Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1059: Cho Các Người Mượn Chơi Mấy Ngày


Chương 1059: Cho Các Người Mượn Chơi Mấy Ngày

________________

VIET Chương 1059: Cho Các Người Mượn Chơi Mấy Ngày



Nhóm người vốn đã quen thuộc với việc lấy trời làm chăn lấy đất làm giường, đột nhiên thay đổi trở nên coi trọng vấn đề ăn trên bàn và ngủ ở trên giường.

Không còn người tùy chỗ tiểu tiện, tùy chỗ khạc nhổ, đằng trước trại sạch sẽ hẳn lên.

Vương Uy lại một lần nữa bị trí tuệ của Cảnh Vượng điện hạ thuyết phục.

Bên trong trại mở học đường, quả nhiên hữu dụng, trước kia hắn còn nghĩ rằng đây là vẽ vời cho thêm chuyện, bây giờ xem ra người có đọc qua sách cũng không giống nhau, những tên kia mới ở trong học đường không bao lâu thì lập tức trở nên văn minh hiểu lễ phép hơn.

Chờ đến khi hắn sinh hài tử ra, sau khi chúng lớn lên cũng phải đưa vào trong học đường để tiên sinh quản giáo thật tốt.

Lý Dịch cũng mới nghe nói chuyện này từ trong miệng Vương Uy.

Hắn cảm thấy có chút tiếc nuối, đến cùng thì thủ hạ của hắn đều là một đám hảo hán lỗ mãng, để bọn hắn cầm đao chém người tuyệt đối sẽ không nói hai lời, để bọn hắn cầm bút viết chữ như đang muốn mạng bọn họ.

Tiến cử một cơ hội miễn phí cho bọn hắn giúp bọn hắn siêu việt hơn, bọn họ không một ai trân quý, Ninh Viễn thà khiêng đá sửa cầu trải đường cũng không nguyện ý quay trở lại học đường, chuyện này khiến chủ ý lão Phương góp ý cho hắn cũng không có cách nào thực hiện được.

Tỉ như nhốt bọn hắn nửa tháng, mỗi ngày đưa Cơm đưa nước, nhưng phòng tạm giam không có thùng tiểu tiện, dù sao bọn họ đã quen giải quyết tại chỗ.

Lại ví dụ như ở trước trại dựng thẳng lên một khối bia, trên mặt bia khắc xuống tên bọn họ cùng dòng chữ “Sự tích anh dũng”, lưu lại chờ hậu nhân chiêm ngưỡng.

Vẫn còn như... ... quá độc ác, không thể so được.

Không người nào nguyện ý đọc sách, dù bị ngẹn nước tiểu chết ở bên ngoài cũng không nguyện ý vào học đường, có lẽ bọn họ đã ngộ ra đạo lý học hải vô nhai, quay đầu là bờ.

Có thể chuyện này lại để lộ ra một vấn đề quan trọng.

Dưới tay hắn, vô cùng thiếu khuyết nhân tài cao đoan.

Nhìn trước kia Liễu nhị tiểu thư, biết người tập võ có hứng thú với đọc sách là xem thường cỡ nào, chớ nói chi những sơn tặc kia, nói trắng ra là một đám người ô hợp, như ong vỡ tổ xông lên kêu đánh kêu giết, sửa cầu trải đường cũng có mấy phần khí lực, nhưng nếu nói tới quản lý, hoặc kiểu có quy củ xông pha chiến đấu thì còn kém quá xa.

Đây không phải thử Lý Dịch muốn thấy, cũng không phải Liễu nhị tiểu thư muốn thấy.

Nửa tháng trước Liễu nhị tiểu thư đã đi, đi chiếm lĩnh càng nhiều đỉnh núi, trước khi đi để Liêu Minh và một số người ở lại đây, chuyên

môn huấn luyện những thủ hạ của Vương Uy.

Nếu không phải sinh sống bất đắc dĩ, không người nào nguyện ý làm sơn tặc, trước đó có rất nhiều người vào rừng làm cướp cũng đều là những người dân bình thường, cũng đều có người thân trong nhà.

Sau khi bị thu phục, một số người trong bọn họ dựa vào nỗ lựa của chính mình, gầy dựng được một phần gia nghiệp, mang người nhà đến đây, bây giờ nơi này đã so với thành trấn bình thường không khác gì nhau.

Từ đó Lý Dịch lại chọn thêm một bộ phận người đọc sách ra, hắn thử bồi dưỡng được một số nhân tài trong lĩnh vực, trước mắt thiên về phương diện công nghiệp, như Cơ giới, các loại tài liệu chuyên nghiệp, đương nhiên cũng không cần bọn họ tiếp xúc với đồ vật cao thâm mà chỉ cần kể cho mình nghe một ít lí luận dễ hiểu, bọn họ có thể lý giải, hơn nữa có thể thực hành là được.

Lúc này, hắn mới có chút hơi nhớ Lý Hiên, nhân tài chân chính hắn cần cơ hồ đều ở viện khoa học.

Vẫn nên đào một số người từ chỗ của hắn.

- Vương gia, thành công rồi!

Vương Uy từ bên ngoài nhanh chân đi tới, trong tay ôm một đống loại đao kiếm loại hình ào ào ào ném xuống đất.

Lý Dịch đứng lên đi đến phía trước.

Vương Uy từ dưới đất nhặt lên hai thanh đao, mỗi tay cầm một cái rồi nói:

- Vương gia người nhìn, đây là một thanh đao tầm thường còn cái này là một thanh đao do bọn họ vừa mới chế tạo ra.

Hai tay hắn đồng thời huy động, chỉ nghe “Bang” một tiếng, tia lửa văng khắp nơi, cây đao trong tay phải hắn không hư hao chút nào, phía trên cây đao bên trái tay hắn cũng đã xuất hiện một lỗ hỏng rất rõ ràng.

Keng!

Hắn chém thêm lần nữa, cây đao tay trái nắm lấy bị cắt thành hai đoạn, thanh đao tay phải cầm vẫn hoàn hảo như lúc ban đầu.

Lão Phương vừa mới từ bên ngoài đi tới, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm cây đao trong tay Vương Uy, tinh quang trong mắt ứa ra, lẩm | bẩm nói:

- Bảo bối, bảo bối.

Vương Uy nhìn hắn, rất hào phóng nói:

- Ưa thích, nếu người ưa thích thì cho ngươi.

Hắn tiện tay đem đưa cây đao kia cho lão Phương, lão Phương không tiếp nhận, trên mặt hiện ra một tia cảnh giác rồi nói:

- Ngươi muốn làm gì, ta không thể trêu vào Cọp cái nhà ngươi, hôm qua ngươi cũng không có đánh bài với ta, ngươi vẫn tìm lý do khác để lừa gạt nàng đi.

- A, không trở về chính là không trở về, muốn lý do gì, ta cũng không phải ngươi, ngay cả lão bà cũng sợ.

- Ngươi có lá gan lát nữa lặp lại câu nói này lần nữa ở ngay trước mặt nàng không?

- Tại sao ta phải nghe người?

Lý Dịch không để ý đến hai gia hỏa không nguyện ý thừa nhận sự thật này, nhặt hai thanh đao kiếm từ dưới đất lên, tử tế suy nghĩ.

Sau khi tinh luyện kim loại và phương pháp đoán tạo được cải tiến, xác thực phẩm chất sắt thép tăng lên không ít, tuy vẫn còn rất xa mới đạt được trình độ chém sắt như chém bùn, nhưng so sánh với binh khí bình thường đã có thể được xưng là bảo vật.

Nếu là bảo vật, thì có thể bán lấy tiền, bán được rất nhiều rất nhiều tiền.

Hắn đã có rất nhiều tiền, nhưng còn phải nuôi rất nhiều thủ hạ, còn phải dùng tiền để xây dựng quy mô lớn hơn, lại phải nuôi sống dì nhỏ Như Ý, tiền này vẫn kiếm càng nhiều càng tốt.

Kiếm của Như Ý Thu Thủy là một thanh kiếm tốt, luận sắc bén và cứng cỏi đều không thể so sánh với thanh trong tay hắn.

Nhưng thanh kiếm kia, khẳng định là từ thợ rèn có kỹ nghệ cao siêu cấp Đại Sư trải qua nhiều lần luyện chế mà tạo thành, tuy có thể bán được với giá cực kì tốt, nhưng vốn trong thành cũng không ít.

Đại lượng sinh sản thì không giống nhau, kỹ thuật cải cách, thành bản giảm xuống, để bọn hắn có thể tuỳ tiện chế tạo ra thần binh lợi khí trong mắt người bình thường.

Đây không phải thần binh lợi khí, đây đều là tiền.

Tại Cảnh Quốc, người có tiền nhiều nhất chính là ở Kinh Đô.

Tề Quốc, người có tiền nhất ở kinh sư.

Lý Dịch trầm ngâm một lát, cảm thấy đã đến lúc để những thương nhân đến từ Vương quốc Anh và Bắc Ireland liên hợp vương quốc ngoại bang xuất hiện rồi.

Không không không, xém chút nữa thì quên, cùng trải qua khổ cực là một chuyện, vô luận ở Tề Quốc hay Cảnh Quốc, nếu như những thương nhân nước ngoài đó còn dám xuất hiện, trước tiên sẽ bị người ta loạn đao phanh thân.

Lần này theo thói quen.

Một lần nữa hắn lại ngồi trở lại bên cạnh bàn, bắt đầu viết thư cho Lý Hiên.

Kinh Đô, Phù Dung viên.

Lý Hiên cầm một cây dao găm trong tay, rất dễ dàng chém đạo của trường thị vệ ở đối diện ra mấy lỗ hổng.

Hắn gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng, đưa lễ tốt nhiều lần như vậy, cuối cùng gia hỏa keo kiệt kia cũng biết đáp lễ, cây dao găm này cũng không tệ lắm, vô cùng sắc bén, lại dị thường cứng cỏi, trân tàng trong hoàng cung cũng không thể so sánh, xem như có thể xưng

tụng như Thần Binh,.

Có điều sau đó, hắn ý thức được một vấn đề.

Theo hắn đoán thì cây dao găm này do Lý Dịch tạo ra, nói cách khác hắn đã nắm giữ được phương pháp chế tạo mới, không nói với mình đúng là thua thiệt mà, chính mình đối với hắn móc tim móc phổi, thế mà hắn lại che giấu tâm tư!

Trên mặt hắn lộ ra tia tức giận và bất bình, nếu không phải thấy thanh thần binh này tốt, hắn mới không hạ chỉ giúp hắn tìm thợ rèn tốt nhất ở Cảnh Quốc đâu?

Một khắc nào đó, thị vệ ở phía sau hắn hơi khom người.

- Gặp qua công chúa điện hạ.

Hai nữ tử từ đằng xa sóng vai đi tới, một người tuổi tác hơi nhỏ ở bên trái nhìn hắn, hỏi:

- Hoàng huynh, có phải tiên sinh lại gửi thư không?

Lý Hiên nhìn Thọ Ninh đã hoàn toàn mất đi vẻ ngây ngô cùng non nớt, cười nói:

- Không chỉ gửi thư, các muội đến xem cái này đi.

Hắn bày ra một cây kiếm sắt bén trước mặt Minh Châu và Thọ Ninh, ngữ khí có chút ít khoe khoang nói.

- Tuy cây dao găm này có chút ngắn, nhưng nếu bàn về độ sắc bén, chính những vật phẩm trân quý được cất giữ trong cung cũng không thể so sánh cùng, có thể xem như là Thần Binh vô giá.

Nói xong mới nhớ tới cái gì, chỉ chỉ ra sau lưng rồi nói tiếp:

- Hắn cũng gửi lễ vật đến cho các ngươi, mở ra xem một chút đi.

Hai nữ tử chậm rãi đi qua, sau khi mở hai hộp gấm dài trên bàn vuông ra.

Các nàng kinh ngạc đồng thời quay đầu lại, ánh mắt nhìn về cây kiếm trong tay Lý Hiên.

Lý Hiên thấy thế sững sờ, sau đó vừa cười vừa nói.

- Nếu các muội thích Thần Binh này như vậy, trước hết cho các muội mượn chơi mấy ngày, có điều nhớ kỹ trả lại cho ta, ta còn muốn dùng nó để nghiên cứu?

Thọ Ninh im lặng khép hộp gấm lại, lắc đầu rồi nói:

- Không cần.

- Không cần khách khí, lần sau ta sẽ bảo hắn gửi đến hai thanh kiếm khác cho các muội.

Lý Hiên đi qua, hơi nghi hoặc một chút hỏi:

- Hắn đưa các muội cái gì vậy?

- Cũng không có gì.

Thọ Ninh lắc đầu, ôm hộp gấm kia vào lòng, nói tiếp:

- Hoàng huynh, thư viện còn có một số việc, ta đi trước.

Hộp gấm quá dài, chí ít cũng khoảng bốn thước, lúc nàng quay người không cẩn thận đụng lật một cái khác.

Cái hộp kia rơi trên mặt đất, nắp hộp mở ra, đồ vật bên trong hộp cũng hiện ra rõ ràng.

Đó là một thanh trường kiếm, kiếm dài hơn ba thước, chuôi kiếm được điêu khắc thành hình một con Phượng Hoàng, sinh động như thật, trên vỏ kiếm điêu khắc đồ án phức tạp, vô cùng tinh mỹ, có một loạt hơn mười viên bảo thạch được khảm nạm lên bên trên, dưới ánh mặt trời càng thêm rạng rỡ.

Lý Hiên kinh ngạc, cúi đầu nhặt thanh kiếm kia lên.

Giống như nhớ tới cái gì, hắn rút trường kiếm ra khỏi vỏ, nhẹ nhàng vung lên chém xuống bàn gỗ.

Răng rắc!

Một đạo ánh sáng hiện lên, bàn gỗ bị cắt thành hai, nghiêng ngả rớt xuống.

Hắn nhìn trường kiếm trong tay rồi lại nhìn dao găm trên bàn.

Một thanh hơn ba thước, một thanh không đến một thước.

Một thanh kiếm có vỏ kiếm tinh mỹ, được khảm nạm bảo thạch, giá trị liên thành, một cái khác không có vỏ kiếm, cũng đựng trong một hộp gỡ nhỏ.

Bỗng nhiên hắn có chút thương tâm.


Bạn cần đăng nhập để bình luận