Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 942: Cái Chết Của Tần Dư



Chương 942: Cái Chết Của Tần Dư





----------------------

Đông! Đông! Đông!

Cửa gỗ vốn đã mục nát, bên ngoài dùng lực đánh phát ra một trận rung động lớn, tro bụi tuôn rơi.

Qua khá lâu, trong nội viện mới truyền đến tiếng bước chân.

Tiếng bước chân rất chậm, dừng lại một hồi, nói rõ cước bộ chủ nhân đi rất chậm, lại qua khá lâu, ở ngay chỗ câu đối dán hai bên cánh cửa mới có một đạo âm thanh già nua truyền đến.

- Người nào?

- Là ta.

Ngoài cửa truyền đến một đạo âm thanh thô dày.

- Ngươi là Đầu Đại Tráng ở thôn đông?

- Đúng, ta là Đại Tráng, Lưu lão đầu, mở cửa nhanh đi.

Bên trong truyền đến tiếng âm thanh mở chốt, cửa gỗ vang lên một tiếng cọt kẹt rồi mở ra, một khuôn mặt già nua nhô ra từ bên trong cửa, nhìn thấy hán tử gương mặt lạ lẫm ở ngoài cửa, lão giả sững sờ một chút, bật thốt.

- Ngươi không phải Đại Tráng!

Trên mặt hắn hiện ra một vẻ bối rối, vội vàng đóng cửa gỗ lại.

Đại hán duỗi ra một cánh tay nhẹ nhàng chống đỡ cửa gỗ, cửa gỗ không cách nào khép kín lại được.

- Đại gia, ngươi làm thế này không đúng.

Đại hán nhìn hắn, lắc đầu, nói.

- Hiện tại đang giữa ban ngày, trong thôn còn có nhiều người như vậy, dưới gốc cây đối diện còn có ba người ngồi, ta lại không thể làm cái gì ngươi, coi như ta không phải Đại Tráng, ngươi cũng không cần kinh hoảng, ngươi đây không phải đang giấu đầu lòi đuôi sao?

Giống như ý thức được vấn đề đại hán nói đến, biểu hiện trên mặt lão giả khôi phục trấn định một chút, hỏi.

- Ngươi đến cùng là ai, giả mạo Đại Tráng làm cái gì?

Đại hán nhìn hắn, cười nói.

- Tần tiểu công gia ở bên trong?

Sắc mặt lão giả đại biến, bỗng nhiên lắc đầu, lập tức nói.

- Ta không biết Tần tiểu công gia là ai cả, cũng không biết ngươi đang nói cái gì, nếu ngươi không đi, ta sẽ hô lên!

- Ngươi thế này lại lộ tẩy.

Đại hán nhìn hắn, bất đắc dĩ nói.

- Coi như ngươi không biết Tần tiểu công gia, vậy ngươi nói cho ta biết là được, làm gì biểu hiện kích động như vậy, sợ ta biết ngươi biết hắn hay sao, còn đóng cửa lại muốn hô người, ngươi đây không phải rõ ràng nói cho ta biết, hiện tại Tần tiểu công gia đang ở bên trong?

Những lời này nói xong, sắc mặt lão giả đã tái nhợt không còn chút máu.

Đại hán thở dài, nói.

- Tuy Tần tiểu công gia không phải thứ tốt đẹp gì, nhưng hắn đến cùng vẫn mang họ Tần, cho dù chết, cũng không thể tùy tiện chết ở bên ngoài.

Nhìn thấy sắc mặt lão giả càng thêm trắng bệch, thân thể không khống chế được run rẩy, đại hán sững sờ một chút, có chút khó tin hỏi.

- Sẽ không phải chết thật đó chứ?

Thân thể lão giả run càng thêm lợi hại.

Một lát sau, đại hán kia nhìn lão giả, sắc mặt xoắn xuýt nói.

- Chết … cũng được!

Vị Tần tiểu công gia cuối cùng cũng trở về nhà, chẳng qua là bị người nhấc trở về.

Lúc nhấc trở về, hắn đã không có sinh cơ, căn cứ khám nghiệm tử thi trong nha môn, tứ chi của thi thể, không, ngũ chi đều bị đứt đoạn, toàn thân phần lớn đều bị bỏng, trên thân không biết có bao nhiêu vết đao, cơ hồ bị đâm thành cái sàng.

Có thể tưởng tượng, trước khi vị tiểu công gia này chết, chịu tra tấn tàn nhẫn đến cỡ nào.

Vụ án này căn bản không có cách nào phá, thi thể lại phát hiện tại một bờ sông cách Kinh Đô ngoài mười dặm, ngâm trong nước không ít thời gian, khuôn mặt sớm đã hoàn toàn không nhận ra, tìm không được bất kì manh mối gì, nếu như không phải trên thân có một khối ngọc bội chứng minh thân phận, bộ khoái trong nha môn căn bản nhận không ra hắn là Tần tiểu công gia.

Tần gia vừa mới trải qua biến đổi lớn, bây giờ lại muốn làm tang sự, Tần Tướng người đầu bạc tiễn người đầu xanh, có thể nói bi thảm cùng cực, dân chúng Kinh Đô biết được việc này, cũng bị loại không khí bi thương này ảnh hưởng, từng nhà giăng đèn kết hoa, bày tiệc uống rượu, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

Đại hoàn khố lớn nhất Kinh Đô rốt cục cũng sẽ không còn gây tai họa cho người, dân chúng không cần nơm nớp lo sợ, thậm chí một số quyền quý nhỏ cũng dám thả thê thiếp nhà mình đi ra ngoài, dịp lễ qua năm cũng không thể so sánh cùng việc hả hê lòng người này.

Tần gia, hạ nhân tôi tớ đều mặc đồ trắng.

Tần ngũ gia đỡ Tần Tướng chậm rãi đi vào linh đường.

Sau khi hai người đi vào, tất cả mọi người bên trong linh đường đều nhao nhao lui ra.

Biểu lộ trên mặt Tần Tướng bình tĩnh, không vui cũng không buồn, chỉ là sống lưng vốn rất thẳng, không biết từ lúc nào, sau khi cúi xuống thì rốt cuộc không thẳng lên được nữa.

Tần Hòa đỡ Tần Tướng ngồi xuống, nói nhỏ.

- Phụ thân, thân thể người không tốt, đừng quá mức bi thương.

Tần Tướng ngẩng đầu, nhìn hắn, hỏi.

- Là ngươi tự mình động thủ sao?

Tần Hòa nghe vậy, thân thể cứng đờ, rất nhanh giãn ra, lắc đầu nói.

- Không phải.

Tần Tướng từ chối sự nâng đỡ của Tần Hòa, đứng lên từ trên ghế.

Hắn chậm rãi đi ra linh đường, quay lại nhìn một chút, con trai trưởng của dòng chính Tần gia bây giờ đã nằm trong quan tài.

Hắn lại quay đầu nhìn, Tần gia hưng vượng nhất thời, năm con chỉ còn lại một người, xuống một bối phận, hoặc bị bậc cha chú tác động đến, tuổi tác quá nhỏ, mỗi người đều bị mẫu thân cùng nhau mang về nhà ngoại.

Dưới mắt Tần gia, chỉ còn lại hai người mang họ Tần, đã không thể lại xưng là “nhà”.

Hắn muốn ngửa mặt lên trời cười to, lại chỉ có thể phát ra tiếng cười khàn khàn.

- Ha ha, lão phu, cả đời này của lão phu, cả đời này….



Lý Dịch đang hoảng hốt, Liễu nhị tiểu thư làm thơ.

Cho tới bây giờ hắn cũng không biết Liễu nhị tiểu lại có thể làm thơ, nàng mới bắt đầu học không bao lâu, chỉ sợ chữ đều biết không được đầy đủ, nhảy vọt thế này thật sự có chút lớn.

Liễu nhị tiểu thư đứng bên cạnh hắn, hỏi.

- Chữ có phải rất xấu hay không?

Lý Dịch lắc đầu.

- Làm gì có, nếu như chữ muội xấu, trên đời này không có chữ đẹp.

Hắn nói câu này xong, cũng không đơn giản xuất phát từ vuốt mông ngựa Liễu nhị tiểu thư, khả năng biết chữ của Liễu nhị tiểu thư không được đầy đủ, không hiểu bài văn, viết không được thơ, nhưng nàng lại có thể viết ra chữ đẹp để vô số người hâm mộ.

Cao thủ trong cao thủ giống như các nàng, nếu như ngay cả chuyện khống chế thân này cũng làm không được cũng không dám đi ra ngoài nói khoác mình là Thiên Bảng thứ mấy.

Huống chi, chữ nàng viết cực kỳ tương tự chữ ngày bình thường mình dùng, nói chữ viết nàng không tốt, không phải tự đánh vào mặt mình?

Trên mặt Liễu nhị tiểu thư hiện ra một tia vui mừng không dễ dàng phát giác, hỏi.

- Thật sự không xấu?

Lý Dịch chân thành nói.

- Thật sự không xấu, ta thề với trời.

Liễu nhị tiểu thư thở phào.

- Vậy là tốt rồi, ta mô phỏng chữ lúc trước ngươi viết, còn lo lắng.

- Chỉ là bằng trắc không đúng, cũng không có ý cảnh gì, cách luật cũng không có, còn không áp vận, phương diện dùng từ cũng cần dụng tâm một chút

Lý Dịch chau mày, nhìn Liễu nhị tiểu thư, nói.

- Như Ý, ta cảm thấy muội vẫn nên luyện kiếm đi.

- ——

- Thiện ác cuối cùng cũng có báo, thiên đạo luân hồi, không tin ngẩng đầu nhìn, thương thiên bỏ qua cho người nào.

Lý Dịch chạy vòng quanh sân, vừa chạy vừa quay lại cảnh cáo Liễu nhị tiểu thư.

- Tần Dư làm nhiều việc ác, hiện tại chết oan chết uổng, hắn chết thảm như thế nào bao nhiêu muội cũng biết, nếu như muội lại đối với ta như vậy, đợi đến ngày sau võ công của ta vượt qua muội, ta cam đoan trả lại gấp mười gấp trăm lần chuyện ngày hôm nay muội làm với ta.

Liễu nhị tiểu thư nắm Thu Thủy, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn, không nhanh không chậm đi theo phía sau.

- Ta quyết định nghe đề nghị của ngươi, luyện kiếm thật giỏi.

Liễu nhị tiểu thư rút Thu Thủy ra khỏi vỏ, chuyện nghiêm trọng đến mức không thể nghiêm trọng hơn, nhìn thấy Như Nghi đứng tại cửa ra vào, Lý Dịch vội hô to.:

- Như Nghi, Như Nghi, nàng đừng đứng nhìn, nàng nên quản muội ấy đi!

Như Nghi cười cười, ôm Lý Đoan đi vào phòng.

Lý Dịch nhìn lão giả dơ bẩn đang dựa vào trên tàng cây, nói.

- Từ Lão, mười cái đùi gà, mười cái đùi gà, giúp ta ngăn nàng lại!

Lão giả dơ bẩn ngẩng đầu liếc nhìn hắn một cái, lại dời ánh mắt đi, lực chú ý một lần nữa đặt vào quyển sách trên tay.

Cả tiểu viện, duy nhất hai nhân vật lợi hại hơn Liễu nhị tiểu thư, một người không nói tình nghĩa phu thê, một kẻ không nói đạo nghĩa giang hồ, tay cùng chân Liễu nhị tiểu thư rơi trên mông hắn thì sẽ sưng, Thu Thủy mà rơi lên, cái mông cũng sẽ không còn.

Cái mông quan trọng, chạy là thượng sách!

Hắn vận hành tất cả chân nguyên đến bàn chân, cả người hóa thành một đạo tàn ảnh, biến mất tại chỗ, thẳng về hướng cửa viện.

Ầm!

Thình lình đụng vào một bóng người, thân thể Lý Dịch lảo đảo một cái, nhìn trưởng công chúa đứng ở cửa, che ngực, lông mày cau lại, dùng ánh mắt bất mãn nhìn hắn, biến sắc, ân cần nói.

- Không sao chứ, đụng chỗ nào, có đau hay không có muốn ta xoa giúp cô hay không?
Bạn cần đăng nhập để bình luận