Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1139: Chỗ Tương Đồng



Chương 1139: Chỗ Tương Đồng

Chương 1139: Chỗ Tương Đồng

Sản nghiệp của Lâm gia cùng Tiền gia đều có quan hệ chặt chẽ trên nhiều khía cạnh.

Căn cứ theo lời Tiền Đa Đa nói, hắn sở dĩ đến Liễu Châu bởi vì cha hắn - Tiền Tài Thần cảm thấy Lâm cô nương làm ăn rất lợi hại, để hắn tới học vài thứ.

Tiền Đa Đa là con trai của Tiền Tài Thần, nhưng lại không hề kế thừa bản lãnh kiếm tiền của Tiền Tài Thần, nhưng bản lãnh dùng tiền ngược lại tìm tòi ra không ít.

Hơn nữa hắn là người hết sức kỳ quái, lúc hào phóng thì vung tiền như rác, ngay cả mắt cũng không nháy một chút.

Lúc hẹp hòi, một đồng tiền hắn cũng nhớ năm năm, còn băn khoăn chín cạn cửu xuất thập tam quy.

Tiền Đa Đa nói chuyện với Lâm Uyển Như Xong, lần nữa đi tới trước mặt Lý Dịch, bỗng nhiên đứng nghiêm khom người thi lễ với hắn.

Lý Dịch kinh ngạc.

-Làm cái gì vậy?

Tiền Đa Đa ngẩng đầu nhìn hắn, nghiêm túc nói:

-Lý huynh có ân tái tại đối với ta, mong nhận một lễ này.

Lão Phương cùng Lâm Dũng nhìn hắn, lại kinh ngạc nhìn qua Lý Dịch.

Lão Phương không biết Tiền Đa Đa, nhưng Lâm Dũng đã biết hắn từ lâu, thế mà lại không biết Lý huynh đệ từ lúc nào đã có ân tái tạo

với hắn.

Lý Dịch phất phất tay nói.

-Đều là chuyện nhỏ, không cần phải khách khí.

-Đối với Lý huynh đó là chuyện nhỏ, đối với Tiền mỗ ta mà nói thì đó là chuyện lớn.

Tiền Đa Đa lắc đầu trịnh trọng nói.

-Lý huynh đã từng nói cho ta biết, tiền phải có giá trị, tiền phải tồn tại trên lưỡi đao, trước kia ta ném một ngàn lượng cũng không thể có được một nụ cười của kỹ nữ thanh lâu, ngược lại còn bị những thư sinh nghèo đó chế giễu, mấy năm đó ta thật khổ.

Ngữ khí Tiền Đa Đa buồn rầu, âm điệu thay đổi nói:

-Sau khi được Lý huynh chỉ điểm, mỗi một lần đến chỗ nào đó, tiêu một trăm lạng bạc ròng đã có thể thu phục được toàn bộ người nhàn rỗi trong thành, người nào cười ta, ta kêu bọn hắn đánh người đó, ta lại tiêu một trăm lạng bạc ròng, là có thể khui chuyện bọn họ chơi gái kỹ nữ không trả tiền cho toàn thành biết, ta lại tiêu...

-Ngừng!

Mắt thấy Tiền Đa Đa nói đến nước miếng văng tung tóe, ánh mắt lão Phương cùng Lâm Dũng nhìn hắn bắt đầu biến hóa, lúc Lâm Uyển Như chuẩn bị đi đến nơi này, Lý Dịch gấp vội vươn tay ngăn cản hắn nói tiếp.

Nếu cứ để cho hắn tiếp tục nói xấu như thế, danh dự cả một đời hắn coi như bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.

Đến lúc đó lão Phương nhìn hắn thế nào, Lâm Dũng nhìn hắn thế nào -- cái này không quan trọng.

Lâm cô nương nhìn hắn thế nào, điểm ấn tượng giảm xuống, về sau không tiện hạ thủ làm sao bây giờ?

Tiền Đa Đa không nói tiếp lại lần nữa cái khom người nói:

-Vẫn phải ở trước mặt Lý huynh nói câu cảm ơn, ngày hôm nay rốt cục cũng để cho ta gặp ngươi.

Có lẽ đối với Lý huynh mà nói ngày hôm đó mấy câu kia chỉ là vô ý chỉ điểm.

Nhưng đối với Tiền Đa Đa, đây chính là tia sáng trong cơn giông, vì người khác dựng lên một phương hướng, để hắn thoát thai hoán cốt, nhếch mi thở dài, một lần nữa làm người.

Ân tái tạo!

Lâm Uyển Như dùng ánh mắt đầy hứng thú đánh giá Lý Dịch, như biết được con người khác của hắn, Lý Dịch thở sâu nhìn Tiền Đa Đa nói sang chuyện khác.

-Ngươi nói ngươi từ kinh đô tới, tình huống kinh đô thế nào, tam hoàng tử vẫn tốt chứ?

-Tam hoàng tử từ trước đến nay vẫn tốt.

Tiền Đa Đa gật đầu lại nói.

-Liên quan đến việc làm sao chỉnh mấy tên đọc sánh diện mạo trang nghiêm kia, mấy năm này ta tích lũy được một số kinh nghiệm, có rất nhiều ý tưởng mới, Lý huynh ngươi có muốn nghe một chút không?

-Không nghe, ta không có hứng thú đối với thứ này.

Lý Dịch lắc đầu nói.

-Ngươi vẫn nên nói rõ tình huống ở kinh đô đi, tranh đoạt giữa tam hoàng tử cùng đại hoàng tử, đến cùng thế nào?

Tiền Đa Đa hơi đáng tiếc, hắn rất có tâm đắc đối với việc làm sao đối phó với những tên diện mạo nghiêm trang mặt người dạ thú kia, Lý huynh rõ ràng là tri kỷ của hắn, là người dẫn đường của hắn, không hiểu tại sao hắn lại nói ra những lời trái lương tâm như vậy, hắn chỉ có thể thở dài nói.

-Thế lực giữ tam hoàng tử cùng đại hoàng tử hiện tại đang ngang nhau.

Lý Dịch thông qua miệng người khác hỏi thăm tình báo, đương nhiên không thiếu nghe ngóng đến dòng chính của Triệu Di.

Tiền Tài Thần mặc dù không làm quan, mặc dù bên người Triệu Di vô số mưu sĩ nhưng không ai có thể thay thế vị trí của Tiền Tài Thần.

Hắn là Tài thần của Triệu Di.

Vô luận trị quốc hay tạo phản, bên cạnh hắn có thể không có bất kỳ người nào nhưng lại không thể không có Tiền Tài Thần.

Tiêu Di nhìn người vô cùng chính xác, ngay cả Lý Dịch cũng rất bội phục, hắn không chỉ thấy chính xác mà còn giỏi về việc dùng người, có thể sử dụng mị lực của mình để những người khác trung thành tuyệt đối với hắn, tuyệt không hai lòng, từ xưa đến nay, người thành đại sự không thể không thiếu loại khí chất đặc biệt này.

Đừng nhìn Lý Hiên là hoàng đế Cảnh Quốc, phụ cận phía địa vực này, người cường đại nhất nước cũng là chủ nhân nhà ta, nhưng năng lực cá nhân đơn thuần, luận trị quốc, luận dùng người, hắn vẫn kém xa Triệu Di.

Bất quá Lý hiên cũng có nhân cách mị lực của hắn, nhân cách mị lực của hắn chính là ngốc, loại ngốc này giúp hắn đơn độc xông Thục Vương phủ, một bài tay quất vào mặt Tần Dư, trước mặt văn võ bá quan, cùng mình cùng một chỗ đánh tơi bời Thục Vương thời điểm thì triển lộ không bỏ sót.

Bất quá, người ngốc cũng có phúc của ngươi ngốc, cho nên cuộc đời đời hắn xuôi gió xuôi nước, dễ dàng vượt qua sóng to gió lớn.

So với loại người thông minh như Triệu Di, Lý Dịch vẫn thích kiểu người ngu một chút như Lý Hiên.

Triệu Di xác thực rất có năng lực, loại năng lựn này từ khi còn bé đã bày ra, hắn quản lý Phong Châu xa xôi thành nơi phồn hoa gần với kinh đô Tề Quốc, người bên cạnh mới vô số, dù không phải thái tử nhưng lại thu được hơn phân nửa quan viên chống đỡ, địa vị có thể ngang bằng với thái tử, tranh đoạt vị trí chí cao vô thượng kia.

Có thể nói hắn bây giờ chính là ngôi sao sáng chói nhất trên bầu trời đêm Tề Quốc.

Trên triều đình cùng trên quan trường Tề Quốc, quan viên thế hệ trẻ tuổi, đại bộ phận đều bị Triệu Di thu về dưới trướng, đại hoàng tử bởi vì mấy chuyện, nhân tâm mất hết, nhưng thái tử chung quy vẫn là thái tử, bên người vẫn tụ tập một đám lão thần bảo thủ, nhân số tuy ít hơn một chút nhưng những người này ai cũng đều quyền cao chức trọng, thế lực chống đỡ thăng bằng với tam hoàng tử.

Bây giờ, hoàng đế Tề Quốc sớm đã không hỏi thế sự, chủ sự trên triều đình là đại hoàng tử, tam hoàng tử làm giám sát, hai phe đấu đá lẫn nhau, có qua có lại, mỗi khi thế lực mất cân bằng, hoàng đế Tề Quốc sẽ ra mắt can thiệp, cho đến khi thế lực hai phe cân bằng mới

thôi.

Lúc Lý Dịch nghe được trong miệng Tiền Đa Đa nói những chuyện này xong cũng đại khái hiểu được ý nghĩa của hoàng đế Tề Quốc.

Hắn muốn kìm hãm, trên triều đình cần có thể lực kìm hãm lẫn nhau, chỉ cần có một thế lực quá lớn, hắn khó có thể sống thọ, hắn cũng đang mài đao, Triệu Di hay Triệu Tranh là đạo không quan trọng, hai người có chỗ cố kỵ, có kiêng kỵ mới có thể trưởng thành, đứng trên lập trường Tề Quốc, vô luận sau này trong bọn họ cuối cùng ai làm Hoàng Đế, bọn họ trưởng thành, đều có lợi cho đất nước.

Điều này khác biệt so với Tiên Đế.

Tiên Đế sẽ đích thân dọn sạch toàn bộ chướng ngại cho Lý Hiên, yên ổn trong nước, chấn nhiếp ngoại địch, sau đó đem một mảnh biển rộng núi cao hoàn chỉnh giao cho hắn, mà chính hắn, lại không thấy giang sơn mình đánh xuống.

Hoàng đế Tề Quốc là một hoàng đế thành công, Tiên Đế cũng như vậy, thực lực Cảnh Quốc trong tay hắn đã đạt tới đỉnh phong từ lúc khai quốc đến nay, Lý Hiện cai trị thịnh thế chỉ kéo dài thịnh thế từ trước.

Chỉ là khác so với hoàng đế Tề Quốc, Tiên Đế ngoài là một vị hoàng đế tốt còn là một người cha tốt.

Nếu thật sự như Lý Dịch nghĩ, tình thế cân đối ở Tề Quốc nếu không phát sinh ngoài ý muốn tỉ như hoàng đế Tề Quốc chết bất đắc kỳ tử, Triệu Di tạo phản, Triệu Tranh tạo phản vậy sẽ còn bảo trì thật lâu.

Một bên, Tiền Đa Đa quay lại nhìn Lâm Uyển Như nói:

-Uyển Như tỷ, Cô sẽ dạy ta mấy chiêu làm ăn thần kỳ chứ, bằng không khi trở về cha ta hỏi tới ta không có cách nào trả lời.

Lâm Uyển Như cười cười chỉ vào Lý Dịch nói.

-Ngươi vẫn nên hỏi Lý huynh đi, hắn hiểu nhiều rõ nhiều hơn cả ta, nhất định sẽ không để cho ngươi thất vọng.

Gần đây tất cả thời gian của Lâm cô nương đều ở cạnh Liễu nhị tiểu thư học tập làm thế nào mới có thể biến thành tiên nữ mãi mãi thanh xuân, đương nhiên không rảnh dạy hắn.

Tất cả mọi người là bằng hữu, bằng hữu gặp nạn, đừng nói đứng ra, để hắn hiến thân đều có thể.

Lý Dịch nhìn Tiền Đa Đa nói:

-Trên cái thế giới này, thực rất nhiều chuyện đều là chung, làm ăn, tác chiến, hoặc là đoạt ngôi, đều có rất nhiều điểm giống nhau có thể tham khảo, liền lấy tam hoàng tử cùng đại hoàng tử tranh giành Hoàng Đế là một ví dụ đi...

Sau một canh giờ, Lý Dịch nhìn hắn nói:

-Âm mưu dương mưu, châm ngòi ly gián, những thủ đoạn này, dù không giống y hệt, thực ra chỉ thêm chút biến báo, đều có thể dùng

trên thương chiến.

Tiền Đa Đa nghe vậy kinh ngạc nói:

-Tam hoàng tử cùng đại hoàng tử đoạt ngôi, đều dùng qua những thứ này.

Lý Dịch kinh ngạc, khua tay nói:

-Đều dùng qua, đều dùng qua tính toán.

Tiền Đa Đa gật gật đầu nói:

-Đáng tiếc, nếu như bọn họ dùng qua, ta trở về có thể báo cáo với cha ta rồi.

Lý Dịch nhìn hắn khá lâu thở dài nói:

-Đa Đa à.

Tiền Đa Đa ngẩng đầu nhìn hắn.

-Chúng ta không nói làm ăn, cũng không nói đoạt ngôi.

Lý Dịch lắc đầu nói:

-Ngươi nói cho ta một chút, đối phó với những tên diện mạo nghiêm trang mặt người dạ thú, ngươi có biện pháp gì tốt?

Tiền Đa Đa nghe vậy lập tức thay đổi hào hứng dạt dào.

-Ta nói cho ngươi.


Bạn cần đăng nhập để bình luận