Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 823: Sơn Cùng Thủy Tận



Chương 823: Sơn Cùng Thủy Tận





----------------------

Dư Tam không có danh tự, hoặc nói tên hắn là Dư Tam.

Từ nhỏ đã bị bán làm hạ nhân cho Dư phủ, mới đầu chỉ là ở ngoài phủ làm một số việc vặt như cọ rửa thùng phân, đi mua đồ vặt, về sau vì thông minh, có một lần được quản sự chú ý, có thể xuất phủ, làm một người giúp việc trong cửa hàng của gia tộc, thời gian trôi qua, ngược lại tốt hơn nhiều so với trước kia.

Trước đó vài ngày, bởi vì công trạng đột xuất, từ tiểu nhị phá cách được đề bạt làm chưởng quỹ cửa hàng chỗ này, có thể nói đứng lên điểm cao nhất của nhân sinh.

Dư gia kinh doanh phường giấy đã nhiều hơn mười năm, trong nhà sản xuất ra giấy, phía trên có thể cung ứng triều đình, phía dưới có thể thỏa mãn phố phường, đều được hoan nghênh trên toàn bộ Cảnh Quốc, bởi vậy cửa hàng Dư gia tại Kinh Đô tấp nập, trong ngày thường đều khách nhân không ngừng, đại đa số thời điểm, hắn phải làm từ sáng sớm cho tới tối khuya.

Giương mắt nhìn thấy một người đi tới, Dư Tam lập tức đi ra ngoài, vừa cười vừa nói.

- Mã chưởng quỹ, gần đây làm ăn khá khẩm nhỉ, hôm qua vừa mới đặt trước một nhóm hàng, ngày hôm nay lại tới đặt trước?

Vị Mã chưởng quỹ này là làm sinh ý giấy vẽ tranh, cho tới nay dùng đều giấy của Dư gia, thỉnh thoảng sẽ tặng hắn mấy quyển tranh sách đặc sắc để hắn có thể lấy ra tự an ủi trong đêm dài tịch mịch.

Trên mặt Mã chưởng quỹ lộ ra vẻ xấu hổ, nói.

- Thực không dám giấu, ta hôm nay đến để trả hàng.

- Trả hàng?

Dư Tam kinh ngạc nhìn hắn, hỏi.

- Chẳng lẽ chất lượng số hàng kia xảy ra vấn đề gì, Mã chưởng quỹ cứ việc yên tâm, nếu thật như thế, sau khi chúng ta xác minh sẽ đổi lại cho ngài.

- Không phải thế…

Mặt Mã chưởng quỹ lộ ra vẻ khó khăn, ấp úng một hồi lâu mới mở miệng.

- Trong thành mới mở mấy phường giấy, chất lượng thượng thừa, tầng thứ ngang với nơi này nhưng giá thấp hơn chưa đến một thành nơi này, cho nên ta hôm nay đến…

Làm ăn đều không phải người ngu, có thể sử dụng giá thấp hơn một thành, còn mua được hàng có chất lượng càng tốt hơn, nên làm lựa chọn như thế nào, căn bản không cần cân nhắc.

- Phường giấy mới mở?

Dư Tam đầu tiên kinh ngạc, cứ nghĩ vị nào trong các đối thủ cạnh tranh dùng thủ đoạn ác ý, nhưng không đợi hắn nghi hoặc suy nghĩ lâu, ngoài cửa lại lần nữa truyền đến tiếng bước chân.

Sau một lát, nhìn thấy mấy người đứng trước mặt, trên mặt Dư Tam lộ ra vẻ cảnh giác.

- Các ngươi đều đến trả hàng?

Ngay tại thời điểm Dư Tam xông ra cửa hàng, chạy như điên hướng về Dư gia, bên trong Dư phủ, sắc mặt Dư Đỉnh Phong đã đại biến.

- Ngươi nói cái gì?

Chủ nhà họ Dư đang trao đổi chuyện quan trọng cùng một người của Thôi gia mãnh liệt đứng lên, nắm chặt cổ áo hạ nhân kia, hỏi.

- Ý ngươi nói bên ngoài có người bán giấy, chất lượng càng tốt hơn so với Dư gia, giá cả, không bằng một thành của chúng ta?

Hạ nhân Dư phủ run giọng nói.

- Bẩm gia chủ, trong mấy cửa hàng ở Kinh Đô, người đi trả hàng đã xếp thành hàng dài…

Dư Đỉnh Phong buông cổ áo hắn ra, cố bình tĩnh xuống, hỏi.

- Tra rõ ràng chưa, người sau lưng những cửa hàng này là ai, giấy kia, lại là giấy gì?

Nếu như đây chỉ do một vị đối thủ cạnh tranh nào đó ác ý chèn ép, thế thì còn thôi, tạo giấy thành bản lớn bao nhiêu, hắn đều rõ ràng hơn so với ai khác, chất lượng càng tốt, thành bản càng cao, nếu giá thấp bán đổ bán tháo, không thể thu hồi lại vốn ban đâu, tự nhiên không thể lâu dài.

Nhưng nếu, nếu thật sự có người cải tiến thuật tạo giấy, có thể sử dụng vốn cực ít chế tạo ra trang giấy chất lượng thượng thừa, Dư gia, Dư gia thứ Dư gia dựa vào sinh tồn lập tức không còn.

Huống chi, vì để thư viện dùng giá cao mua càng nhiều trang giấy, bọn họ lợi dụng điều đó để tranh thủ lợi nhuận, Dư gia đã quăng cả gia tài vào trong, trữ hàng số lượng lớn hàng hóa, nếu như, chỉ nói nếu như… Nếu như trên thương trường xuất hiện một loại trang giấy đẹp mà giá lại rẻ khiến mọi người không còn muốn mua giấy của Dư gia, Dư gia, Dư gia thật sẽ đến sơn cùng thủy tận.

- Bối cảnh bọn họ, không tra được…

Hạ nhân kia nhìn Dư Đỉnh Phong, nhỏ giọng nói.

- Những giấy kia, đã phái người tra nghiệm qua, chất lượng xác thực mười phần thượng thừa, trước đó chưa bao giờ xuất hiện qua trên thị trường.

Hạ nhân còn chưa nói hết lời, nam tử họ Thôi bên cạnh đã hoảng hốt hô to.

- Dư huynh, Dư huynh, ngươi làm sao, Dư huynh, Dư huynh tỉnh lại đi a!

Dư Đỉnh Phong bị nam tử họ Thôi bóp mạnh nhân trung, sau khi chậm rãi tỉnh lại mới phát giác được lưng phát lạnh, sắc mặt càng trắng bệch, nói.

- Đi, phái người đi công chúa phủ, không, không, chuẩn bị xe, nhanh chuẩn bị xe, ta tự mình đi!

Trưởng công chúa tuy cho tới nay đều sinh hoạt trong cung nhưng công chúa hoàng tử sau khi trưởng thành liền có thể xây dựng phủ riêng ngoài cung. Chuyện cung ứng trang giấy cho thư viện lần này vẫn luôn do người của phủ công chúa liên hệ cùng Dư gia.

Dư Đỉnh Phong một đường thúc giục xa phu, không để ý việc xe ngựa nhà mình một đường mạnh mẽ đâm thẳng trong kinh thành có thể bị ngự sử nhìn thấy hay không, đi tới trước cửa phủ công chúa, vội vàng xuống xe.

Sau khi được mời vào phủ công chúa, một mực ngồi chờ trong sảnh tiếp khách.

Hắn thấp thỏm trong lòng, uống rồi rót không biết bao nhiêu lượt trà, cho đến khi không có mùi vị mới nhìn thấy một nữ quan từ bên ngoài chậm rãi đi tới.

Dư Đỉnh Phong vội vàng đứng dậy, đi thẳng vào vấn đề.

- Hôm nay đến là vì chuyện cung ứng trang giấy cho thư viện…

Nữ quan kia nhìn hắn, mỉm cười nói.

- Kinh Đô mới mở mấy cửa hàng giấy, Dư Hầu Gia biết không?

Hai chân Dư Đỉnh Phong mềm nhũn, ngã về cái ghế.

- Tại sao có thể như vậy, tại sao có thể như vậy…

Trần Khánh đi tới đi lui trong đường, thỉnh thoảng nhìn Trần Trùng đang ngồi uống trà một chút, nói.

- Lúc này mới qua mấy ngày, nói cách khác, trước đó đã có người đang mưu đồ chơi Dư gia một vố?

- Đây không phải rất bình thường sao?

Trần Trùng ngẩng đầu liếc huynh trưởng một cái, hỏi.

- Thôi gia bên kia nói thế nào?

- Thôi Thanh Trạch lật bàn tại chỗ, đây đã không chỉ là vấn đề không thể ngăn cản thư viện thành lập nữa rồi.

Trần Khánh có chút bực bội nói.

- Dư gia lần này vì vặn ngã trưởng công chúa, có thể nói dùng hết toàn lực, cũng chính bởi vì bọn họ xuất hết toàn lực —— Về sau, không còn Dư gia nữa.

Trần Trùng lắc đầu, nói.

- Dư Đỉnh Phong quá tham lam, sau chuyện thương nhân ngoại bang, Thôi gia đại thương nguyên khí, bây giờ lại không có Dư gia, Thôi gia như bị đoạn một cánh tay, mà cánh tay này do bị người cố ý chém đứt.

- Bị người cố ý chém đứt?

Trần Khánh nhăn mày, lại bỗng nhiên giật mình, hỏi.

- Ý đệ là, hắn đã bắt đầu mưu đồ, không có khả năng, không có khả năng, hắn và Thục Vương chỉ có tư oán, từ trước đến nay đều không có thân cận cùng vị hoàng tử nào, Tấn Vương quá nhỏ tuổi, bệ hạ còn có rất nhiều hoàng tử trưởng thành, không thể nào là Tấn Vương, cái này không có đạo lý cũng không hợp lễ pháp, hắn thân cận cũng chỉ có một người trưởng công chúa, chẳng lẽ hắn còn muốn phụ tá trưởng công chúa thượng vị?

- Cái này tự nhiên cũng không thể.

Trần Trùng lắc đầu, nói.

- Nhưng ta luôn cảm thấy đây chỉ là một bắt đầu, hãy chờ xem…

Hắn đứng lên, nhìn Trần Khánh, chậm rãi nói.

- Có lẽ, Trần gia chúng ta cũng nên cân nhắc suy nghĩ thật kỹ…

Tần phủ.

Tần Ngạn thở dài, nói.

- Dư gia lần này triệt để không có cơ hội xoay người, sau lần này, những đại tộc lấy phường giấy lập nghiệp, ít nhất cũng phải đại thương nguyên khí, nếu được ăn cả ngã về không như Dư gia thì toàn cả gia tộc sẽ bị liên luỵ.

Hắn nói mấy câu, nhìn thấy Tần Hòa đang ở dưới sảnh tranh đoạt chơi đùa cùng trẻ con bảy tuổi như ngoan đồng, Tần Ngạn không khỏi khẽ nhíu mày, nói.

- Lão ngũ, ngươi có thể đừng hồ nháo như vậy hay không, không thể quan tâm chút chính sự sao?

- Ai, ngũ thúc là trưởng bối, ngươi cần phải tôn trọng trưởng bối, không thể tranh đoạt cùng ta..

Tần ngũ gia đang đùa giỡn với con do thiếp thất Tần Ngạn sinh, nghe vậy ngẩng đầu, vô cùng ngạc nhiên.

- Đại ca, ta mỗi ngày đều đang làm chính sự…

- Xem kịch, nghe hát, đây chính là chính sự ngươi nói?

Tần ngũ gia mờ mịt.

- Chẳng lẽ không được tính?

Truyện-được-thực-hiện-bởi-HámThiênTàThần

- Đều dựa theo ngươi nói mà an bài, về sau, giá giấy chắc chắn sẽ giảm lớn, lấy Dư gia làm gương, tình trạng một đại gia tộc độc quyền sẽ không xuất hiện nữa, đương nhiên, xem như độc quyền cũng là do chúng ta độc quyền…

Lý Hiên uể oải nói đến đây, lại nghĩ tới một việc, giữ vững tinh thần ngồi xuống, nghi hoặc hỏi.

- Hiện tại ngươi có thể nói cho ta biết, loại giấy thứ hai kia đến cùng là dùng để làm gì chưa?


Bạn cần đăng nhập để bình luận