Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1145: Ác Linh Lui Tán



Chương 1145: Ác Linh Lui Tán

Chương 1145: Ác Linh Lui Tán

Cách ngày Nhược Khanh dự tính sinh còn có mấy tháng, Lý Dịch tạm thời không có tinh lực để đi suy nghĩ một số việc khác.

Dạy cho Tiền Đa Đa những vật kia là hắn tiện tay làm, hắn có thể lĩnh ngộ hay không còn tùy vào hắn, xác suất dùng trên thân đại hoàng tử thì càng nhỏ hơn.

Đương nhiên đó chỉ là xác xuất nhỏ chứ không phải không được, nếu như Tiền Đa Đa thật sự khai khiếu hoặc bị quỷ nhập vào người, âm mưu dương mưu cùng lên, quả thực đã đánh vỡ thế cục thăng bằng hiện giờ của đại hoàng tử và tam hoàng tử, từ đó có khả năng sẽ diễn biến ra một số việc không biết, cũng không nên trách hắn, dù sao hắn chỉ là người làm một số công việc nhỏ bé, chỉ dạy Tiền Đa Đa kinh doanh thế nào, sau đó một số ví dụ không thế nào thỏa đáng mà thôi.

Uyển Như ở Liễu Châu đã sắp được nửa năm, việc làm ăn ở Liễu Châu trong mấy tháng trước đã đi vào quỹ đạo, mà một số quân sự ở

châu phủ khác cũng tuyên bố đã vững chắc việc làm ăn.

Bây giờ Nguyên Tiêu đã qua, các nàng cũng sắp lên đường, mối làm ăn của Lâm gia quan trọng nhất vẫn ở kinh sư, dọc theo con đường này, đại khái còn phải dừng lại mấy châu phủ nữa.

Hắn và Như Nghi các nàng tự nhiên phải chờ tới lúc Nhược Khanh sinh xong hài tử mới có thể lên đường, không chắc chắn sẽ đi kinh sư Tề Quốc, nhưng rốt cũng sẽ đi ngang qua phụ cận, khẳng định còn có cơ hội để gặp mặt.

- Đừng quên lời mà huynh nói.

Lúc Lý Dịch đưa nàng lên xe ngựa, nàng đã vén rèm xe lên, lại nghĩ một lát quay lại nói với hắn một câu như vậy.

Lý Dịch nhìn nàng hỏi.

- Muội nói câu nào?

- Năm ngoái huynh nói qua hai năm, năm nay cũng đã qua một năm.

Lâm Uyển Như hạ màn xe xuống, bóng dáng biến mất trong tầm mắt hắn.

Xe ngựa đi xa, Lý Dịch thật lâu vẫn ngừng chân tại chỗ.

- Người đều đi xa, ngươi còn nhìn à.

Một giọng nói thanh thúy truyền đến từ phía sau, Lý Dịch quay người nhìn Liễu nhị tiểu thư, Liễu nhị tiểu thư ôm Lý Mộ, Lý Mộ ở trong

ngực nàng ôm Thu Thủy.

Có một chuyện Lý Dịch vẫn cảm thấy kỳ quái.

Cũng là hài tử của hắn, Lý Đoan gặp Như Ý tựa như chuột gặp mèo, Lý Mộ lại từ nhỏ thì rất dính nàng, nhìn tới vẫn là Lý Đoan nhận di truyền của hắn nhiều hơn.

Lý Mộ buông Thu Thủy xuống, vươn tay về phía hắn, giọng nói non nớt vang lên:

- Phụ thân, ôm.

Lý Dịch đi qua, hắn giang hai cánh tay ra, Lý Mộ tụt xuống từ trong ngực Như Ý, vừa quay đầu, lập tức chạy chậm trốn đi.

- Mẫu thân, tiểu cô cô, hai người trở về, Tiểu Mộ muốn ăn kẹo đường.

Lý Mộ lâm trận bỏ chạy, Lý Dịch còn bảo trì tư thế giang hai cánh tay, thoạt nhìn như dáng vẻ muốn ôm ấp Liễu nhị tiểu thư.

Bầu không khí hơi có vẻ cứng ngắc.

Liễu nhị tiểu thư hai tay khoanh trước ngực nhìn hắn.

Lý Dịch cũng thuận thế vòng hai tay lại, lãnh đạm vô ý hỏi.

- Tình huống bên phía Võ Quốc thế nào?

- Đánh mấy trận chiến lớn.

Liễu nhị tiểu thư thuận miệng nói.

- Có thắng không thua, đã chiếm cứ gần ba mươi Châu, từng bước siết chặt triều đình, một mực đang gia tăng binh lực, hiện tại lại bắt đầu thế giằng CO.

Xuất hiện loại tình huống này, thực vẫn luôn như dự liệu trong lòng của Lý Dịch.

Luận về binh khí, triều đình Võ Quốc không tiên tiến bằng Dương Liễu Thanh các nàng, luận nhân tâm, ở Võ Quốc, Trưởng công chúa điện hạ sớm đã trở thành chính thống của triều đình, bây giờ Võ Hoàng chỉ là một tên tặc cướp đoạt chính quyền, đi qua thống nhất tư tưởng và vận hành Câu Lan, đây gần như đã là nhận thức chung của bách tính ở Võ Quốc.

Đánh thì đánh không lại, chỉ có siết chặt vòng chiến mới có thể duy trì dáng vẻ, nếu cứ tiếp tục CO rụt lại rồi rụt lại mãi thì không có chỗ để co lại nữa.

Đương nhiên, cái này cần thời gian, đến lúc đó, Dương Liễu Thanh trở thành nữ hoàng, hắn tính là gì? Hoàng sư bá?

Hình như hơi không êm tai rồi, vẫn đến lúc đó rồi nói sau.

Hắn đã vừa lấy được một phong thư, thân thể Điền lão đã sớm khôi phục gần như khỏi hẳn, đồng thời tỏ vẻ ra quan tâm đối với đạo Cô kia đủ tốt, nói qua năm nay sẽ đến, quen biết Từ lão đã lâu nay cũng đã quen thuộc hơn một chút.

- Lý Dịch đoán có lẽ họ một đường từ Võ Quốc tới, thuận tiện du sơn ngoạn thủy, cũng không ai quấy rầy thế giới của hai người, lúc đến

nơi đây cũng không cách khi Nhược Khanh sắp sinh là bao.

Một người quen biết đã lâu, một người là lão bạn thân, lại thêm Từ Lão, ba người, cả ba vị Tông Sư.

Đến lúc đó tràng diện chắc chắn rất kình bạo.

Kinh sự.

Phong vương phủ.

Trên khóe miệng Triệu Tu Văn nở một nụ cười nói.

- Điện hạ, trong những ngày gần đây, người bên phía đại hoàng tử hướng chúng ta quy hàng tính đến nay đã có năm người.

Năm người nhìn như không nhiều, nhưng tất cả năm người này đều là trụ cột vững vàng của đại hoàng tử bên kia, bên trong thậm chí

ba2
Bạn cần đăng nhập để bình luận