hẻo lánh không dấu chân người, cỏ lau ước chừng còn cao hơn thân một người, có một chiếc thuyền gỗ rách rưới dừng sát bờ sông, không biết đã ngừng ở đây bao lâu rồi….

Bên trong mui thuyền có một người nằm xụi lơ ở đó, giống như một vũng bùn nhão.

Hắn ta trông rất bẩn thỉu, đầu bù tóc rồi, quần áo tả tơi, tứ chi uốn lượn với một góc độ quỷ dị, nếu không phải một ít tóc che khuất gương mặt hắn ta còn đang chuyển động có quy luật, sợ rằng không ai cho rằng đây là một người sống.

Nhưng mà hắn ta thật sự là một người sống.

Hắn cắn một mảnh sứ vỡ trong miệng, đang cố gắng khom người cắt dây thừng trên tay.

Có tiếng bước chân từ bên ngoài truyền tới, hắn thu mảnh sứ kia vào trong miệng, ánh mắt vô thần nhìn về phía trước.

Trong mui thuyền xuất hiện một tia sáng, bởi vì có người xốc rèm cửa lên từ ngoài đi vào.

Người nọ không để ý tới mùi hôi thối bên trong mui thuyền, hắn đi tới bên cạnh Tần Dư, ngồi xổm xuống.

- Tần gia đã lưu lạc đến đường cùng….

Hắn nhìn Tần Dư, nhỏ giọng nói.

- Đây là điều ngươi vẫn luôn muốn làm phải không?

Trong ánh mắt đục ngầu của Tần Dư rốt cục xuất hiện một tia kích động.

- Mẫu thân ngươi chết….. Năm đó ta bất lực không giúp được.

Tần ngũ gia nhìn Tần Dư, nói:

- Ta chỉ là Tần Ngũ, phía trước còn có Tần Nhất, Tần Nhị, Tần Tam, Tần Tứ, loại chuyện này không tới lượt ta làm chủ….

- Tuy ngươi rất đáng thương….

Tần ngũ gia nhìn ánh mắt của Tần Dư, nói.

- Nhưng đây không phải lý do để ngươi làm một ít chuyện khác.

Hắn nhỏ giọng nói mấy câu sau đó đứng lên, nhìn Tần Dư, hỏi.

- Mấy ngày nay rất vất vả phải không?

- Sau này sẽ không như vậy nữa.

Hắn lắc đầu, đi ra mui thuyền, quay lại nói.

- Chúng ta hẹn gặp lại ở kiếp sau đi….

Giữa sông, có một con thuyền gỗ chảy xuôi dòng, trên thuyền dấy lên một ngọn lửa lớn, ánh lửa ngút trời.


Bạn cần đăng nhập để bình luận