Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1002: Chương 1002





________________

-Con có thể... gọi ta một tiếng nương không?

Trần tam tiểu thư nói xong câu đó, trong mắt nàng nhìn Lý Dịch có mấy phần từ ái, mấy phần nhu tình, mấy phần phức tạp không thể tả rõ.

-Ngài vẫn luôn là.

Lý Dịch nắm tay nàng hơi hơi dùng lực, trên mặt tươi cười, nhẹ giọng mở miệng.

-Nương.

-Um.

Trên khuôn mặt tái nhợt của nàng lộ ra một tia ửng đỏ, gật gật đầu, đáp lại một tiếng, giống như dùng hết lực khí lực.

Lão Phương cùng Trần Trùng qua hơn một canh giờ mới trở về.

Tiền gia, Ngụy gia, Trương gia, cuối cùng cũng có kết cục giống với Ngô gia, tự mình phá phủ trạch, tự mình từ quan cáo lão

Những người nhảy ra đầu tiên luôn luôn phải nhận trừng phạt lớn nhất, nhưng cũng không tính nghiêm khắc nhất, rời khỏi phạm vi quyền quý ở Kinh Đô, rời khỏi triều đình, cũng có thể làm nhà giàu một vùng, tối thiểu nhất gia tộc còn có thể an toàn.

Từ nay về sau, nếu còn có người không biết sống chết nhảy ra, như vậy hắn cũng không thể lại lưu lại đường sống.

Lý Dịch nhìn Trần Trùng, nói.

-Chuẩn bị một chút, đầu tháng năm sẽ xuất phát.

Trần gia đã không thích hợp ở lại Kinh Đô, cũng như Trần Trung không quá chào đón hắn, hắn cũng không thế nào chào đón Trần Trung, nhưng cũng không thể để nghĩa mẫu thương tâm, lần này coi như nhường hắn một chút đi.

Trần Trùng nhìn Lý Dịch, hỏi:

-Còn Diệu Ngọc...

Lý Dịch khoát khoát tay:

-Hôm nay muộn một chút, ta sẽ đi qua tiếp nàng.

Trần Trùng gật gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Lão Phương nhìn có chút hưng phấn, dùng bạo lực giải quyết vấn đề là điều hắn rất yêu thích, lần này rời kinh, hắn là người cao hứng nhất, nếu không phải trong nhà còn có bà di cùng Tiểu Hồng, hắn đã sớm đi tới đi lui giữa Kinh Đô và Thục Châu không biết bao nhiêu

làn.

Hắn kinh ngạc nhìn Lý Dịch, hỏi:

-Cô gia, mắt người sao đỏ vậy, làm sao, cát bay vào?

-Hôm nay gió hơi lớn.

Hòn đá trong lòng rốt cục cũng thả xuống, Lý Dịch gật gật đầu, đứng lên, nói.

-Trở về thôi.

Lý Đoan không thể thích ứng kịp đối với việc thêm một vị trưởng bối, hiện tại hắn còn không thể hiểu rõ một ít chuyện, nhưng mà hắn lại rất thích vị “nãi nãi” bỗng nhiên xuất hiện, người sẽ cho hắn đồ ăn ngon, “nãi nãi” sẽ cùng chơi với hắn, tốt hơn rất rất nhiều so với dì nhỏ luôn đánh mông hắn.

Như Nghi cùng Trần tam tiểu thư đã quen biết từ sớm, thường xuyên cùng Lý Dịch đi thăm nàng, còn về Túy Mặc cùng Nhược Khanh, giữa các nàng còn quen hơn nữa, chỉ là đổi giọng gọi từ "Trần phu nhân" thành "Nương" còn có chút không quá quen, sẽ thoáng đỏ mặt.

Các nữ quyến nói chuyện trong nội viện, Tằng Sĩ Xuân cùng Trần Trùng ở một góc ngoài viện uống rượu, lúc Lý Dịch đi ra ngoài, đứng dậy vỗ vỗ bả vai hắn, thấp giọng nói.

- Đối xử với Túy Mặc cho tốt.

Trong âm thanh đã có men say.

Lý Dịch mấy ngày nay ở nhà, nhìn thấy không ít người, uống không ít rượu.

Lưu Đại Hữu, Lưu Nhất Thủ, Đồng Văn Duẫn, những người quen biết Khánh An phủ đều đến cửa bái phỏng qua, cũng có một vài bằng hữu khi vào Kinh Đô mới kết giao, lần này từ biệt ngày sau có thể cũng không biết lúc nào có thể gặp.

Âm thanh thanh thúy của thiếu nữ từ đằng sau tới, Lý Dịch quay đầu lại, nhìn thấy Thọ Ninh đứng sau lưng hắn, nháy mắt nhìn lấy hắn,

hỏi.

-Tiên sinh, ngày hôm nay tính ra ngoài xử lý việc sao?

Thọ Ninh cùng Vĩnh Ninh mấy ngày nay đều ở trong nhà, bởi vì trước khi đi có rất nhiều chuyện muốn an bài, ngược lại không có bao nhiêu thời gian cùng tụi nó.

Lý Dịch duỗi ra một cái tay, nói.

-Ngày hôm nay mang ngươi đi ra ngoài chơi.

-Được.

Trên khuôn mặt nhỏ của nàng lập tức lộ ra nụ cười nói:

-Ta đi gọi Vĩnh Ninh.

Lúc này quay đầu rời đi, Lý Dịch lại lắc đầu.

-Ngày hôm nay không gọi Vĩnh Ninh.

-A, như vậy không tốt đâu.

Nàng kinh ngạc, khuôn mặt nhỏ ửng đỏ, đưa tay thả vào trong tay Lý Dịch, vừa đi ra phía ngoài, vừa vô ý nói.

Cũng chỉ hai người nàng và tiên sinh ra ngoài, đây có phải hẹn hò không, tựa như buổi tối Nguyên Tiêu.

Đêm hôm đó cũng chỉ có nàng và tiên sinh, các nàng còn rất vui vẻ, tiên sinh còn nói qua, mãi mãi cũng sẽ không bỏ rơi nàng.

Sau khi Tiên Đế băng hà, dựa theo lễ chế, ban ngày Kinh Đô không cho phép hát hò mua vui, trong lúc đó thanh lâu sở quán, Câu Lan nhạc phường, đều đóng cửa.

Trăm ngày vừa qua, Kinh Đô bị kìm nén khá lâu, bây giờ lại bày ra một loại náo nhiệt cùng phồn vinh.

Đi đến biển người phun trào trên đường, Thọ Ninh liền quên nhăn nhó, khôi phục thiên tính của nữ hài.

-Kẹo đường, tiên sinh, có kẹo đường

-Ta muốn ăn con chó con này.

Lý Dịch trả tiền, cầm một con chó nhỏ cho nàng, nhanh chóng ăn xong, nàng lại có chút chờ mong nhìn Lý Dịch hỏi:

-Tiên sinh, có thể ăn thêm một cái không?

Nàng thích ăn đồ ngọt, ngày bình thường Lý Dịch mang nàng cùng Vĩnh Ninh đi ra, nhiều nhất chỉ cho phép nàng ăn hai cái, thấy được ánh mắt chờ mong của nàng, Lý Dịch lấy ra một thoi bac đặt lên bàn, lấy tất cả kẹo đường xuống cho nàng nói:

-Đều cho ngươi.

-Thật sao!

Mắt nàng sáng lên.

Lý Dịch nhét mười kẹo đường vào trong tay nàng nói:

-Ăn đi, ngày hôm nay muốn ăn bao nhiêu thì ăn.

-Tạ ơn tiên sinh, tiên sinh tốt nhất!

Nàng nhịn không được hơn một cái vào mặt Lý Dịch, lấy ra một cây kẹo đường đưa cho Lý Dịch.

- Tiên sinh cũng ăn một cái!

Mấy tháng nay, nàng cũng bị áp lực, đã lâu không nhìn thấy Kinh Đô nhộn nhịp như vậy.

-Tiên sinh mau tới, vừa rồi một người đi ngang qua nói phía trước có người biểu diễn nuốt kiếm!

Ăn ba cây kẹo đường xong nàng cũng không ăn tiếp nữa, đưa tất cả kẹo đường còn lại cho thị vệ đằng sau lưng, lôi kéo tay Lý Dịch, đi về phía đáng người tụ tập phía trước.

Chỗ diễn nghệ ven đường đã bị vây ba tầng trong ba tầng ngoài, căn bản không chen vào được, nàng ở ngoài gấp gáp xoay quanh, Lý Dịch cúi người, hai tay nắm lấy eo nàng, đặt nàng ở bả vai mình, hỏi:

-Bây giờ có thể nhìn thấy chưa?

-Ừ, có thể.

Tiểu cô nương đỏ mặt, thanh âm nho nhỏ ứng một tiếng, đã không thể nào cảm thấy hứng thú đối với tiết mục "Nuốt kiếm" ở bên

trong.

Đã từng hâm mộ Vĩnh Ninh có thể cho tiên sinh ôm, có thể bám trên cổ tiên sinh, nhưng nàng đã lớn, nữ hài tử lớn lên phải thục nữ một chút, tiên sinh sao có thể để thục nữ ngồi trên bả vai hắn đây, rất ngại a.

Nhưng dù hắn không để ý, nàng còn không nghĩ tới xuống tới.

Không quan tâm xem hết tiết mục, lúc Lý Dịch thả năng xuống, sắc mặt tiểu cô nương vẫn hồng hồng.

Một lát sau, ở chỗ cửa hàng may.

Thọ Ninh mặc một bộ váy ngắn hơi thành thục, nâng váy lên đi một vòng nhìn Lý Dịch hỏi:

-Tiên sinh, bộ y phục này thật xinh đẹp, ta mặc Có đẹp hay không?

-Đẹp lắm.

Lý Dịch nhìn kỹ một chút, gật gật đầu, quay lại nói.

-Bọc lại đi.

Ở một cửa hàng châu báu.

-Tiên sinh, cái trâm này ta mang xem được không?

-Đẹp lắm.

-Cái này thì sao?

-Cũng đẹp lắm

Cứ là đồ trang sức nào nàng thích nàng đều thử một lần, phàm là đồ nàng hỏi qua, mặc kệ giá cả, Lý Dịch đều sẽ trực tiếp mua.

Cuối cùng nàng nhìn bội kiếm của nữ tử trong một cửa hàng, nhìn Lý Dịch thử thăm dò:

-Tiên sinh, ta cũng muốn học Võ Công cùng với hoàng tỷ, ta thật hâm mộ hoàng tử cùng Như Ý tỷ tỷ, đợi đến lúc ta lợi hại giống hoàng tỷ thì có thể bảo vệ mình, bảo vệ tiên sinh, thanh kiếm này...

Lý Dịch gật gật đầu, nhìn chưởng quỹ ở một bên nói.

-Lấy thanh kiếm kia xuống đi.

Trên người nàng mặc quần áo mới mua, bên hông treo bội kiếm, hai cánh tay mỗi bên cầm một cây kẹo đường, cho đến khi về nhà, nụ cười trên mặt cũng chưa từng tiêu tán.

Hôm nay tiên sinh không giống trước kia, hôm nay tiên sinh đặc biệt tối đối với nàng.

Dù trước kia tiên sinh vẫn rất tốt với nàng, nhưng sẽ không để cho nàng mặc quần áo người lớn, không cho nàng ăn nhiều kẹo đường, không cho nàng chơi loại đồ vật nguy hiểm như đao kiếm, càng sẽ không để cho nàng ngồi trên bả vai hắn.

Nhưng, tiên sinh đối tốt với nàng như vậy, vì sao trong nội tâm nàng lại có một loại cảm giác vắng vẻ, loại cảm giác này giống như lần trước nàng ném viên Dạ Minh Châu mình thích nhất đi vậy.



Bạn cần đăng nhập để bình luận