Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 881: Có Phải Nàng Ta Đang Cười Không?



Chương 881: Có Phải Nàng Ta Đang Cười Không?





----------------------

- Sao lại có thể như vậy được?

Sắc mặt Thôi Tập Tân tái nhợt, hắn hoảng sợ hỏi lại lần nữa.

- Chết, chết thật sao? Chết như thế nào?

Tên bộ khoái kia lại giơ ngón tay thăm dò dưới mũi nữ tử trên giường, lại tỉ mỉ kiểm tra phần cổ của nàng ta, sau đó gian nan mở miệng.

- Bị..... Bị Chử công tử bóp chết.

Chử Bình dại ra ngồi bệt xuống đất, vẫn còn không ngừng tự lẩm bẩm.

- Không phải ta, không phải ta..... Ta đã nói, ta đã nói nếu nàng ấy không chịu nổi thì có thể vỗ vào giường, vỗ vào giường thì ta sẽ dừng lại.....

- Chử Bình, nhanh lên, mau mặc quần áo vào, đi theo chúng ta, mau lên!

Rốt cuộc Thôi Tập Tân đã phục hồi tinh thần lại, hắn nhìn Chử Bình, nôn nóng nói một câu, sau đó phân phó tên bộ khoái kia.

- Đi mở cửa sổ đằng sau ra, hai người các ngươi canh giữ ở chỗ này, không được phép để bất kỳ kẻ nào tiến vào!

Kế hoạch ban đầu của bọn họ cũng chỉ lấy chuyện Chử Bình chơi gái để Chử gia chịu một ân tình nho nhỏ, nhưng ai mà ngờ được lại xảy ra chết người? Ân tình này quá lớn, không chỉ Chử gia nhận không nổi, ngay cả bọn họ cũng không cho nổi!

Thôi Tập Tân nhìn Chử Bình vẫn còn ngây ngốc đứng tại chỗ, trịnh trọng nói.

- Ngươi nhớ kỹ, người giết chết Song Song cô nương là tên khâm phạm triều đình đã nhảy cửa sổ chạy ra ngoài kia, khi tên ác đồ đó muốn thương tổn ngươi thì may mắn có bộ khoái phủ Kinh Triệu Duẫn phủ đuổi tới kịp thời.....

Thấy Chử Bình vẫn còn ngồi ở đó không ngừng lẩm bẩm, Thôi Tập Tân tiến tới hung hăng cho hắn một bạt tai vào mặt, tức giận nói.

- Ngươi có nghe rõ chưa!

Khóe miệng Chử Bình tràn ra tia máu, hắn ngẩng đầu nhìn Thôi Tập Tân, ánh mắt dần dần khôi phục thần trí, gật đầu trả lời.

- Nghe..... Nghe rõ rồi.

Thôi Tập Tân đi ra ngoài đóng cửa phòng lại, nói với hai tên bộ khoái đứng trước cửa.

- Các ngươi canh chừng nơi này, bất kỳ người nào cũng không cho phép đi vào.

Phụ nhân xinh đẹp kia đi tới, lo lắng hỏi.

- Thôi công tử, bên trong.....

- Câm miệng!

Thôi Tập Tân lạnh lùng liếc nàng ta một cái, nói.

- Bảo tất cả mọi người đi xuống dưới, ta hoài nghi trong bọn họ có khâm phạm triều đình, nếu thật sự điều tra ra thì Diệu Âm Các các ngươi cũng sẽ không thoát khỏi can hệ!

Sắc mặt mỹ phụ kia tái nhợt.

- Khâm, khâm phạm triều đình?

..........

Tại Thôi gia, Thôi Thanh Minh đang ngồi trong nội đường, chậm rãi uống nước trà, nhìn thấy Thôi Tập Tân vội vàng hấp tấp chạy từ bên ngoài chạy vào, hắn đứng lên, cau mày hỏi.

- Thế nào? Chẳng lẽ việc không có thành công, không phải ngươi đã dùng một ngàn lượng bạc mua chuộc nữ tử kia sao?

Thôi Tập Tân nuốt một ngụm nước bọt, run rẩy nói.

- Việc đã thành công.....

- Nếu đã thành công, vậy ngươi còn vội vàng làm gì?

- Nhưng mà… nhưng mà nàng ta đã bị Chử Bình chơi chết!

- Cái gì!

Thôi Thanh Minh bỗng nhiên đứng bật dậy, chén trà rơi trên mặt đất phát ra một tiếng “Xoảng” vỡ nát. Hắn nhìn Thôi Tập Tân, hỏi với giọng điệu không thể tin được.

- Nữ, nữ tử kia đã chết rồi?

- Phụ thân yên tâm, tạm thời vẫn chưa có nhiều người biết việc này, ta đã ra lệnh cho người khống chế nơi đó.

Thôi Tập Tân nhìn cha mình, lo lắng hỏi.

- Phụ thân, bây giờ chúng ta phải làm gì đây?

Nếu âm thầm làm việc thì vài cái mạng người đối với bọn họ mà nói, cũng không đáng là gì, nhưng tệ ở chỗ, chuyện hôm nay do bọn họ cố ý an bài, mấy tên bộ khoái đó làm ra động tĩnh rất lớn, căn bản không thể nào che lấp dễ dàng được.....

- Phủ Kinh Triệu Duẫn thì sao?

Thôi Tập Tân lập tức nói.

- Vẫn chưa sai người đi thông báo.

- Phái người đi nói cho Tằng đại nhân, làm hắn chậm một chút.

- Vậy còn phụ thân?

- Phái người chuẩn bị xe ngựa, ta phải lập tức đi tới Chử gia.

.....

.....

Chử gia, một nam tử trung niên nhìn Thôi Thanh Minh, nói.

- Thôi huynh đêm khuya đến Chử gia, rốt cuộc có chuyện gì quan trọng? Hiện tại phụ thân đã đi ngủ, có chuyện gì thì chờ tới ngày mai hẵng nói.

Thôi Thanh Minh hít sâu một hơi, nói.

- Chử huynh, thời gian cấp bách, bây giờ ta không có thời gian giải thích cho ngươi, nếu như cứ tiếp tục trì hoãn thì Chử Bình hiền chất sợ rằng sẽ có phiền toái rất lớn.

Nghe thấy tên của nhi tử, nam tử trung niên lập tức hỏi.

- Phiền toái lớn là sao?

Thôi Thanh Minh thấp giọng nói.

- Việc này liên quan tới tính mạng của Chử Bình hiền chất, hơn nữa còn liên quan tới thanh danh của Chử gia.

Sắc mặt nam tử đại biến, lập tức nói.

- Thôi huynh xin ngồi tạm ở đây một lát, ta lập tức đi mời phụ thân tới.

Thôi Thanh Minh chưa ngồi bao lâu thì đã thấy Chử Thái Phó khoác một kiện áo ngoài rất dày được người đỡ đi vào.

Hắn vội vàng đứng lên, cung kính chào.

- Gặp qua Thái Phó đại nhân.

Lão giả phất tay.

- Đến cùng đã phát sinh chuyện gì, nói đi.

Thôi Thanh Minh do dự một giây, sau đó mở miệng kể:

- Tối nay Tập Tân và Chử Bình hiền chất đi Diệu Âm Các nghe hát, trong đó có một vị nữ tử bày tỏ tình cảm với Chử Bình. Người trẻ tuổi nên khó tránh khỏi có chút vội vàng, lại đúng lúc gặp phải bộ khoái phủ Kinh Triệu Duẫn đang đi điều tra khâm phạm triều đình, không cẩn thận đụng vào hai người đang làm chuyện nam nữ.....

Nam tử trung niên kia nghe tới đây, sắc mặt hơi thả lỏng, nếu chỉ việc này thì cũng không tính nghiêm trọng gì, chỉ là tình yêu nam nữ bình thường, cũng không tính chơi gái, mà cho dù thật sự chơi gái tuy ảnh hưởng một chút tới danh tiếng của Chử gia nhưng cũng không có nghiêm trọng đến mức liên luỵ tinh mạng.

Lão giả nhìn hắn, ánh mắt sắc bén.

- Đêm hôm khuya khoắt, ngươi tới đây chính vì việc này?

Thôi Thanh Minh cúi đầu xuống, trầm giọng nói.

- Khi bộ khoái phủ Kinh Triệu Duẫn tiến vào thì nữ tử kia..... Đã chết.

Lúc này trên mặt nam tử trung niên mới hiện ra vẻ hoảng sợ, còn cả người lão giả thì run lên, ngay cả cầm quải trượng cũng không vững.

Chòm râu hắn run rẩy, khó khăn lắm mới đứng vững lại, luôn miệng mắng.

- Tên súc sinh này, tên súc sinh này.....

Thôi Thanh Minh ngẩng đầu nhìn hai người, hỏi.

- Tập Tân đã làm người tạm thời đè ép việc này xuống, hiện tại sợ rằng người của phủ Kinh Triệu Duẫn cũng đã tới nơi, Thanh Minh đêm khuya tới đây muốn thỉnh giáo Thái Phó đại nhân, việc này, nên xử lý như thế nào.....

Lão giả run rẩy đi tới cái ghế bên cạnh rồi ngồi xuống, hắn trầm mặc hồi lâu, sau đó có chút nản lòng thoái chí phất tay, nói.

- Lão phu không phải Kinh Triệu Duẫn, việc này không cần hỏi ta.

Trên mặt nam tử trung niên bên cạnh hiện ra một tia lo lắng, hắn đang muốn mở miệng thì nghe thấy Thôi Thanh Minh đột nhiên nói.

- Cái tên khâm phạm triều đình mà phủ Kinh Triệu Duẫn đi bắt kia thật phát rồ, hắn núp trong Diệu Âm Các, không chỉ dùng thủ đoạn tàn nhẫn sát hại vị cô nương kia mà còn muốn ra tay với Chử Bình hiền chất, may mắn bộ khoái đuổi tới kịp thời…..

Lão giả không có trả lời, hắn vịn vào ghế, gian nan đứng lên, ánh mắt đục ngầu dừng ở trên người Thôi Thanh Minh khá lâu, sau đó phất tay.

- Lão phu mệt mỏi.....

- Quấy rầy Thái Phó, Thanh Minh thật sự có lỗi, xin Thái Phó cứ yên tâm, việc này nhất định sẽ không liên lụy đến Chử Bình hiền chất.

Thôi Thanh Minh bảo đảm một câu, khom người nói.

- Thái Phó nghỉ ngơi sớm một chút, Thanh Minh xin phép đi về trước.

Lão giả chống quải trượng, khi đi tới ngoài cửa, hắn hất bàn tay đang nâng của nam tử trung niên ra, giọng nói khàn khàn.

- Sau khi Chử Bình trở về, bảo hắn tới quỳ ở từ đường.

Sắc mặt nam tử trung niên phức tạp, sau cùng chậm rãi gật đầu.

.....

.....

- Ngũ gia, ta đi ra đây.

Trong Tần gia, đại hán nhìn nam tử trung niên đã cởi áo lên giường, hắn mở miệng nói một tiếng sau đó chậm rãi lui ra ngoài.

Một phụ nhân mặc áo vải thô đi tới, nàng ta bưng một cái lò sưởi trong tay, nói.

- Lão gia sợ lạnh, cho nên ta lấy thêm một cái lò sưởi đem vào.

Đại hán đẩy cửa ra, nói.

- Để ta giúp ngươi đem vào.

Phụ nhân kia chỉ cười rồi lắc đầu.

- Không cần, chân tay ngươi lóng ngóng, tiếng bước chân lại vang dội, lão gia sẽ bị ngươi đánh thức, tốt hơn để ta đi vào, ngươi đi nghỉ ngơi đi.

Đại hán có chút xấu hổ gãi đầu.

- Vậy, vậy ta đi ngủ trước.

Phụ nhân kia gật đầu, chờ đại hán kia rời đi mới bước vào trong nhà, cúi xuống đặt lò sưởi bên cạnh gầm giường.

Nàng nhìn nam tử trung niên đang nằm trên giường, thở dài một hơi, lên tiếng.

- Ngài không cần khổ sở, thân thể của Song Nhi vốn không thể cầm cự được bao lâu, trước kia người mà Liên Nhi thương yêu nhất là nàng ấy, có thể làm vài việc vì ngài trước khi đi gặp Liên Nhi, trong lòng nàng ấy nhất định rất vui vẻ.

Trong bóng tối, người nằm trên giường bỗng nhiên mở to hai mắt.

Hắn nắm chặt hai tay thành quyền, nắm chặt đến chăn rách nát, trong cổ họng phát ra âm thanh bị ép thấp xuống, nghe giống như dã thú gào thét:

- Có biện pháp, nhất định có biện pháp khác, nàng ấy, vốn dĩ nàng ấy không cần như thế, không cần như thế.....

Bên trong Diệu Âm Các, một tên bộ khoái lại quay đầu nhìn về phía giường lần nữa, trên mặt lộ ra nghi hoặc, hắn lấy tay đẩy người bên cạnh, nhỏ giọng nói.

- Ngươi xem kìa, có phải nàng ta đang cười không?

Tên bộ khoái kia nghe vậy cũng quay lại nhìn, phát hiện nữ tử đã chết kia quả nhiên đang cười, khóe miệng nàng ta mang theo một nụ cười nhàn nhạt, hắn đi qua phủ chăn lên trên người nàng, thở dài một hơi.

- Cũng là người đáng thương.....

.....

.....

Sáng sớm, khi đại hán đẩy cửa ra thì bị một cơn gió lạnh thổi tới từ đối diện, hắn lập tức rùng mình một cái, có chút ngơ ngẩn nhìn khung cảnh màu trắng trong viện, lẩm bẩm.

- Không phải mấy ngày trước trời vẫn còn ấm sao, tại sao hôm nay lại có tuyết rơi rồi.....

Hắn trở về phòng mặc thêm một bộ y phục rồi mới bước ra ngoài, đi trên con đường mòn băng qua hoa viên, hướng tới một tiểu viện.

Đi đến một nửa thì đại hán dừng bước, ở một chỗ sâu trong hoa viên, có một cây hoa mai chẳng biết lúc nào đã lặng yên nở rộ, tô điểm cho hoa viên trắng xoá này một chút màu sắc.

Trước cây mai, trong bông tuyết đầy trời, có một bóng người đứng thẳng tắp ở nơi đó.

- Ngũ gia, sao hôm nay ngài dậy sớm như vậy, lại còn không mang dù theo?

Đại hán đi tới, cẩn thận phủi sạch bông tuyết trên vai và y phục của nam tử trung niên, thấy trên đầu của lão gia cũng có một tầng tuyết thật dày, không biết ngài ấy đã đứng ở chỗ này bao lâu rồi.....

Đại hán nhẹ nhàng phủi bông tuyết trên đầu lão gia xuống, nhưng mà có bông tuyết ở vài chỗ, hắn có phủi thế nào cũng không rớt xuống.

Động tác trên tay đại hán trì trệ, hắn ngơ ngẩn nhìn nam tử trung niên, trên mặt hiện ra kinh hãi.

- Ngũ, ngũ gia, ngài.....

Nam tử trung niên quay lại nhìn hắn, trên mặt hiện lên tươi cười, nói.

- Con người, lơ đãng một chút là đã già rồi.....


Bạn cần đăng nhập để bình luận