Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 664: Đi!



Chương 664: Đi!

----------------------

Đang lúc hoàng hôn, khí trời khốc nhiệt chuyển thành oi bức, bên trong khách sạn đặt cạnh Câu Lan đang diễn ra các tuồng kịch, gồm những tuồng Hoa Mộc Lan, Khổng Tước Đông Nam Phi, Mộc Quế Anh, Bạch Xà truyện, Tây Du Ký.

Thời gian đã trôi qua lâu, nhưng khách nhân xem kịch ở xung quanh đài chẳng những không giảm trái lại còn tăng, bình thường trong huyện thành không có loại hoạt động giải trí nào, hai bên cũng nhàn rỗi, không cần dùng tiền cũng có náo nhiệt để xem, người nào mà không thích.

Thấy thời gian đã lâu, trò chuyện cũng đã thấm mệt, cho nên khát nước vô cùng.

May mà bên cạnh có quán trà ở ven đường có thể giải khát được, ngày càng nhiều người đi qua dùng hai văn tiền để uống một bát, rồi quay đầu tiếp tục xem kịch.

- Có mười người đến.

Một người mặc áo vàng đi tới, đem một thanh đồng tiền ném lên trên bàn, nói.

- Được rồi, khách quan chờ một lát!

Hán tử kia nhanh nhẹn thu tiền lại, để lộ hai cái thùng, nói:

- Bán một ngày, dù sao cũng không lời nhiều, khách quan cứ việc uống đi, uống xong tiểu nhân cũng thu dọn đồ đạc trở về.

Hơn mười người mặc áo vàng cùng mấy tên áo xanh nghe vậy, hướng về phía bên này đi tới.

Lý Dịch muốn đi khỏi khách sạn, một tên người áo xanh đi lên trước, có vẻ khó xử.

- Hộ pháp đại nhân, nương nương có nói qua, ngài không thể đi ra ngoài.

Lý Dịch khoát tay, nói:

- Ta chỉ muốn ra ngoài nghe kịch một chút.

- Thuộc hạ đã chuẩn bị vị trí tốt ở lầu hai vì ngài, mời hộ pháp đại nhân dời bước, nơi đó nhìn rõ ràng hơn.

- Phía trên có nhiều người, không có không khí.

- Thuộc hạ sẽ đi lên thu dọn một chút.

- Ta...

- Nếu không thuộc hạ sẽ dứt khoát đem mấy tên nghệ nhân đó đến gian phòng của hộ pháp.

Làm như thế mới gọi làm tận chức trách, bao giờ suy nghĩ của thuộc mà không vì cấp trên, Lý Dịch không biết nên vui vẻ hay nên dùng chân đạp chết hắn.

Lý Dịch khoát tay, nói.

- Tính toán không có hứng thú.

Người áo xanh khom người nói:

- Thuộc hạ đưa hộ pháp trở về phòng.

Lúc này, ngoài cửa bỗng có một người mặc áo vàng đi tới, sắc mặt bối rối, nhìn thấy Lý Dịch, lập tức khom người nói:

- Tham kiến Tả Hộ Pháp!

- Vội vàng hấp tấp như vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Người áo xanh bất mãn hỏi.

Người mặc áo vàng hoảng hốt nói:

- Không tốt, Hữu Hộ Pháp đã bị bắt!

Nghe xong người áo xanh kinh ngạc, sắc mặt lập tức thay đổi:

- Nhanh đi bẩm báo với nương nương!

- Nương nương, có người dùng tên phóng tới thứ này.

Người mặc áo vàng đem một túi tiền nhỏ đưa cho đạo cô trung niên.

Đạo cô trung niên tiếp nhận túi, từ đó lấy ra một miếng ngọc bội, Lý Dịch liếc nhìn một chút, chính là vừa rồi thanh niên họ Phương cũng lấy ra một khối kia.

Trừ ngọc bội ở bên ngoài, thì bên trong còn có một tờ giấy.

Trên đó viết:

- Muốn cứu hộ pháp của các ngươi, sau nửa canh giờ, đến khu rừng nhỏ ở ngoài thành cách ba mươi dặm.

Người mặc áo vàng nói xong lại bổ sung:

- Thuộc hạ đã hỏi, khu rừng nhỏ nằm ở thị trấn hướng Đông cách nơi này ba mươi dặm.

Một tên người áo xanh tiến lên cung kính nói:

- Nương nương, hộ pháp đại nhân có võ công cái thế, bên người lại có mấy vị áo lam bảo vệ, có thể thấy tặc nhân thế lớn, không bằng để thuộc hạ dẫn người tiến đến đi.

- Các ngươi ở chỗ này chờ, bản cung tự mình đi.

Đạo cô trung niên thản nhiên nói một câu.

- Chuẩn bị ngựa!

Một lát sau, mấy tên áo lam trong khách sạn đưa mắt nhìn nhau, nương nương cùng hai tên áo tím đi cứu hộ pháp đại nhân, cũng không biết ai to gan như vậy, ngay cả hộ pháp cũng dám cướp đi, có điều, thực lực của những người kia cũng không thể khinh thường, sợ rằng cũng chỉ có nương nương xuất thủ mới có thể giải quyết.

- Hộ pháp đại nhân, mời ngài trở về phòng nghỉ ngơi trước.

Biết vị Tả Hộ Pháp này có thân phận đặc thù, nương nương để bọn hắn trông coi kỹ, một tên người áo xanh quay đầu lại, cung kính nói.

- A.

Lý Dịch ngáp một cái, tiện tay chỉ một gã sai vặt, nói:

- Vừa vặn ta cũng buồn ngủ, trước khi ngủ còn muốn ăn cái gì đó, vị tiểu ca kia, nhớ kỹ một hồi dặn nhà bếp làm chút đồ ăn ngon đưa ra.

Một đường đồng hành, họ đã sớm biết vị hộ pháp đại nhân này có hai yêu thích, đó là ăn với ngủ, riêng vế sau, đã đạt đến cảnh giới khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.

Một người áo xanh tiện tay chỉ gã sai vặt, nói:

- Có nghe rõ hay không, lập tức đi đến nhà bếp làm mấy món.

Phù phù!

Một câu hắn cũng chưa nói hết, chỉ cảm thấy cần cổ đau xót, hai mắt tối sầm rồi ngã xuống đất.

Một tên người áo xanh khác kinh ngạc, đang muốn hành động, chưa kịp phát ra tiếng vang thì đã ngã xuống đất.

Cách đó không xa đã có người phát hiện chuyện bất thường, hướng bên này chạy tới, vừa kêu lớn:

- Người đâu, mau tới đây!

Chỉ là hắn hô thế nào cũng không có được bao nhiêu người đáp lại, ngoài cửa, tên hán tử bán trà lạnh đã biến mất không còn tăm hơi, mười mấy bóng người ngổn ngang lộn xộn nằm một chỗ, để đám người còn lại hoảng loạn lên.

- Đi!

Liễu nhị tiểu thư thuận tay lôi ra Thu Thủy dưới bàn, dùng vỏ kiếm đập bay mấy người, nắm lấy cánh tay Lý Dịch hướng về phía cửa gấp rút vút đi.

Lúc bóng dáng nàng sắp ra khỏi cửa lớn của khách sạn, đột nhiên dừng lại.

Đạo cô trung niên dùng hai ngón tay đặt lên đầu vai nàng, nói.

- Liễu minh chủ, đã lâu không gặp.

Vốn muốn dùng kế điệu hổ ly sơn kim thiền thoát xác, không nghĩ tới đạo cô này tương kế tựu kế vờ tha để bắt thật, dùng thời gian một khắc đã ra khỏi thị trấn, chợt xuất hiện ở cửa ra vào, đường đường là một Tông Sư, thế mà làm trò đánh lén vô sỉ này, Liễu nhị tiểu thư bị điểm huyệt đạo, chỉ có thể nói không thể động, trước đó an bài tất cả, nhưng đối với thực lực của đạo cô này tuyệt đối đều trở thành bọt nước.

- Mang một số người đi đến khu rừng nhỏ kia, mang hộ pháp về.

Đạo cô trung niên phân phó một câu, hai tên người áo tím lĩnh mệnh, phái người khiến hơn mười người bị chuốc thuốc mê ở bên trong về, sau đó lại đi triệu tập thêm khoảng hai mươi người, rất nhanh rời khỏi khách điếm.

Sự việc xảy ra ngoài ý muốn như thế, lại thêm sắc trời đã tối, biểu diễn bên ngoài khách sạn để lấy tiền cứu tế tự nhiên không còn cách nào tiếp tục.

Đạo cô kia ngồi bàn bên cạnh, nhìn Liễu nhị tiểu thư hỏi:

- Liễu minh chủ một đường từ kinh đô đi tới đây, chắc chắn cũng không dễ dàng.

Liễu nhị tiểu thư liếc nhìn nàng một cái, sắc mặt vẫn bình tĩnh nhưng không mở miệng.

Một tên lão giả lưng còng bị người áo xanh đè ép nói:

- Đại nhân, sự việc thật sự không liên quan đến chúng ta, nếu ta không làm theo lời nàng nói, nàng sẽ dẫn người đến giết cả nhà của ta!

Khắp khuôn mặt lão giả kia đều là vẻ sợ hãi, run giọng nói:

- Bên trên còn có mẹ già đã tám mươi, nhi tử mất sớm, phía dưới lại còn có tôn nhi vừa tám tuổi, đại nhân xin hãy tha mạng, đại nhân xin ngài tha mạng!

- Nương nương, hắn là chưởng quỹ của khách điếm này.

Người áo lam dẫn lão giả tới, nói.

Liễu nhị tiểu thư liếc nhìn lão giả kia một chút rồi nói:

- Hắn nói không sai, chuyện này không có quan hệ gì với hắn, muốn chém muốn giết hay muốn róc thịt làm gì cũng được, ta không muốn liên lụy đến người vô tội.

- Ngươi nghe một chút, ngươi nghe một chút, ta thật sự không liên quan đến chuyện này, chuyện này thật sự không liên quan đến ta đâu.

Rốt cuộc lão giả cũng biết được trước mắt đạo cô mới đúng là người chủ sự, bước lên phía trước, khom người nói.

- Ta đều bị ép buộc, ngươi tha cho ta đi, đạo cô chết bầm nhà ngươi!

Âm thanh xé gió truyền đến, đạo cô kia sắc mặt đã cuồng biến, căn bản không kịp ngăn cản, khó khăn lắm giơ bàn tay lên, cả người lui về sau mấy bước, đạo cô ôm đầu vai, khóe miệng cũng tràn ra một vệt máu.

Lão giả lưng còng kia lúc này đã ngồi thẳng lên, khuôn mặt vặn vẹo một chút, trong nháy mắt cả khuôn mặt cũng đã thay đổi.

- Khụ, là ngươi.

Đạo cô trung niên ho nhẹ một tiếng, gằng từng chữ nói.

- Đường đường là một Tông Sư, vậy mà lại làm ra loại hành động đánh lén vô liêm sỉ này, ngươi không sợ nếu truyền đi sẽ bị người đời đến nhạo báng hay sao?

- Không phải vừa rồi ngươi cũng đi đánh lén à?

Lão giả kia bĩu môi, nhìn nàng, hơi tức giận nói:

- Ngươi có biết hay không, cũng bởi vì ngươi, dọc cả con đường này lão phu đã ăn không biết bao nhiêu khổ cực.

Nói đến đây, biểu hiện trên mặt của lão giả lại càng thêm tức giận, sau một khắc liền hướng đạo cô kia bạo phát.

- Món nợ này, hôm nay lão phu muốn cùng ngươi thanh toán hết tất cả!

Nếu lúc bình thường, đương nhiên nàng sẽ không sợ lão giả này, nhưng mới vừa rồi nàng bị đánh lén đã thụ thương, thực lực có hạn, không thể địch lại, thân hình đạo cô lóe lên, sau đó đã biến mất ngoài cửa.

- Chạy đi đâu!

Giải quyết được đạo cô, những thứ tạp ngư này tự nhiên cũng sẽ dễ dàng đối phó, nghĩ đến chính mình trên đường đi trải qua gian khổ, oán hận của lão giả đối với nàng lại lập tức gia tăng thêm mấy phần, liền đuổi theo.

- Huyệt đạo giải làm sao?

Lý Dịch nhìn Liễu nhị tiểu thư, hắn hơi lo lắng hỏi.

Liễu nhị tiểu thư lại lắc đầu:

- Nàng dùng thủ pháp độc môn, ngươi có hiểu cũng không làm gì được?

- Vậy phải làm sao?

Liễu nhị tiểu thư liếc hắn một cái, nhắm mắt lại, một lát sau, trên mặt hiện ra một tia ửng đỏ không bình thường.

Miệng nàng cắn chặt, thân thể rung động, mãnh liệt mở to mắt, một tay cầm lấy Thu Thủy, một tay khác nắm lấy cánh tay hắn, thấp giọng nói:

- Thừa dịp nàng…thừa dịp nàng không có ở đây, nhanh chóng rời đi!



Bạn cần đăng nhập để bình luận