Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 931: Kinh Đô Chấn Động



Chương 931: Kinh Đô Chấn Động





----------------------

Dân chúng đứng đối diện với bia đá, mà những người quỳ trên mặt đất bị dây thừng trói chặt cũng đang quay lưng về phía bọn họ. Thế nên không ai thấy rõ được khuôn mặt của từng người.

Một lúc sau, chợt có người trong đám đông lấy dũng khí đi lên, cúi đầu nhìn, lại không nhịn được mà kinh hô lên.

- Cái này...đây chẳng phải Ngụy Thị Lang của công bộ sao?

- Không thể nào! Làm sao Ngụy Thị Lang lại có thể quỳ ở đây chứ?

- Ôi, đây chẳng phải Hàn đại nhân à, hắn làm sao cũng quỳ ở đây luôn thế?

- Phương đại nhân, Tề đại nhân, Vệ Tước Gia cũng ở chỗ này, trời ạ, đến cùng xảy ra chuyện gì, bọn họ làm sao đều quỳ ở đây vậy?

Tất nhiên không phải ai mọi người cũng có thể nhận biết. Nhưng với một số người có thân phận đặc biệt, phải thường xuyên xuất hiện trước mặt công chúng thì chỉ cần liếc mắt liền biết được họ là ai.

Cũng chính vì nguyên nhân này mà hiện tại, mọi người ở đây ai cũng thấy vô cùng kinh ngạc và khó tin.

Vì đám người đang quỳ ở đây, không có ai không nắm giữ chức quyền, uy lực cao lớn, cả ngày đều chỉ cao cao tại thượng, là những người mà bọn họ có khi cả đời cũng không thể gặp được một lần. Giờ phút này, lại bị người dùng dây thần trói chặt, quỳ gối giữa đường trước mấy tấm bia đá. Chỉ còn con mắt là có thể chuyển động, thân thể không được động đậy, đến miệng cũng không thể nói, trông vô cùng thê thảm…

Bây giờ trời vẫn còn sáng, cảnh tượng vẫn đang trước mắt, mà mọi người lúc này lại có một cảm giác hình như gặp phải quỷ rồi!

Rốt cục có người phát hiện dị thường, chỉ vào trang giấy trước mặt những người này, đột nhiên nói:

- Các ngươi nhìn một chút, những thứ này đang viết cái gì vậy?

Có người nhặt tờ giấy lên, ánh mắt di chuyển qua lại biểu hiện trên mặt đầu tiên ngạc nhiên, sau đó dần lộ ra sự phẫn nộ cùng tức giận.

- Cái này, những tên này đều tham quan, hối lộ, còn làm vô số việc cầm thú, cực kỳ cầm thú đấy!

Sau khi nghe hắn nói như vậy, mọi người nhao nhao tiến lên, nhặt mấy tờ giấy trên mặt đất lên xem thử.

- Ôi, người đang làm trời đang nhìn, bọn họ dám tham quan như vậy, sao có thể lớn mật như thế!

- Cái này, những chuyện này, bọn họ dù đi chết mười lần, trăm lần cũng không đủ!

- Chẳng lẽ ông trời hiển linh, bắt những tên cầm thú này lại quỳ gối trước linh đường của Song Song cô nương?

- Ông trời có mắt, ông trời thật sự có mắt!

Những tờ giấy kia được bọn họ cầm trên tay, chữ lít nha lít nhít đều đã viết hết những hành vi mà bọn người quyền quý này vi phạm phải, từng cọc từng cọc đơn kiện, chấn động lòng người, khiến ai nhìn thấy rồi trong lòng cũng đều sẽ phát lạnh.

Bọn họ căn bản không biết, những người này ngày thường nhìn bề ngoài sạch sẽ ngăn nắp, cao cao tại thượng bao nhiêu thì bên trong lại bẩn thỉu cùng dơ bẩn đến kinh tởm đến bấy nhiêu.

Khi bọn chúng chỉnh tề quỳ gối trước tấm bia, những việc ác mà họ làm đã được ký tên bày ra hết trước mặt mọi người, dân chúng trong lòng phi thường bi phẫn, tức giận kìm nén nãy giờ chỉ một thoáng liền bạo phát.

Một người rốt cục nhịn không được, đạp một cước lên chân tên quỳ gần hắn nhất, làm tên đó ngã xuống, sau đó hắn cả giận quát.

- Các ngươi, các ngươi đều đáng chết!

- Đúng, đánh chết bọn họ đi, đừng để cho bọn họ có cơ hội thoát ra hại người!

- Đánh chết bọn họ, trừ hại cho dân!

Sau khi có mấy người bắt đầu động thủ, quần chúng cũng lập tức trở nên vô cùng phẫn nộ, đẩy ngã hết mấy người đang quỳ trên mặt đất, tay chân lộn xộn đấm đá bọn họ.

Những người này trên thân không chỉ bị buộc dây thừng, còn bị điểm huyệt đạo, trừ con mắt có thể chuyển động ra, một câu cũng không thể nói nên lời, chớ nói chi đến giãy dụa chạy trốn, nên bọn họ chỉ có thể tiếp tục chấp nhận sự nổi giận của quần chúng.

Bên trong đường có động tĩnh lớn như vậy, rất nhanh dẫn tới vô số ánh mắt của dân chúng vây xem.

Đám người đem từ đường vây quanh đến mức nước chảy cũng không lọt, làm cho người bên ngoài căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì, không chen vào được, đằng sau lại có thêm dòng người chen lấn tới.

- Tránh ra, tránh ra!

Bọn người dẹp loạn luôn đến trễ, dường như nó đã tạo thành một thói quen từ lâu, qua tận hơn một giờ đồng hồ trôi qua đám người dẹp loạn mới đến, hơn mười tên chuẩn bị xông vào đám đông, đẩy mọi người ra, chen vào từ đường.

- Dừng tay, tất cả dừng tay!

Nhìn thấy đám hỗn loạn bên trong từ đường, sắc mặt của bọn người dẹp loạn cũng dần thay đổi, không nói đến mấy người bị giẫm đạp thê thảm, trên người còn đang bị trói chặt đó có thân phận gì, cũng mặc kệ nguyên nhân xảy ra dẫn đến chuyện này, nếu còn tiếp tục đánh nữa, sợ là có thể chết người luôn đó!

Đám người dẹp loạn thân mặc đồng phục, trên tay còn có binh khí, đối với dân chúng đương nhiên vô cùng có lực uy hiếp, mọi người dần tản ra, đồng thời cũng không quên “tặng” thêm cho mấy người kia mấy cước.

- Cuối cùng đã có chuyện gì xảy ra?

Một tên làm trong chính phủ nhìn thảm trạng ở nơi này, trong lòng có chút phát lạnh, cao giọng hỏi một câu.

- Đại nhân, ngài xem cái này.

Có dân chúng lấy một chồng giấy thật dày đưa tới.

Hắn cầm lấy lật qua mấy trang về sau, hai chân không tự chủ được có chút nhũn ra, được người sau lưng dìu lấy, lát sau mới ổn định được thân hình.

- Cứu, cứu ta…

Một thanh âm kêu cứu yếu ớt vang lên, truyền đến từ phía bên dưới, sau đó hắn lại cảm thấy được chân mình có ai đó níu lấy, vội vàng ngồi xổm xuống, hỏi:

- Ngài, ngài là vị đại nhân nào?

- Bản, bản quan, là công bộ, công bộ Ngụy…Ngụy Thị Lang…

Vị kia mặt đã sưng hết lên như một cái đầu heo, một câu còn chưa nói hết, trực tiếp ngất đi.

Tên kia nhìn chằm chằm hắn, cẩn thận phân biệt khá lâu, cũng nhìn không ra đối phương có chỗ nào giống Công Bộ Thị Lang

Hắn đặt mông ngồi dưới đất, một mặt trắng bệch, đối phương có phải Công Bộ Thị Lang hay không cũng không sao cả, nếu không phải Hình Bộ Thị Lang, còn có thể là bao nhiêu cái Thị Lang khác, hoặc một vị đại nhân quyền quý nào đó.

Nhưng lúc này chuyện đó cũng không quan trọng nữa rồi, giờ thứ cần quan tâm đến, chính là xảy ra chuyện lớn!!

Hắn cuống quít chỉ ra bên ngoài, nói.

- Nhanh, nhanh đi đến phủ nha gọi người, nói cho Tằng đại nhân, xảy ra việc lớn!

Ngay tại lúc đó, trong một quan viên phủ đệ của một người ở Kinh Đô, một người đứng tại cửa phòng, bồi hồi khá lâu, hơi nghi hoặc một chút thốt lên:

- Đại nhân ngài ấy làm sao còn chưa chịu rời giường, chẳng lẽ hôm nay không thượng triều?

Hắn rốt cục nhịn không được gõ cửa, sau đó trực tiếp đẩy cửa đi vào, nhìn thấy một lượt mền chiếu trên giường đều rỗng tuếch, kinh ngạc hô to.

- Đại nhân đâu!?

Không lâu sau, trong phủ có người cuống quít chạy ra ngoài, thẳng một đường đi thật nhanh tới huyện nha.

Trên đường đi, còn gặp được vô số người, sắc mặt cũng bối rối như bọn hắn, số lượng còn không ít.

Kinh Triệu Phủ nha.

Tằng Sĩ Xuân vừa mới rời giường không lâu, rửa mặt xong còn chưa kịp đánh trống thăng đường liền có một nha dịch vội vàng hấp tấp từ bên ngoài chạy vào, sắc mặt trắng bệch nói.

- Đại nhân, xảy ra việc lớn!

Tằng Sĩ Xuân nhíu mày, hỏi.

- Chuyện gì, từ từ nói.

Tên nha dịch kia hoảng hốt đáp:

- Trong kinh bốn mươi quan viên quyền quý, đêm qua bị người bắt cóc đi, sáng sớm hôm nay mới bị phát hiện, bọn họ tất cả đều bị trói chặt quỳ gối trước tế đường của Song Song cô nương!

Tằng Sĩ Xuân kinh ngạc, hỏi.

- Ngươi nói có bao nhiêu người?

- Không nhiều không ít, tổng cộng 40 người.

Vừa dứt lời, phía ngoài cửa nha môn đã truyền đến một trận ồn ào.

- Ta muốn báo án, đại nhân nhà ta mất tích rồi!

- Hầu Gia nhà ta cũng mất tích!

- Lão gia cùng nhị lão gia cũng đều mất tích!

Hai chân Tằng Sĩ Xuân mềm nhũn ra, vịn tường mới đứng vững được. Kinh Đô hơn bốn mươi vị quan viên quyền quý, trong vòng một đêm, toàn bộ bị trói, bọn bắt cóc không biết ăn gan hùm ở đâu, vậy mà dám ở nơi này gây án, đây rõ ràng xem trời bằng vung!

Trước cửa phủ nha, đột nhiên có một trận gào khóc thảm thiết, trên đại điện ở hoàng cung, văn võ bá quan trên mặt đều lộ vẻ mặt nghi hoặc.

Không có lời báo trước nào cho mọi người, mấy vị đại nhân vào triều hôm nay so với hôm qua đã thiếu gần hai thành! Trên triều đình dù cũng không quá mức trống trãi, nhưng đám người bây giờ đúng là vô cùng thưa thớt.

Mọi người cố gắng hết mức duy trì sự bình tĩnh và trật tự, nhưng đại khái vẫn vô cùng loạn. Ít lâu sau, một tên thái giám từ bên ngoài nhanh chóng chạy vào, bởi vì quá mức bối rối, lúc rảo bước tiến lên cửa điện còn té một cái, lộn nhào qua.

Hắn quỳ rạp trên đất, thanh âm hoảng loạn nói:

- Điện hạ, Kinh Triệu Duẫn cấp báo!

Một lát sau, triều đình căn bản đang yên tĩnh, trong nháy mắt lại trở nên vô cùng xôn xao.

Phía trên cung điện, trưởng công chúa chậm rãi đứng lên, dường như nàng nghĩ đến thứ gì, sắc mặt lập tức thay đổi.

Tin tức thay nhau ùa đến, lấy trung tâm là chỗ từ đường, vỏn vẹn chỉ mấy canh giờ đã làm Kinh Đô chấn động!


Bạn cần đăng nhập để bình luận