Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 607: Sinh Ý Lớn



Chương 607: Sinh Ý Lớn





Quốc Tử Giám là học phủ tối cao của Cảnh Quốc, học sinh trong đó cũng là tinh anh từ khắp nơi trên cả nước, thái độ học tập ngày thường cũng nghiêm túc bội phần.



Hôm nay là ngày lên lớp chính thức đầu tiên của Viện toán học.



Nhưng mấy vị tiến sĩ Quốc Tử Giám lại kinh ngạc phát hiện, học sinh của Viện toán học đều cực kỳ nghiêm túc nỗ lực, có thể nhìn thấy điều đó qua trạng thái khi đi học của họ, thậm chí còn muốn vượt xa học sinh Quốc Tử Giám.



Cái này hẳn do nguyên nhân Viện toán học không bán mặt mũi cho Tần Tướng và Trần Quốc Công, ngày đầu tiên đã để hai vị con cháu quan lại cuốn gói về nhà, hoặc cũng có thể do nguyên nhân các học sinh bị bắt nhảy cóc hôm qua kêu la thảm thiết khi đi xuống lầu lúc sáng, nhưng nguyên nhân quan trọng nhất, có lẽ vẫn do các học sinh có ý thức kỷ luật tốt, tinh thần học nghiêm túc khắc khổ...



Keng….



Tiếng chuông vang lên, báo hiệu khóa học buổi sáng kết thúc.



- Được rồi, buổi sáng giảng đến đây thôi, ai trực nhật nhớ lau bảng đen sạch sẽ.



Một vị tiên sinh buông phấn viết xuống, đi ra khỏi phòng học.



Tuy rằng tiên sinh đã luyện tập vô số lần trước đó, nhưng khi cầm thứ gọi là “Phấn viết” trong tay, vẫn cứ có cảm giác không quen. Nhưng không thể không nói, Lý Bá Tước làm ra phấn viết, tuy rằng khi viết không có vững chắc như khi cầm bút nhưng khi sử dụng xác thật rất thuận tiện.



Hắn búng búng bụi phấn dính trên ngón tay, sau đó múc nước rửa tay sạch sẽ, lúc này mới thong thả đi về phía thiện đường.



Món chính cho buổi trưa hôm nay hắn đã nghĩ kỹ rồi, mì bò kho thêm hai cái trứng. Cơm trưa không cần trả tiền, đây là trợ cấp của triều đình cho tiên sinh Viện toán học.



Tự giết trâu cày, bò cày là phạm pháp, không thể thường xuyên ăn được thịt bò, cho nên hắn quyết định hôm nay phải ăn hai tô, thêm bốn quả trứng.



- Trịnh Nhân, ngươi…. ngươi giúp ta lau bảng đi.



Trong phòng học, Vương Đán nằm sấp trên bàn, hữu khí vô lực nói.



- Ta cũng không còn chút sức lực nào.



Vừa dứt lời, bên cạnh cũng truyền tới một âm thanh hữu khí vô lực không kém.



Vương Đán ôm lấy cái bụng kêu gào đã lâu của mình, hỏi:



- Vậy khi nào chúng ta mới có thể đi ăn cơm?



Thiếu niên tên Trịnh Nhân lắc đầu nguây nguẩy, nói:



- Bậc thang ở thiện đường khoảng chừng mười bậc, ta không đi.



Vương Đán ở tầng hai ký túc xá, nhớ lại cảm giác sáng hôm nay khi đi xuống cầu thang, biểu tình trên mặt lập tức thay đổi thành hoảng sợ.



- Vậy ta cũng không ăn!



Có hai học sinh bưng tô lớn đi vào phòng học, ngồi xuống vị trí của mình, vừa ăn cơm, vừa cầm sách đọc.



Đối với các học sinh nhà nghèo, tài nguyên giáo dục vốn dĩ đã thiếu thốn, có khi vì mượn một quyển sách phải bôn ba hơn mười dặm, vô luận ăn cơm hay đi nhà xí, họ đều sẽ không bỏ qua bất cứ thời gian nào có thể đọc sách được.



Mì bò kho ăn rất ngon, hai tên học sinh kia vừa đọc 《 ba mươi năm khoa thi năm mươi năm mô phỏng , vừa hút mì sợi, mùi hướng trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ phòng học.



Ực.



Vương Đán bắt đầu khống chế không nổi tuyến nước bọt của mình.



- Cầm thú!



Yết hầu Trịnh Nhân cũng lên xuống một chút, thầm mắng.



Hai người liếc nhau, trên mặt đều hiện lên sự giận dữ.



Mấy gia hoả không có tố chất này, phòng học là nơi dùng để học tập, họ dám coi nơi này như thiện đường?



- Hai vị huynh đài đằng trước.



Cuối cùng, vẫn là Vương Đán nhịn không được mở miệng trước.



Hắn gọi tới lần thứ hai thì hai người nọ mới nhận ra là kêu mình, một người nghi ngờ hỏi.



- Hai vị có việc gì à?



Vương Đán cố nặn ra một nụ cười:



- Không biết ta có thể nhờ hai vị giúp chúng ta đi thiện đường mua một phần cơm trưa trở về?



Hai học sinh nhà nghèo lộ vẻ khó xử, thời gian đi qua đi lại thì họ đã có thể giải được ít nhất hai đề…..



Bang!



Vương Đán đặt mạnh một nén bạc xuống bàn, nói:



- Giúp chúng ta mua cơm, thỏi bạc này sẽ là của các ngươi.



- Ngon quá!



Trước mặt Vương Đán là một cái bát to bằng đầu người, lúc này hắn đang xì xụp ăn mì sợi. Tuy hắn không phải con trai trưởng của Vương gia, nhưng chính vì hắn không phải trưởng tử, không cần phải gánh vác nhiều trách nhiệm, cho nên đã được nuông chiều từ nhỏ cho tới bây giờ, nhưng giờ phút này hắn lại vì một tô mì bò kho mà suýt nữa rơi lệ.



Trịnh Nhân ngồi cạnh hắn cũng không khá hơn chút nào, đói lả từ hôm qua đến bây giờ, đừng nói một tô mì bò kho, nếu trước mặt có một con trâu..…một con trâu thì đương nhiên là hắn ăn không nổi.



Hai người ngẩng đầu nhìn nhau, nhất thời có một loại cảm giác huynh đệ cùng chung hoạn nạn.



Cùng phú quý không bằng cùng chung hoạn nạn, bởi vì cùng trải qua chuyện hôm qua mà khoảng cách vốn đã thân thiết của hai người lại càng rút ngắn thêm một lần nữa.



- Hảo huynh đệ!



Vương Đán định gắp một miếng thịt bò trong tô của mình bỏ vào tô của Trịnh Nhân, nhưng cánh tay giơ lên lập tức cứng đờ, hắn ngẩng đầu nhìn Trịnh Nhân hỏi:



- Tại sao thịt bò trong tô của ngươi lại nhiều hơn ta?







...



- Viện Trưởng đại nhân!



Trong viện, thiếu niên cung kính hành lễ với Lý Dịch, khuôn mặt tràn đầy vẻ kính sợ.



- Đứa nhỏ này từ nhỏ đã tinh nghịch, cho Lý viện trưởng thêm phiền phức.



Vương Vĩnh vỗ vỗ vai đệ đệ nhà mình, cười nói với Lý Dịch.



- Không phiền phức, không phiền phức, đứa nhỏ này rất hiểu chuyện, nghe lời.



Lý Dịch cười, vỗ vỗ đầu Vương Đán.



- Đệ qua bên kia chờ ta một lát, ta có việc muốn bàn với Lý viện trưởng.



Vương Vĩnh chỉ vào một hướng, nói với Vương Đán.



Người thiếu niên ngoan ngoãn gật đầu, đi được mấy bước, hắn liền nghe thấy trong căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng cười to.



Hắn quay đầu nhìn qua, sau đó đôi mắt trừng lớn.



Trong phòng có một người, tuy tuổi còn nhỏ nhưng học vấn rất cao, đồng thời cả ngày yêu thích “dạy dỗ” học sinh. Hiện tại người nọ đang cưỡi trên người một con “Quái vật”, ra sức lung lay, trên mặt lộ ra nụ cười hắn chưa bao giờ thấy qua.....



- Haha, nhanh nữa, nhanh nữa ….



Lý Hàn cưỡi lên Hỉ Dương Dương, thị vệ đứng bên cạnh thì ra sức lay động một cái cột to, sau đó xe lung lay theo. Lý Hàn cười ha ha, sau đó như chợt nhận ra cái gì, hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Vương Đán, nụ cười trên mặt hắn lập tức cứng đờ.



- Ngừng lại!



Hắn đi xuống xe thú nhún, chỉnh sửa lại xiêm y một chút, sau đó đi ra cửa, sắc mặt bình tĩnh hỏi:



- Vương Đán, tại sao ngươi lại ở chỗ này?



- Xong rồi, xong rồi...



Nhìn thấy biểu tình của Tấn Vương tiên sinh, trái tim Vương Đán dần chìm vào đáy cốc.



Không cẩn thận nhìn thấy bộ mặt khác của tiên sinh, sau này hắn làm cách nào mới có thể sống sót trong học viện được đây?



Trong thoáng chốc, hắn có một loại cảm giác mới ra miệng hổ, lại nhập hang sói…











- Không biết Lý huynh nói sinh ý lớn, đến cùng là lớn đến thế nào?



Vương Vĩnh đặt chén trà xuống, nhìn Lý Dịch cười hỏi.



- Còn lớn hơn cả sinh ý của nước hoa và liệt tửu.



Lý Dịch nhìn hắn nói:



- Cũng không biết Vương gia rốt cuộc có thể ăn hết được hay không?



Vương Vĩnh sững sờ sau một lát, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ, nói:



- Lý huynh yên tâm, trên đời này vẫn chưa có sinh ý nào mà Vương gia chúng ta ăn không vô.



Hai người nhìn nhau cười một tiếng, một số chuyện quan trọng đã được quyết định bằng một tràng cười này.



- Vương huynh đi thong thả.



Một lát sau, Lý Dịch đứng ở cửa ra vào, chắp tay tạm biệt Vương Vĩnh.



- Lý huynh không tiễn.



Vương Vĩnh quay đầu cười một tiếng, dẫn theo Vương Đán rời đi, chỉ là sau khi rời đi, sắc mặt lại hơi tái nhợt.



- Đại ca, ta, ta có thể không đi Viện toán học không?



Trên ngựa, Vương Đán run rẩy hỏi ca ca của mình.



- Hồ nháo!



Vương Vĩnh liếc hắn một cái, trầm giọng nói:



- Phụ thân tốn biết bao nhiêu khí lực mới có thể đưa đệ vào đó, tại sao đệ lại có thể nhẫn tâm cô phụ...



- Ài….



Nghe thấy đại ca nhà mình bắt đầu dông dài thuyết giáo, Vương Đán thở dài, hơi tuyệt vọng nhắm mắt lại.







...



Ở nội viện, lão Phương trừng to mắt, giơ vật gì đó để dưới ánh mặt trời, nhìn kỹ hồi lâu, hỏi:



- Cô gia, ngươi nói thứ đồ chơi rách rưới này có thể bán lấy tiền sao?



- Đồ chơi rách rưới?



Lý Dịch cũng cầm một thứ như vậy trong tay, sau vài lần không ngừng cải tiến, chất lượng đã tốt hơn lúc đầu rất nhiều lần. Nhưng nếu hắn đã muốn làm đến hoàn mỹ thì không thể sốt ruột, tạm thời lại thử nghiệm thêm một thời gian nữa đi.



Lại cải tiến thêm chút nữa, như vậy thì giá tiền không chỉ đơn giản là gấp bội thôi đâu.



Nghe thấy những lời lão Phương nói, Lý Dịch ném thứ trong tay về phía hắn, hỏi ngược lại:



- Ngươi cảm thấy một khối nho nhỏ như vậy thì có thể đáng giá bao nhiêu tiền?



- Phí tổn mới chỉ vài đồng tiền, có thể đáng bao nhiêu tiền chứ, nhưng mà, xanh xanh đỏ đỏ, nhìn qua thì rất xinh đẹp….



Lão Phương lại xem xét kỹ một lần nữa, sau đó nhìn Lý Dịch, không tin tưởng cho lắm, nói:



- Hai lượng?
Bạn cần đăng nhập để bình luận