Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 768: Làm Sao Có Thể Bình Định Thiên Hạ? \



Chương 768: Làm Sao Có Thể Bình Định Thiên Hạ?





----------------------

Bên trong Câu Lan đang hát vở hí khúc kinh điển, Ngưu Lang Chức Nữ, không còn mấy ngày nữa sẽ đến Khất Xảo Tiết, loại kịch này là lúc được hoan nghênh.

Ban ngày không phải lúc Câu Lan náo nhiệt nhất, nhưng mà người bên trong cũng không ít, có hơn một nửa ngồi hàng ghế đầu, đến tối, trong ngoài đều sẽ đứng đầy người.

Tầm mắt của mọi người đều bị màn biểu diễn đặc sắc trên đài hấp dẫn, không có người chú ý tới, ở trong một nơi yên lặng hẻo lánh, nữ hài tử phấn điêu ngọc trác đang cực kỳ phấn khởi giải thích cho nam tử trung niên sau lưng câu chuyện Ngưu Lang Chức Nữ, mặc dù kịch đặc sắc nhưng mà chuyện xưa tiên sinh kể cho nàng càng đặc sắc hơn.

Trung niên nam tử ngồi ở chỗ đó, kiên nhẫn nghe nữ hài tử kể chuyện, trong ngực còn ôm một tiểu cô nương tuổi không lớn lắm, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn lên khán đài, khuôn mặt tràn đầy nụ cười hài lòng.

Một lão nhân mặc áo xám đứng sau lưng hắn, nếp nhăn trên mặt dày đặc, từ đầu đến cuối không có biểu tình gì.

Bên ngoài Câu Lan, nam nữ trẻ tuổi dựa vào tường, nhỏ giọng nói chuyện với nhau.

- Đến lúc đó, các trường học sẽ được xây ở khắp nơi, tên gọi là…

- “Thư viện Minh Châu” hoặc “Thư viện hi vọng Minh Châu”, có thể cho học sinh bần hàn trợ cấp nhất định, hoặc tạp vụ làm thêm trong học viện, làm việc ngoài giờ, sắp xếp việc học phải hợp lý, phát triển toàn diện, cuối cùng là không được bồi dưỡng một đống mục nát đi ra, những chuyện này, khi trở về ta sẽ viết kỹ càng cho cô một phần, cô lại trình lên đi.

Lý Dịch nhìn nàng, dặn dò.

- Cô phải nhớ kỹ, những chuyện này, chỉ có thể do cô tự mình đi làm, còn về việc bạc tới như thế nào, trước ta không nói cho cô, chờ mọi chuyện ổn định thì nói sau.

Cải cách giáo dục thực sự đã bắt đầu trong phạm vi nhỏ ở Cảnh Quốc rồi, Lý Dịch không lo lắng cải biến những thứ này sẽ khiến người nào phản đối, về sự hiểu biết, lão hoàng đế bây giờ đã có đủ.

Lão hoàng đế muốn động thủ với môn phiệt đã không phải ngày một ngày hai, nhưng nội tình bên trong lại không đơn giản.

Ngày bình thường, Lý Dịch ăn cơm cùng hắn cũng không chỉ ăn cơm, phương diện khác thu hoạch cũng không ít.

Triều đình bị thế gia môn phiệt kẹp ở giữa, luôn là một cây gai trong lòng lão hoàng đế, hắn muốn trọng dụng đệ tử bần cùng, bồi dưỡng ra quan viên tuyệt đối trung thành với hoàng thất, để đạt được mục đích chính trị tập quyền.

Mặc dù Hoàng Đế có quyền lực lớn nhưng cũng không thể muốn làm gì thì làm, không có việc gì làm thì tùy ý cách chức đại quan trong triều, đó là vị vua ngu đần cũng không thể đảm đương đất nước.

Gia tộc giống như Thôi gia, muốn nói đến vũ lực, so với Hoàng gia thì kém rất rất nhiều.

Nhưng mà lão hoàng đế không thể chỉ bởi vì nhìn bọn họ không vừa mắt liền phái binh đi diệt họ, đó là hành động của thổ phỉ.

Sức ảnh hưởng của môn phiệt quá lớn, nhất là đối với những người làm quan phụ thuộc vào bọn họ, không có lý do gì đi động đến bọn hắn, đó là coi trời bằng vung.

Nhưng hắn lại không thể nhìn những người này làm mưa làm gió trong triều, kết bè kết cánh, Thôi gia là một ví dụ phản diện điển hình bên trong, Lý Dịch cảm thấy Thục Vương đường đường là con trai trưởng trong triều, bị trục xuất đến chỗ kia cũng bởi vì lão hoàng đế không quen nhìn Thôi gia, mà hắn vẫn muốn động đến cũng chính là dùng những tên hào phiệt do Thôi gia dẫn đầu.

Ngẫm lại Thôi gia cũng thật tội nghiệp, vừa mới thua thiệt mấy trăm vạn lượng bạc, tiền quan tài sợ rằng đều được bồi thường vào, lại còn bị lão Hoàng Đế nhớ thương, thật đúng là bất lợi khắp nơi…

Nghe hắn nói xong, Lý Minh Châu gật đầu, đột nhiên hỏi.

- Tại sao nhất định phải là ta?

Lý Dịch nhếch miệng.

- Đây chính là công lao lớn, đương nhiên là phù sa không chay ra ruộng của người ngoài.

- Ta thì không tính là người ngoài?

- Chúng ta là Kinh Đô tam kiệt, ba người trẻ tuổi nổi tiếng nhất Kinh Đô, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu, có chuyện tốt đương nhiên nghĩ đến các ngươi trước, nói là người ngoài cũng không phải, ít nhất được cho là người nửa thân nhỉ?

Lý Minh Châu trừng hắn một cái.

- Phi, ai là người của ngươi!

Ý tứ rõ ràng rất trong sạch, nàng nhất định phải hiểu lầm, Lý Dịch cũng lười giải thích, chỉ cảm thấy ngày hôm nay công chúa điện hạ không dứt khoát, lề mề chậm chạp, giống như đàn bà.

- Vẫn có gì đó không đúng.

Hai tay Lý Minh Châu ôm ngực, ánh mắt thẳng thắn nhìn hắn chằm chằm.

- Mỗi lần khi ngươi ân cần, nhất định không có chuyện tốt.

- Lúc nói chuyện, hãy chạm vào lương tâm của cô.

Lý Dịch nhìn nàng, cau mày nói.

- Cô tự hỏi lòng mình xem ta hại cô lúc nào chưa?

Lúc Lý Dịch mở miệng, tự nhiên mà nhìn về hướng “Lương tâm” của nàng.

Cảm nhận được ánh mắt của hắn, Lý Minh Châu nghĩ đến vừa rồi uống chén canh kia, mọi vị trí toàn thân đều không thoải mái, hai tay từ trước ngực buông xuống, lại không biết nên để ở đâu, cuối cùng xấu hổ liếc hắn một cái, đi vào Câu Lan.

- Ngực không phẳng, làm sao có thể bình định thiên hạ?

Lý Dịch lắc đầu, cảm thấy ông trời sắp đạt như vậy nhất định có thâm ý của hắn.

Ít nhất trên con đường bình thiên hạ này, trưởng công chúa đã bước ra bước đầu tiên.

Ngày hôm nay Lão hoàng đế chơi đùa thoái chí, Lý Dịch có thể nhìn ra, nụ cười trên mặt lão chưa từng dừng lại.

Trong thời gian nửa ngày hôm nay, lão không phải nhất quốc chi quân cao cao tại thượng, chỉ là một người phụ thân bình thường.

Lão sẽ để Vĩnh Ninh cưỡi trên cổ xem xiếc ảo thuật, cũng sẽ bởi vì loli ngạo kiều cho lão ăn một viên sữa đường mà vui vẻ ra mặt, đi tản bộ trên đường hai canh giờ, tinh thần vẫn vô cùng phấn chấn, buổi chiều ăn cơm còn bảo Thường Đức lấy thêm ba bát.

Nào có chỗ giống một người bệnh nặng, có thể ăn có thể đi dạo, trạng thái rất tốt.

Đương nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất là vì cơm mình nấu ăn ngon.

Ăn uống no đủ, lão còn nằm trên xích đu, mắt hơi híp lại, lay động một chút, trưởng công chúa ở phía sau giúp hắn nắm bóp bả vai, trên mặt Cảnh Đế lộ ra màu sắc hài lòng.

- Rốt cuộc trẫm đã biết tại sao ngươi lại tình nguyện ở nhà thanh nhàn cũng không muốn vào triều làm quan, mỗi ngày đều có thể thoải mái như thế, cho làm thần tiên cũng không đổi.

Lý Dịch cố nén không lộ ra biểu cảm xem thường.

Chỉ có những việc này thì kêu thoải mái, đường đường là vua của một nước, làm sao lại giống như đồ nhà quê chưa từng thấy qua việc đời.

Làm gì cũng phải đến trà chiều, thưởng thức mấy khối bánh quế mới gọi thoải mái.

Cảnh Đế nhắm mắt lại, thản nhiên nói:

- Chuyện Thôi gia, là ngươi ở sau lưng?

Việc này không có gì phải giấu, lão hoàng đế biết mỏ lưu ly lớn nhất Cảnh Quốc ở dưới nền đất nhà hắn, muốn giấu cũng không được.

- Bệ hạ yên tâm, nộp thuế, một văn cũng sẽ không thiếu.

Tự giác nộp thuế là một thói quen tốt, cũng là phí bịt miệng, lão hoàng đế nhìn Thôi gia khó chịu đã lâu, đã hả giận còn có tiền cầm, nhất định sẽ không có ý kiến.

- Không còn sớm nữa, cũng nên hồi cung rồi.

Cảnh Đế mở to mắt, đứng lên từ xích đu, cho đến khi cùng Vĩnh Ninh Thọ Ninh rời đi, cũng không nhắc lại chuyện này.

Sau đó lúc trưởng công chúa rời đi, quay đầu nhìn hai mắt hắn, Lý Dịch biết đây là ý gì.

Có đôi khi, thật hi vọng nàng là thân nam nhi, vì như vậy sẽ bớt đi rất nhiều phiền phức không cần thiết, nhưng nghĩ đến nếu như nàng thật sự là nam nhi, trong lòng lại sẽ cảm thấy có chút thất lạc…

Cách đây rất lâu, hắn đã có một kế hoạch, đồng thời đang tiến hành từng bước một, nhưng mà, con đường phía trước lắm gian nguy, đến bây giờ còn không chắc chắn có thể thực hiện, hơn nữa, xem như có thể vượt qua hiểm trở trùng điệp gian nan, thật sự đạt được kết quả hắn đã dự đoán kia…

Kết quả kia có phải kết quả mà nàng muốn hay không?

Trong lòng Lý Dịch thực ra vẫn còn có chút mê mang.

- Người cũng đã đi rồi, còn nhìn nữa.

Một đạo âm thanh nhàn nhạt truyền đến từ bên cạnh.

Lý Dịch quay đầu lại nhìn thấy Liễu nhị tiểu thư ôm kiếm, tựa bên cạnh cửa ra vào.

- Các muôk vừa rồi, ai thắng?

Lúc Lý Dịch nấu cơm, lão hoàng đế cùng hai tiểu nha đầu chơi đùa trước viện, Liễu nhị tiểu thư cùng trưởng công chúa đi ra hậu viện, sau khi hai người đi ra, quần áo có chút lộn xộn, không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn là luận bàn một lúc.

Dù sao, trong những người cùng lứa tuổi cũng chỉ có hai người bọn họ có thể xem đối thủ của nhau.

Liễu nhị tiểu thư không trả lời, đã nói lên nàng không thắng.

Giống như lần trước, cùng một kết quả, đối với Liễu nhị tiểu thư từ trước đến nay đều quét ngang người đồng lứa mà nói, không thể chắc thắng một nữ tử khác tuổi tác tương tự, kết quả này có chút khó tiếp nhận.

Nữ hài tử ở tuổi này, chuyện gì cũng đều thích ganh đua một chút, Lý Dịch có thể lý giải, nhìn nàng an ủi.

- Đừng nản chí, ít nhất muội cũng lớn hơn nàng.

Liễu nhị tiểu thư ngẩng đầu nhìn hắn, trong ánh mắt mang theo một tia nghi ngờ.

- Ngươi nói cái gì?

- Ta nói, muội lớn hơn một chút so với nàng, đúng không?

Lý Dịch nhìn nàng, cười nói.

- Ta có nấu canh, muội có muốn uống chút không?




Bạn cần đăng nhập để bình luận