Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 729: Rời khỏi Phong Châu



Chương 729: Rời khỏi Phong Châu





----------------------

- Lý Dịch?

Lâm Uyển Như kinh ngạc nhìn hắn, hỏi.

- Đệ nhất tài tử Cảnh Quốc - Lý Dịch?

Yến hội của Lâm gia, Tiền Tài Thần đến nhà, Phong Vương điện hạ đến nhà, thư sinh mà nàng kiếm về hai tháng trước chính là tài tử mà nàng cực kỳ bội phục. Chỉ trong chớp nhoáng này, Lâm Uyển Như cảm thấy tất cả đều giống như đang trải qua một giấc mộng.

- Đệ nhất tài tử gì đó đều do bọn họ nói mò, không thể coi là thật.

Lý Dịch vô ý thức vươn tay ra ngừng giữa không trung, nói.

- Nhưng hẳn là Lý Dịch mà cô nghĩ đến kia.

Biểu hiện trên mặt Lâm Uyển Như có chút mờ mịt, thật lâu sau mới dời ánh mắt, lẩm bẩm.

- Khó trách.

Khó trách nét chữ hắn viết còn giống đệ nhất tài tử Cảnh Quốc hơn cả Triệu Tu Văn.

Khó trách hắn xưa nay không học, không hỏi thi từ là bởi vì với những chuyện này, ở thành Phong Châu thậm chí cả Tề Quốc không ai hơn được hắn.

Khó trách một người thư sinh vậy mà am hiểu tường tận nghề buôn bán, bây giờ xem ra, những thương nhân ngoại bang đó nguyện ý nhường ra nhiều lợi nhuận như vậy cho Lâm gia sợ rằng chỉ bởi vì hắn là Lý Dịch, Lý Dịch của Cảnh Quốc.

Thắng Văn Tông của Tề Quốc, thắng Thi Thánh của Tề Quốc, Lý Dịch - người khiến sứ đoàn Tề Quốc đại bại trở về, thật lâu trước đó, danh tiếng của hắn đã truyền khắp Tề Quốc.

Lâm Uyển Như cúi đầu nhìn tay hắn đưa qua, lần nữa ngẩng đầu.

Trên mặt Lý Dịch biểu hiện có chút cứng ngắc, nói.

- Đây là một loại lễ tiết của quê hương chúng ta, gọi là bắt tay, khi hai người không quen biết gặp nhau, sẽ nắm chặt tay đối phương, thể hiện lễ phép.

Lâm Uyển Như kinh ngạc, duỗi tay cầm tay hắn, lắc đầu nói.

- Lễ tiết của Cảnh Quốc các ngươi, thật kỳ quái.

Nếu như đã thẳng thắn, vậy cứ dứt khoát chân chính gặp mặt.

Lý Dịch vươn tay, cởi xuống mặt nạ.

Lâm Uyển Như nhìn thấy một màn này, biểu hiện trên mặt lại một lần nữa cứng đờ.

Nàng nhìn gương mặt cực kỳ lạ lẫm trước mặt, run giọng hỏi.

- Đây mới hình dáng thật của ngươi?

Lý Dịch gật đầu.

- Bởi vì một số nguyên nhân, không thể không làm như vậy.

Lâm Uyển Như ngồi trên ghế, thấp giọng nói.

- Ta…ta muốn một mình yên tĩnh.

Khi Lý Dịch từ trong phòng đi ra ngoài thì đụng phải Lâm Dũng đang đi tới từ phía đối diện.

Lúc hắn đi qua còn thuận tiện hỏi một câu.

- Vị huynh đệ này, tiểu thư nhà ta cùng Lý huynh đệ ở bên trong à?

Lý Dịch vỗ vỗ bả vai hắn, nói:

- Hiện tại đừng vội đi vào để Lâm cô nương một mình yên tĩnh một chút.

Bước chân của Lâm Dũng bỗng nhiên chậm lại, hắn quay đầu dò xét Lý Dịch từ trên xuống dưới, trên mặt hiện ra biểu cảm khó tin.

- Ngươi…ngươi nói lại một câu để ta nghe một chút?

Lý Dịch nhìn hắn.

- Lần sau nếu như còn tới Cảnh Quốc, có thể đi Kinh thành tìm ta.

- Tê…ngươi là///Lý huynh đệ?

Lâm Dũng hít sâu một hơi, biểu hiện trên mặt không khác nào gặp ma giữa ban ngày.

- Đi chưa?

Lão giả dơ bẩn quệt quệt mồm, đi tới hỏi.

Lý Dịch quay đầu nhìn một chút, phất tay nói:

- Đi thôi.

Hôm nay, yến hội của Lâm gia còn chưa kết thúc, phải nói rằng quá trình nên có trên yến hội vừa mới bắt đầu bước đầu tiên.

Nhưng mà trong thời gian ngắn đi qua nhiều khó khăn trắc trở, đối với thịnh hội hai lần trong năm, rất nhiều người đều không có tâm tư gì chú ý.

Bầu không khí dị thường yên tĩnh, mọi người chính mắt nhìn thấy vị “Lâm gia phòng thu chi” đi ra ngoài, một màn vừa rồi phát sinh hiện lên trong đầu, những ánh mắt của bọn họ dị thường phức tạp.

Sắc mặt của nam tử trẻ tuổi tên Bạch Ngọc kia tái nhợt, biểu cảm hai vị chưởng quỹ Mã, Từ ở bên cạnh càng không thể chịu nổi, Mã chưởng quỹ mới vừa rồi còn một mặt ngạo nghễ, giờ phút này lộ vẻ cầu xin nhìn Lâm gia tam gia, giọng nói run rẩy.

- Tam…tam gia, van xin ngươi, để…để cho chúng ta gặp Uyển Như một chút.

Trong nội viện, Lý Dịch liếc nhìn Liễu nhị tiểu thư một chút, hỏi.

- Thu thập xong rồi?

Liễu nhị tiểu thư gật đầu.

Vốn không có cái gì cần thu dọn nhiều, lúc đến rỗng tuếch chả có gì, lúc trở về trừ mấy bộ quần áo, mấy cái rương chứa vàng thì cũng không có gì để mang.

Lý Dịch nhìn sắc trời, nói:

- Vậy thì đi thôi.

- Đi, nếu như tốc độ nhanh một chút, đến khi trời sáng sẽ đến Thục Châu.

Lão giả dơ bẩn thở dài một hơi thật nhẹ nhõm.

Ngoài cửa, đạo sĩ họ Viên đứng ở nơi đó, sau lưng còn có hơn mười người đứng thẳng, địa phương càng xa xa, trong đám người có không ít ánh mắt đều nhìn về cùng một phương hướng.

Lâm Dũng đứng trước cửa Phương Lâm Uyển, miệng há ra từ vừa nãy cho đến bây giờ đều chưa khép lại.

Lý Dịch đi qua, vỗ vỗ bả vai hắn nói.

- Lâm cô nương đâu?

- Trong nhà.

Lâm Dũng liếc mắt vào bên trong Phương Lâm Uyển một cái, xoay người nói.

- Có cần ta đi gọi nàng hay không?

- Không cần.

Lý Dịch thu hồi tay từ trên bả vai hắn, tùy ý lắc lắc.

- Lâm đại ca, tạm biệt.

Lâm Dũng gật đầu, kinh ngạc nhìn hắn, có chút máy móc nói:

- Tạm…tạm biệt.

Chờ đến khi trước mắt đã không có một bóng người, Lâm Dũng mới hồi phục tinh thần, hắn liếc mắt nhìn vào sân bên cạnh một cái, bước nhanh đi qua.

Trong nội viện vẫn còn bài trí giống như trước đó, cửa phòng bếp có một cái nồi đất nấu thuốc vẫn để đó, chỉ là trong phòng bếp không còn mùi thơm khiến hắn chỉ cần ngửi được liền sẽ chảy nước miếng nữa.

Nghĩ đến một chuyện nào đó, hắn đi vào trong phòng, cúi người nhìn xuống dưới giường.

Không bao lâu sau, lôi ra một cái rương từ dưới gầm giường.

Cái rương rất lớn, không có khóa lại, Lâm Dũng tiện tay mở ra, sau một khắc liền bị các loại màu sắc xanh xanh đỏ đỏ làm lóa mắt.

Truyện-được-thực-hiện-bởi-HámThiênTàThần

Dịch trạm Phong Châu.

- Ngươi nói Triệu Di tự mình đi Lâm gia, chính vì đi gặp người mà ngươi gặp ngày đó?

Triệu Tranh nhìn người trẻ tuổi sắc mặt có chút tái nhợt đối diện, hỏi.

- Người kia là ai?

- Ta đã sai người điều tra.

Nam tử trẻ tuổi từ trong ngực lấy ra tờ giấy đưa tới, nói.

- Khi ta vừa mới trở về đã nhìn thấy bọn họ hình như đi ra khỏi thành.

- Lâm gia phòng thu chi?

Lông mày Triệu Tranh nhăn lại, sau khi nhìn mấy lần vẫn không có một tia đầu mối.

- Người của Cảnh Quốc còn khiến hắn khách khí như vậy, Lý Hiên, Lý Hiên.

Trong một khoảnh khắc nào đó, Triệu Tranh giống như nhớ tới cái gì, sắc mặt đột biến, lập tức nói:

- Đuổi theo!

Bên trong Phương Lâm Uyển, Lâm Dũng cầm lấy một cái tượng Phật tinh xảo, sợ hãi than.

- Tiểu thư, đây là lưu ly.

Hắn cúi đầu nhìn xem cái rương dưới chân.

- Tất cả những thứ này đều là lưu ly, cái này giá trị bao nhiêu tiền!

Ánh mắt Lâm Uyển Như chỉ dừng lại trên mấy tượng lưu ly này trong một cái chớp mắt liền dời đi, giọng nói của Lâm Dũng lần nữa truyền đến.

- Tiểu thư, vừa rồi khi Lý huynh đệ đi, rõ ràng cô ở ngay trong cửa hàng, vì sao không đi ra?

Lâm Uyển Như thả một tờ giấy viết năm chữ “Mau chóng thanh lý hết” từ trong tay xuống, nói.

- Thu lại những vật này, sau đó đi làm việc đi, những ngày này Lâm đại ca chuẩn bị một chút, cửa hàng mới mở kia, ta dự tính cho ngươi đi qua.

- A?

Lâm Dũng kinh ngạc, khi hắn còn đang muốn hỏi lại, bỗng nhiên quay đầu nhìn ra phía ngoài.

Trên đường phố bên ngoài Phương Lâm Uyển, một đám quan binh nhanh chóng chạy qua gây nên một trận rối loạn trên đường.

Lâm Dũng thở dài.

- Thành Phong Châu, lại sắp loạn rồi.

Phong vương phủ, Triệu Di đang an bài rất nhiều công việc sau khi rời đi quay đầu hỏi:

- Bọn họ mang bao nhiêu người?

Một người đứng phía trước nói:

- 100 thân vệ.

Triệu Di lắc đầu.

- Hoàng huynh cũng đi?

- Đại hoàng tử vẫn đang ở dịch trạm, nhưng mà vị công tử của Dương gia kia đi theo cùng.

Triệu Di lắc đầu.

- Vậy mặc kệ để hắn đi thôi.

So với những việc mà sau đó hắn phải đối mặt xử lý, những chuyện này, hắn đã không còn đủ tinh lực để phân ra mà xử lý nữa.

Chuyện bè phái tranh giành trên triều đình, lòng người bàng hoàng ở các địa phương châu huyện, cùng với việc sắp giao phong với đại hoàng tử ở kinh thành.

Triệu Di xoa xoa mi tâm, sau đó lẩm bẩm nói.

- Ngươi ngược lại đi thật dứt khoát.



Bạn cần đăng nhập để bình luận