Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1075: Cải Trang Vi Hành



Chương 1075: Cải Trang Vi Hành


Chương 1075: Cải Trang Vi Hành



Trong thời gian nửa tháng ngắn ngủi, Dương Phủ đã có thay đổi rất lớn.

Mỗi ngày hắn đều sẽ chủ động hoàn thành hết bài tập cần làm, nhìn thấy trên mặt đất có tác thì sẽ khom lưng nhặt lên bỏ vào trong thùng rác. Trời mưa lại giúp đỡ mấy người chưa kịp thu y phục bên đường, như giúp đỡ mấy cụ già băng qua đường, loại chuyện như vậy bây giờ cũng như chuyện thường ngày.

Lý Dịch đối với hắn quả thực không có yêu cầu gì khó khăn, nếu so sánh với Lý Hàn lúc trước thì cuộc sống của Dương Phủ cũng coi như đã trưởng thành trong hạnh phúc.

Mỗi ngày hắn chỉ cần hoàn thành việc học Vương lão đầu bố trí cho hắn, sau đó một ngày làm mười việc thiện.

Mỗi ngày hắn đầu phải làm đầy đủ mười chuyện tốt thì mới đảm bảo ngày hôm sau có cơm ăn.

Làm đầy đủ mười việc thì cơm với rau xanh, không đủ mười cái thì chỉ có thể chọn ăn đất hoặc gặm vỏ cây.

Tất nhiên Lý Dịch đưa ra quy định tiêu chuẩn thấp nhất, mới có quyền ăn thịt.

Đương nhiên, hắn cũng còn lựa chọn khác. Gặm vỏ cây trong trại là hành vi phá hoại của công, một khi bị đội chấp pháp biết được sẽ nhốt hắn lại, bị giam lại còn có bánh bao ăn tất nhiên tốt hơn so với gặm vỏ cây. Chỉ tạm thời Dương Phủ còn chưa nghĩ tới chuyện này.

Quen thuộc là một việc rất đáng sợ, mặc kệ trong lòng của hắn có tự nguyện hay không, cho dù hắn làm mấy việc này chỉ giả vờ nhưng chỉ cần hắn có thể tiếp tục giả vờ như vậy, thì hắn cũng sẽ xứng với danh xưng “Thiếu niên mười tốt của Liễu Diệp trại".

Trại ở đây được Lý Dịch xây dựng dựa theo Liễu Diệp trại ở Khánh An phủ, núi cũng giống, huyết thống trong sơn tặc này cũng giống, ít nhất thì cũng sẽ để cho Như Nghi có một chút cảm giác ở nhà.

Dương Phủ là “Thiếu niên mười tốt của Liễu Diệp trại” khóa mới nên đạt được cái danh xưng này cũng không dễ dàng gì. Mấy đứa trẻ Con bên trong trại đều bị làm cho nghẹn đủ, cũng có thể nói bị cái tính gia trưởng làm cho ức nghẹn. Dương Phủ có thể lấy được cái danh xưng này đã phải vượt mức hoặc hoàn thành gấp đôi nhiệm vụ được Lý Dịch giao cho.

Mặc kệ hắn vì mặt mũi của Tĩnh Vương hay vì có thể ăn cơm no mà không để bụng đói, ít chỉ theo trên tính cách thì hắn cũng không quá

ngang bướng.

Dương Phủ đối với thân phận của mình luôn có cảm giác cao hơn người khác nhưng không biết từ lúc nào đã biến mất, có thể cùng nhau chơi viên thủy tinh xếp hình với đám Bàn Hổ, chạy đến bên núi so ai tiểu xa hơn.

Đương nhiên, bình thường đều là hắn thua, hầu như lần nào cũng có một hạng, sau khi so xong, dánh vẻ hắn nhìn rất thương tâm, như lòng tự trọng đã bị đã kích rất lớn vậy.

Dương Phủ thay đổi đều lọt vào mắt Dương Liễu Thanh và Vương Thừa Tướng.

Lão già họ Vương nhìn thấy Dương Phủ cầm một mảnh rác trên mặt đất nhặt lên sau đó ném vào thùng rác, ông thở dài, nói.

- Lão phu dạy học cả một đời, giáo dục cả một đời người lại còn không bằng một người trẻ tuổi nhìn thấu hoàn toàn.

Dương Liễu Thanh an ủi.

- Vị Tề Quốc kia thông hiểu kinh nghĩa, học trò khắp thiên hạ đều bại bởi sự bá, thừa tướng người cũng không cần quá để ý.

Cách thức Công chúa điện hạ an ủi người khác quả thật vô cùng độc đáo, lão già họ Vương giật mình hồi lâu mới thở dài, nói.

- Cảnh Vương cái gì cũng hiểu, mọi thứ đều biết, chỉ tiếc...

Dương Liễu Thanh nhìn hắn, nghi ngờ nói:

- Đáng tiếc cái gì?

- Không có gì.

Dương Liễu Thanh đi về phía Dương Phủ, lão giả mới nhìn về hướng đó lẩm bẩm nói:

- Chỉ tiếc... Y không muốn tương trợ Tĩnh Vương.

Lý Dịch đã sớm qua giai đoạn thích lên mặt dạy đời người khác, hay nói cách khác từ trước đến nay hắn đều không thích lên mặt dạy đời.

Dạy dỗ một vị Hoàng Đế như thế nào, dạy dỗ một vị Hoàng đế chẳng phải đang tự tìm phiền phức cho chính mình sao?

Trên đời này không phải tất cả hoàng đế đều ngu giống Lý Hiên, cũng không phải tất cả mọi người đều nhàn rỗi không có việc gì, rảnh rỗi tới mức không quan tâm tới nhà mình mà chạy tới giúp người khác tạo phản.

Nghĩ tới khi cơm ăn cũng không đủ no thì hắn còn có thể không sợ trời không sợ đất, bây giờ thì không được.

Bây giờ Lý Đoan chỉ mới ba tuổi, đứa trẻ trong bụng Túy Mặc còn chưa được sinh ra, Nhược Khanh với hắn còn chưa có con, thời gian ở nơi này càng lâu thì hắn càng sợ chết. Muốn làm chuyện gì thì trước đó đều phải nghĩ đến việc phải mạo hiểm, những việc kia đã gian nan còn nguy hiểm, thậm chí còn không có gì tốt đôi lúc còn lại nhiều hơn lợi, vậy nên hắn sẽ không làm.

Mặc dù Như Ý không nói rõ nhưng mà cấu kết với nhau làm việc xấu lâu như vậy nên mấy chuyện này vẫn luôn có suy nghĩ giống nhau.

Tạo phản có ý nghĩa gì, còn không bằng ôm Vĩnh Ninh nghe nàng kể chuyện của nàng khi còn bé.

Những chuyện này, Vĩnh Ninh nói rất nhiều lần, hắn cũng đã nghe rất nhiều lần. Vĩnh Ninh không ngại nói, hắn cũng không ngại nghe.

Hai ngày trước trời mưa rất lớn, ban đêm sét đánh, Vĩnh Ninh để chân trần chạy đến gian phòng của hắn và Như Nghi. Như Nghi âm nàng ru một hồi mới thấy nàng ngủ, mấy ngày trước trời mưa đều là nàng ngủ với Như Nghi.

Nàng ngẩng đầu nhìn Lý Dịch, lẩm bẩm nói.

- Ca ca, ta muốn hoàng tỷ. Trước kia lúc sét đánh đều là hoàng tỷ ôm ta ngủ.

Lý Dịch không có đáp lại nàng, hắn sờ sờ đầu nàng, nói.

- Sau này nếu buổi tối sợ hãi thì cứ đi tìm Như Nghi tỷ tỷ hoặc Tiểu Hoàn tỷ tỷ để ngủ chung.

- Ừm.

Vĩnh Ninh gật đầu lại nhìn Lý Dịch, nói tiếp:

- Nhưng mà... ta vẫn muốn Thọ Ninh hoàng tỷ.

Lý Dịch đột nhiên cảm giác được chóp mũi có chút rét lạnh, ngẩng đầu nhìn sang thì khoảng không u ám trên bầu trời đã có hoa tuyết là tả rơi xuống.

- Tuyết rơi!

Vĩnh Ninh đụng vào ngực hắn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra biểu cảm cao hứng, nàng duỗi hai tay ra chạy xung quanh sân.

Thục Châu không phải năm nào cũng có tuyết rơi nhưng tuyết rơi nhưng cũng không phải quá hiếm thấy. Nhưng hàng năm hầu hết mọi người đều ngóng nhìn tuyết trắng, đây cũng là toàn bộ trận tuyết sạch sẽ nhất.

Kiếp trước Vĩnh Ninh sinh ra ở một tỉnh phía Nam, sau này đến đây thì mới thấy tuyết rơi. Mặc dù bây giờ tuyết rơi đối với nàng cũng đã

không còn gì quá hiếm thấy nhưng mỗi lần tuyết rơi thì vẫn kích động không thôi.

Trận tuyết này rơi rất lớn nhưng cũng tan rất nhanh. Trước mặt cửa hàng rất nhanh đã có một lớp nước mỏng manh, nhưng nếu muốn làm một trận chiến hoặc làm người tuyết thì ít nhất vẫn phải đợi đến sáng mai.

Tính toán một chút thì trận tuyết này rơi xuống, ngày tết cũng sắp tới, cũng đã sắp bước vào năm cảnh bình thứ hai.

Truyện-được-thực-hiện-bởi-Hám Thiên] Thần

Kinh Đô.

Hai mươi ba tháng chạp, lúc đi ra cửa phòng, Lý Hiên mới phát hiện đêm qua yên lặng không tiếng động như vậy mà lại rơi một trận tuyết lớn, vườn Phù Dung một đêm đã bạc trắng.

Quay đi quay lại đã là một năm Triều Hội nữa nhưng hắn làm hoàng đế cũng không hề bận rộn chút nào.

Trên triều đình có Minh Châu cũng rất tốt, mấy việc như vậy nếu như để mình hắn thu xếp chắc chắn sẽ luống cuống tay chân, chuyện

viện khoa học càng chưa nói tới.

Nhưng Minh Châu cũng không thể nào giúp hắn cả một đời. Từ khi nàng bắt đầu hạn chế các bản tấu của triều đình thì mỗi ngày chỉ trình lên một lần nhưng cũng giảm dần dần. Đến bây giờ đã trở thành không phải tình huống khẩn cấp thì ba ngày mới đưa lên một lần.

Khi đó hắn đã biết nàng sớm muốn cũng sẽ rời khỏi.

Hắn cũng không thể trách Minh Châu, thậm chí có chút lấy việc Công làm việc tư. Nếu như không phải bị triều đình này trói buộc bây giờ không biết nàng đã cùng Lý Dịch tự do vui chơi ở phương nào rồi?

Suy nghĩ kỹ lại một chút, cảm thấy hơi có chút có cảm giác tội lỗi với nàng.

Sáng sớm trong vườn Phù Dung đã rơi một tầng tuyết dày, cung điện xung quanh từ sáng sớm đến tối đều có cấm vệ vừa đi vừa tuần tra, mặt đất đã bị giẫm đạp đến không nhìn ra hình dạng khiến hắn có chút mất hứng.

Hắn một mình đi qua hành lang, hướng về ngự hoa viên đi tới.

Trong kinh ngự hoa viên có rất nhiều, ngoại trừ bên ngoài hoàng cung ra thì Phù Dung viên, Khúc Giang viên đều có, khách quan mà nói thì vườn Phù Dung là hoa viên lớn nhất cũng là hoa viên đẹp nhất.

Người người ở Kinh Đô đều biết hoa mai ở Hàn Sơn Tự chính là tuyệt phẩm, hàng năm đều có vô số người đếm không xuể tiến về quan sát. Nhưng lại không có mấy người biết rừng mai ở vườn Phù Dung cũng không hề kém cạnh nếu so với hoa mai ở Hàn Sơn Tự.

Chỉ là cảnh trí trong vườn trừ mấy vị Hoàng tộc có quyền hạn thì không ai có thể thưởng thức.

Hoa viên đang bị tuyết trắng bao trùm lại không bị nhuốm bụi trần được nhìn thấy dưới dạng đệ nhất vẫn du bốn phương là một sự kiện khiến người ta rất có cảm giác thành tựu.

Lý Hiên đi đến cửa hoa viên đã nhìn thấy một hàng dấu chân xếp dài khiến trong lòng hắn lập tức buồn bực.

Hắn đi vào rừng mai dọc theo dấu chân trải dài thì nhìn thấy có một bóng người phía dưới mai lớn nhất trong vườn, phiền muộn trong lòng bị quét sạch sành sanh.

Hắn chậm rãi đi qua, nhẹ giọng hỏi.

- Sao lại dậy sớm như vậy?

Trên người cô gái khoác một bộ áo lông cừu màu trắng, nghe được âm thanh thì quay đầu, cười cười nói:

- Tỉnh lại sớm sau đó ngủ không được nên ra ngoài tản bộ.

Lý Hiên ngẩng đầu nhìn một chút, trên một cành mai cột một đầu dây lụa màu đỏ, mỗi ngày Thọ Ninh đều sẽ tới nơi này buộc lên một dây lụa, bây giờ đã có vài trăm cái. Xa xa nhìn lại, ruy băng trên cây mai phất phới, vì thứ này nên thế giới màu trắng lại được tô điểm thêm mấy phần, tạo thành một cảnh tượng đặc biệt trong rừng mai.

Hắn nhìn cô nương tao nhã nở nụ cười, thầm nghĩ trong lòng có một tên gì đó thật nhẫn tâm, để một mình nàng ở lại Kinh Đô chờ lâu như vậy cũng không trở lại thăm một chút.

Thục Châu cuối cùng bị Lý Dịch hình thành bộ dáng gì, trong lòng hắn cũng chỉ mơ hồ tưởng tượng ra. Còn nghe nói hắn thu phục toàn bộ vùng đất hỗn loạn, chuyện thú vị như vậy cũng không thể tự mình tham dự.

Hắn ngẫm lại, bỗng nhiên nói.

- Đợi đến khi Triều Hội qua đi, ta và hoàng tỷ tính đi Thục Châu... Ừm, cải trang đi thăm quan, Thọ Ninh muốn đi cùng không?

Cô nương kinh ngạc bỗng nhiên ngẩng đầu, trên mặt hiện ra một ánh hồng nhuận phơn phớt, run giọng nói.

- Thục...Thục Châu...

Lý Hiên gật đầu.

- Ta...ta...ta phải trở về hỏi mẫu phi một chút.

Trong nháy mắt mặt tiểu cô nương đỏ hẳn lên, nhanh chóng chạy ra bên ngoài hoa viên.

Nàng chạy rất gấp không có chú ý tán cây dưới chân nên không cẩn thận ngã một cái.

Lý Hiên vội vàng tiến lên đỡ, tiểu cô nương cũng đã tự đứng lên, không thèm để ý đến phủi tuyết rơi trên thân, thất tha thất thểu chạy ra bên ngoài.

Cho đến khi bóng nàng hoàn toàn biến mất, Lý Hiên mới thở dài chầm chậm nói.

- Như vậy cũng được xem như cải trang vi hành.


Bạn cần đăng nhập để bình luận