Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 953: Ta thích ngươi!


Chương 953: Ta thích ngươi!





Liễu nhị tiểu thư không hay cười, nhưng khi thấy được nụ cười của nàng, Lý Dịch không cảm nhận được như cây gặp mùa xuân, ngược lại còn cảm giác được toàn thân phát lạnh.

Nàng lại nó như vậy, trong lòng hắn càng không chắc.

Châm ngôn nói:

-Nhân chi tương kinh, kinh vu đức: nhân chi tương giao, giao vu tình; nhân chi tương tùy, tùy vu nghĩa; nhân chi tương tín, tín vu thành.

Châm ngôn còn nói:

-Mỗi ngày xét mình ba điều, mưu việc cho người khác thành tâm chưa? Kết giao dì nhỏ đã giữ chữ tín chưa? Kiến thức đã luyện tập chưa?

Cái này hoặc nhiều hoặc ít đều có đế cập tới thành tín hoặc là chuyện thẳng thắn trong quan hệ nhân mạch.

Thổ lộ tâm tình với người ở cùng ngươi là diều đương nhiên, nhưng cho dù là phu thê cũng cần có không gian tư nhất định, nếu giữa nhau không hế có bí mật, giống nhưng trần truồng đứng trước mặt đối phương, trong nội tâm khẳng định không thoải mái.

Hiện tại Lý Dịch đã cảm thấy hắn trần truồng đứng trước mặt Liễu nhị tiểu thư, bị ánh mắt xâm lược của nàng không kiêng nể mà liếc nhìn.

Hai canh giờ a, có trời mới biết nàng hỏi cái gì, ngay cả chính minh đã cùng nàng nói gì, đây chính là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn mà hôi của, đây là, đây là hành vi vô cùng không có đạo đức, nàng, nàng làm sao có thể như vậy!

Lý Dịch dời ánh mắt nói:

-Ngươi, ngươi chớ nhìn ta như vậy.

-Không làm việc trái lương tâm, không sợ quỷ gõ cửa.

Liễu nhị tiểu thư nhìn hắn, cười mà không cười hior:

-Ta không nói gì, ngươi sợ cái gì?

Sắc mặt Lý Dịch trở nên nghiêm nghị, dù hắn thường xuyên bị Liễu nhị tiểu thư khi dễ, nhưng cho tới bây giờ đều không hề để trong lòng, có điều nàng lần này thật sự có chút quá mức.

Hắn nhìn Liễu nhị tiểu thư bình tĩnh hỏi:

-Đêm qua ta đã nói nhiều như vậy, vậy ta có nó cho ngươi biết chuyện kia hay không?

Nhìn thấy Lý Dịch nghiêm túc lạ kì, sắc mặt Liễu nhị iểu thư cũng ngưng trọng lên hỏi:

-Chuyện gì?

-Nói cho ngươi.

Lý Dịch bỗng nhiên nắm chặt tay nàng nói:

-Ta chích ngươi.

Thời gian phản phất ngưng trệ trong nháy mắt, Lý Dịch có thể cảm nhận rõ ràng, biểu hiện trên mặt Liễu nhị tiểu thư trì trệ, trong đôi mắt đẹp cấp tộc hiện lên một tầng bối rối, sau đó nhanh chóng rút tay bị hắn nắm về.

Nàng nhìn Lý Dịch, cố tự trấn định nắm bàn tay lên nói:

-Ngươi còn nói lung tung như vậy, ta, ta sẽ đánh ngươi.

-Ngươi cứ đánh chết ta đi.

Lý Dịch nhìn nàng nói:

-Cũng không thay đổi được sự thật là ta thích ngươi.

-Ta nhìn qua rất nhiều sách, nhưng ta thích nhìn ngươi nhất.

Lý Dịch tiếp tục xem ánh mắt nàng nói:

-Ta biết, đây là không đúng, không được phép thích ngươi, thật xin lỗi, thế nhưng loại chuyện này không ai có thể khống chế được.

-Nói xong chưa?

Liễu nhị tiểu thư bình tĩnh nhìn hắn từ tốn nói?

-Sau đêm qua, ngươi đối với ta đã không hề có bất kỳ bí mật gì, ngươi cảm thấy ta sẽ tin những lời này của ngươi sao?

Bị người ở trước mặt vạch trần, Lý Dịch đương nhiên sẽ không giả bộ nữa, có chút buồn bực đi ra khỏi phòng.

Bất quá, tâm lý lại nhẹ nhõm rất nhiều.

Nói cái gì mà mình trước mặt nàng không còn bất kỳ bí mật gì, rõ ràng chính là lừa hắn, nếu như nàng thật sự biết tất cả vậy sao lại không biết lời hắn vừa nói... không có nửa câu là nói dối?

Quả thực là xảo trá vụng về!

Kỳ quái duy nhất là nàng thế mà không trực tiếp động thủ, xem ra những ngày này, tính khí của nàng thật sự đã thu liễu rất nhiều, đổi lại trước kia, nàng có thể đá chính mình và cái bài cùng ra một lần.

Trong phòng, Liễu nhị tiểu thư bình tĩnh thu tay đặt ở góc bàn về, đặt góc bàn bị bẻ xuống đặt lên bàn.

Nàng bưng một chén trà lên, trong chén trà lập tức tràn lên từng vòng gợn sóng.

Ngoài cửa, Lý Dịch mới vừa bước ra, sau lưng có một thanh âm chậm rãi truyền đến.

-Trưởng công chúa vừa rồi nói với Như Ý, thiếp thân thế nhưng cho tới bây giờ đều chưa từng nghe qua.

Hắn quay đầu lại, nhìn thấy Như Nghi đứng ở một bên đang đi tới hướng này.

Nàng nhìn Lý Dịch lắc đầu nói:

-Trưởng công chúa không nên luôn khinh dễ Như Ý, chọc giận nàng, thiếp thân ngăn không được, đến lúc đó, tướng công sợ lại phải khổ.

Lý Dịch rất thất vọng, rõ ràng là Liễu nhị tiểu thư khi dễ hắn trước, hắn chẳng qua là phải kích tí xíu mà thôi, Như Nghi thế mà bắt hắn bình thường nhường nàng môt chút, không nên khi dễ nàng, trời đất chứng giám, nàng cần mình nhường sao?

Huống hồ, nàng là một vị Tông Sư, làm sao lại ngăn không được Liễu Nhị tiểu thư?

Cùi chỏ ra bên ngoài, cũng không biết là đi đến hay là ra bên ngoài, tất cả mọi người đều là người một nhà, cần phải biết quan tâm trọng tâm tới quần thể yếu thế, muội muội là người thân, tướng công không phải cũng là người thân hay sao?

Hơn nữa, lời nói dùng để trêu chọc muội muội kia, nghe sơ qua cũng không phải là người đứng đắn nói, nàng hâm mộ cái gì, hai người bình thường trong khuê phòng vụng trộm nói những lời kia, so với cái này tiêu chuẩn lớn hơn.

Trong lòng tức giận bất bình, ra khỏi nhà, trực tiếp đi vào hoàng cung.

Hắn vẫn có chút không yên tâm tới Minh Châu, dù sao loại thân thể chi mê cẩu huyết hắn cũng đã trải qua, Minh Châu khác với mình, tâm lý cảm thụ càng thêm phức tạp cùng khó chịu.

Lúc đi vào Thần Lộ mới phát hiện Tằng Sĩ Xuân cũng ở đấy.

Lý Minh Châu ngồi ở phía trên nói:

-Những ngày này, những lời đàm tiếp trên triều đình đừng để bọn hắn tiếp tục truyền nữa.

Lời đàm tiếu trên triều đình đương nhiên chính là hô hào Tấn Vương kế vị, trưởng công chúa tiếp tục xử lý chuyện triều chính, chuyện này thật ra hắn ở phía sau dốc hết sức thôi động, thật vất vả bây giờ mới hình thành tình thế này, điện hạ lại muốn kết thúc như vậy.

Tằng Sĩ Xuân nghe vậy khẽ giật mình, nhìn không được mở miệng nói:

-Điện hạ.

-Việc này không cần bàn luận nữa.

Lý Minh Châu phất tay nói:

-Nếu không còn việc gì khác, ngươi đi xuống trước đi.

-Thần tuân chỉ.

Tằng Sĩ Xuân ngẩng đầu nhìn một chút, chỉ có thể khom người cáo từ.

Lúc đến tràn đầy nhiệt tình, khi đi tâm sự nặng nề.

Hắn đương nhiên cũng nhìn thấy Lý Dịch đang đi tới, lúc sượt qua người thấp giọng nói:

-Ta ở Túy Mặc chờ ngươi.

Lý Dịch nhìn hắn khẽ gật đầu.

Biến cố phát sinh khiến cho mọi người đều không tưởng tượng được, cần phải giải thích rõ cho hắn biết.

Lý Dịch đi qua nhìn Lý Minh Châu ngẫm lại hỏi:

-Hôm qua.

Lý Minh Châu ngước mắt nhìn hắn nói:

-Ngươi về sau không nên uống rượu.

Lý Dịch ngẫm lại nhịn không đượ chỏi:

-Hôm qua ta không làm gì quá đáng với ngươi chứ?

Nhìn ánh mắt kì quái mà trưởng công chúa nhìn mình, hắn lập tức sửa lời nói:

-Ý ta là, ta không nói lời gì không nên nói chứ?

Lý Minh Châu nhìn hắn hỏi:

-Ngươi chỉ nói một câu kia?

-...

Lý Dịch rất ngạc nhiên, mặc dù hắn có nghe qua việc uống say mất đi một đoạn ký ức, nhưng hắn hôm qua mới uống vài chén a.

Hắn nhìn trưởng công chúa hỏi:

-Hôm qua ngươi sao không khuyên ta?

Lý Minh Châu nhìn hắn nói:

-Ta nhìn ngươi uống say thật thú vị, nên rót thêm cho ngươi vài chén.

Xem ra hai người ở chung thời gian dài, tính cách cũng bị ảnh hưởng một chút với đối phương, chí ít Liễu nhị tiểu thư cùng trưởng công chúa là như vậy.

Trước kia là một vị công chúa thuần khiết thiện lương cỡ nào, hiện tại... cũng không biết hôm qua hắn quá chén xong có thừa cơ hội chiếm tiện nghi hay không?

Lý Minh Châu nhìn hắn nói:

-Chuyện ngươi hôm qua nói, ta sẽ nhớ kỹ.

Lý Dịch tâm thần bất định hỏi:

-Ta nói cái gì?

Lý Minh Châu đưa cho hắn một ly trà nói:

-Ngươi nói nếu chán kiểu sống hiện tại thì đi tìm ngươi.

Lý Dịch gật đầu, làm bằng hữu, câu này nói cũng bình thường.

-Ngươi còn nói, cho đến lúc đó...

Trong lòng Lý Dịch run lên hỏi:

-Lúc đó thì sao?

Một cung nữ từ bên ngoài đi vào nói:

-Điện hạ, Vương gia cùng Vương phi nương nương tới.

Lý Dịch thực sự rất muốn hỏi hắn hôm qua còn nói cái gì, rất có thể câu chuyện đằng sau mới quan trọng, thế nhưng Ninh Vương đến, đến vào lúc không nên đến nhất, hắn chỉ có thể đứng dậy nghênh đón.

Ninh Vương Phi đi đến bên người Minh Châu giải thích nios:

-Tiến cung đến thăm phụ hoàng ngươi, tiện thể đi quang qua nơi này thì tới xem một chút.

Trước ngày hôm qua, Lý Dịch sẽ cảm thấy đây là một câu chào hỏi bình thường, mà bây giờ, ngay cả Ninh Vương Phi từ thần thái ánh mắt hết thảy đều là trăm ngàn chỗ hở.

Minh Châu vằu mới hạ triều, mặc triều phục, Ninh Vương Phi trước tiên cùng nàng đi và thay quần áo.

-Vương gia, ngồi.

Lý Dịch bắt chuyện với Ninh Vương ngồi xuống, giúp hắn rót đầy chén trà.

Ninh Vương ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt hiện ra một tia kinh ngạc cùng nghi hoặc.

Quan hệ giữa hắn cùng vị Lý Huyền Hầu này không thể nói là lạ lẫm nhưng cũng không tính là quen thuộc, tuy nhiên trong lòng hắn đối với hắn mười phần thưởng thức, nhưng trước kia đối phương đối với vị Vương gia này luôn luôn có một loại cảm giác xa cách kháng cự, tránh xa người ngàn dặm.

Lần này, chẳng biết tại sao hắn vậy mà phá lệ nhiệt tình...


Bạn cần đăng nhập để bình luận