Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 679: Đây Là Việc Ta Nên Làm


Chương 679: Đây Là Việc Ta Nên Làm





----------------------

Lâm gia, phòng nghị sự.

- Các ngươi nhìn xem sổ sách này, tiền lời năm ngoái của ba cửa hàng cộng lại còn ít hơn năm trước một phần. Rõ ràng bỏ vốn nhiều hơn, theo lý thuyết thì lợi nhuận phải nhiều hơn mới đúng, như thế này không hợp lý.

Lâm Thư Văn đứng hàng thứ hai trong Lâm gia, bình thường trong gia tộc có quyền lên tiếng rất lớn.

Trưởng tử của Lâm gia mất sớm, chỉ để lại một nữ nhi và một nhi tử còn nhỏ, theo lý thuyết thì Lâm Thư Văn làm lão nhị, có thể thuận lý thành chương tiếp nhận tất cả sinh ý của Lâm gia.

Nhưng mà không ai ngờ tới, gia chủ lúc lâm chung đã giao tất cả sinh ý của Lâm gia cho nữ nhi Lâm Uyển Như.

Lâm Uyển Như là trưởng nữ Lâm gia, trước khi nàng ta gả ra ngoài thì cũng là người của Lâm gia. Huống hồ Lâm Uyển Như từ nhỏ đã biểu hiện có thiên phú kinh thương, đã sớm tham dự vào trong sinh ý của gia tộc. Đối với sự an bài này, mọi người cũng không tiện nói cái gì.

Đương nhiên, một nữ hài tử có thể có thủ đoạn gì, không có bao nhiêu người để ý chuyện này.

Bọn họ có thể chậm rãi lấy những thứ này từ trong tay Lâm Uyển Như về, đợi đến khi nàng ta gả chồng thì cũng không thể mang theo cái gì được.

Nhưng mà càng về sau bọn họ mới nhận ra được, bọn họ đã xem thường đứa cháu gái này.

Mấy năm nay, sinh ý của Lâm gia trong tay nàng càng ngày càng lớn, người khác cũng ngày càng không thể chen lọt tay vào. Trong vòng mấy năm, có thể nói nàng ta là người nắm giữ đại quyền kinh tế của Lâm gia.

Lúc này, một người trẻ tuổi lên tiếng hỏi:

- Nhị thúc đang hoài nghi đại tỷ?

- Ta cũng không có nói như vậy.

Lâm Thư Văn cầm một quyển sách vỗ lên trên bàn, nói:

- Mặc kệ thế nào, sổ sách ở chỗ này, thiếu hụt chính là thiếu hụt, ta nghĩ Uyển Như hẳn nên cho tất cả chúng ta một công đạo về chuyện này.

Một trung niên suy nghĩ một chút, sau đó đứng lên nói.

- Sinh ý châu báu năm ngoái đều giảm sút, lợi nhuận bị giảm bớt cũng điều không thể tránh khỏi, không thể đổ tất cả vấn đề lên người Uyển Như được.

- Nhị ca cũng không phải đang trách Uyển Như, sinh ý trong nhà đều do nàng ta quản, trong lòng chúng ta cũng lo lắng, hỏi một chút cũng đúng.

- Đúng vậy, đây là sinh ý của nhà mình, chúng ta cũng không thể coi như mắt mù không thấy, đây cũng là suy nghĩ vì Lâm gia.



...

Trong phòng nghị sự, mọi người rõ ràng chia làm ba phe.

Một phe lấy Lâm Thư Văn cầm đầu, nhất quyết nắm chặt việc lợi nhuận thiếu hụt không buông, rõ ràng còn muốn nói gì đó.

Một phe khác là đứng ra nói giúp cho Lâm Uyển Như, có điều nhân số cũng không nhiều.

Trung lập vẫn chiếm phần lớn, vô luận như thế nào thì Lâm gia cũng không tới phiên bọn họ cầm quyền, vô luận sinh ý giao cho người nào thì bọn họ hàng năm cũng có tiền cầm. Chỉ cần không ảnh hưởng tới bạc của bọn họ là được, vì thế không cần thiết phải đứng về phe ai.

- Mọi người đừng nói nữa, Uyển Như đến, hãy xem nàng ta muốn nói như thế nào.

Có người bỗng nhiên đứng lên nói.

Tầm mắt mọi người đồng thời nhìn về phía ngoài cửa.

Lâm Uyển Như từ bên ngoài đi vào nội đường, đầu tiên hơi gật đầu chào hỏi mọi người, sau đó mới nhìn về phía Lâm Thư Văn, hỏi:

- Lần này nhị thúc gọi ta tới đây có chuyện gì quan trọng sao?

- Đúng là có một chuyện tương đối quan trọng.

Lâm Thư Văn gật đầu, nói:

- Ngày hôm qua ta lật xem sổ sách, phát hiện năm ngoái Lâm gia chúng ta bỏ vốn so năm trước nhiều hai phần, nhưng tại sao lợi nhuận lại ít hơn, cái này thật sự không hợp lý. Sinh ý của Lâm gia vẫn luôn do Uyển Như xử lý, chuyện này ngươi hẳn nên cho tất cả chúng ta một cái công đạo, đúng không?

Lâm Uyển Như nhìn hắn, hỏi:

- Làm ăn có lời có lỗ, lợi nhuận có dao động chút ít cũng không phải rất bình thường?

Lâm Thư Văn cười cười, nói:

- Đúng là làm ăn lúc lời lúc lỗ, nhưng năm ngoái rõ ràng làm ăn rất tốt, lợi nhuận không có khả năng không tăng mà giảm được.....

- Đương nhiên, nhị thúc không có ý gì khác, chẳng qua Lâm gia là của tất cả chúng ta, cần tất cả mọi người đi giữ gìn, việc này liên quan đến lợi ích của mọi người, không thể qua loa.

Lâm Thư Văn đầy mặt ý cười, bày ra dáng vẻ ta suy nghĩ vì mọi người.

- Nếu vậy…ý của nhị thúc là?

Lâm Uyển Như nhìn hắn hỏi.

Lâm Thư Văn vừa cười vừa nói:

- Lâm gia nhiều người như vậy, để một mình nữ hài tử như ngươi lo liệu cả trong và ngoài như vậy, trong lòng chúng ta cũng rất băn khoăn. Gánh nặng như vậy rơi xuống trên người của ngươi, khó tránh khỏi sẽ có những sơ hở như thế này, cho nên ta nghĩ, không bằng Uyển Như giao hai gian cửa hàng khác cho người khác quản lý. Như vậy thì ngươi cũng sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cũng có thể càng chuyên tâm làm việc hơn.....

Lâm Văn Thư nói những lời này, ẩn ý là chê trách Lâm Uyển Như là một nữ tử, không thể kinh doanh tốt một nhà lớn như Lâm gia, cho nên mới sẽ có lần lỗ lã lợi nhuận này, chi bằng sớm uỷ quyền cho người khác, như vậy mới có thể bảo đảm lợi ích của mọi người.

- Ta cảm thấy nhị bá nói đúng.

- Đúng vậy, Uyển Như cũng nên nghỉ ngơi một chút.

- Ta đồng ý.

...



Lâm Thư Văn vừa nói xong, lập tức có không ít người lên tiếng phụ hoạ theo.

Rất nhiều người trong Lâm gia đã sớm có phê bình kín đáo về việc giao sinh ý của gia tộc cho một nữ tử, vì vậy bọn họ tự nhiên sẽ mượn cơ hội lần này đẩy việc này một phen.

Ngay cả những người trung lập từ trước tới nay, trong lòng cũng sinh ra một chút dao động.

Lâm Uyển Như thở dài, nói:

- Đều là người một nhà, nhị thúc cần gì phải dồn ép?

Lâm Thư Văn nghe vậy, sắc mặt biến đổi, trách móc:

- Uyển Như, ngươi nói như vậy có ý gì? Nhị thúc ta cũng chỉ suy nghĩ cho ngươi, cho Lâm gia, ngươi cho rằng nhị thúc đang hại ngươi sao?

- Nếu nói như vậy, lần này nhị thúc thật sự không có ý định buông tha ta?

Lâm Uyển Như lại liếc nhìn hắn một cái, hỏi.

- Ngươi! Thật sự hảo tâm lại bị coi như lòng lang dạ thú!

Lâm Thư Văn ra vẻ tức giận, nói:

- Ta đều là vì Lâm gia, tại sao ngươi lại không chịu hiểu chứ?

- Một khi đã như vậy.....

Lâm Uyển Như nhìn hắn, nói:

- Sau ngày hôm nay, nhị thúc không cần quản lý việc buôn bán cửa hàng ở Thành Bắc nữa, ta sẽ an bài cho người khác tiếp nhận.

Nói xong lại quay đầu nhìn hai người khác, nói:

- Tam thúc, tứ thúc, hôm nay các ngươi cũng không cần đi cửa hàng nữa, ta sẽ nhanh chóng an bài chưởng quầy mới.

Lâm Uyển Như nói xong, trong sảnh bỗng nhiên lập tức an tĩnh trở lại.

Không ít người ngẩng đầu, nhìn nàng với ánh mắt không thể tin được, tại sao ngay lúc này mà nàng ta còn có thể nói những lời như vậy?

Lâm Thư Văn ngẩn người, không những không giận mà còn cười, nói:

- Uyển Như, chẳng lẽ ngươi thật sự coi Lâm gia là của riêng mình ngươi? Ngươi bá đạo như vậy, sợ là sẽ không có người đáp ứng.....

Hắn quay đầu lại nhìn mọi người có mặt ở đây, nói:

- Các ngươi đã thấy rồi đấy, nhìn xem mấy năm nay nàng ta bá đạo đến mức nào rồi, khi nào thì Lâm gia đến phiên nữ nhân làm chủ?

- Nhị thúc trước đừng kích động.

Lâm Uyển Như lắc đầu, nhìn về phía hắn, chậm rãi nói:

- Khi ta tới đây thì cũng đã thuận tiện sai người đi báo quan rồi. Nhị thúc cấu kết cung cấp hàng hóa với Bạch gia, trong vòng một năm đã lấy 176524 lượng bạc trong cửa hàng, thế này đã là hơn một phần mười lợi nhuận hàng năm của Lâm gia. Tham ô nhiều bạc như vậy, sợ rằng sẽ ngồi nhà lao hơn mấy chục năm.....

- Có điều nhị thúc không cần lo lắng, ta sẽ giúp ngài xử lý tốt về các vấn đề sau này, thẩm thẩm đã bước vào Lâm gia thì chính là người của Lâm gia chúng ta. Ngươi an tâm đi, trong nhà sẽ chiếu cố tốt nàng ta, nếu thẩm thẩm muốn tái giá, chúng ta cũng sẽ giúp nàng ta tìm một chỗ tốt. Tiểu Phi cũng đã trưởng thành, có thể tự chăm sóc bản thân, trong nhà cũng sẽ không bạc đãi hắn, những thứ này ngài không cần lo lắng......

Lâm Uyển Như bình tĩnh nói ra những lời này nhưng lại nhấc lên gió to sóng lớn trong lòng mọi người.

- Ngươi, ngươi.....

Lâm Thư Văn sững sờ một lúc, sau đó sắc mặt đại biến, hắn há mồm muốn nói chuyện thì Lâm Uyển Như đã khoát tay, nói:

- Nhị thúc không cần cám ơn, đều là người một nhà, đây là việc ta nên làm.

Nói xong nàng lại bổ sung một câu.

- Người của nha môn sẽ đến đây nhanh thôi, ngài không quay về chuẩn bị một chút sao, nhị thúc?


Bạn cần đăng nhập để bình luận