Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1060: Bái Kiếm Sơn Trang!



Chương 1060: Bái Kiếm Sơn Trang!


________________

VIE) Chương 1060: Bái Kiếm Sơn Trang!



Kinh Đô, cấm vệ trong cung dán từng hoàng bảng ở cửa thành và các nơi dễ thấy trên đường phố, rất nhanh, bách tính đã vây quanh.

Mấy năm nay rất ít khi thấy dán hoàng bảng.

Lúc Tiên Đế còn tại vị, cũng chỉ lúc tìm danh y khắp nơi vì chữa bệnh cho một vị tiểu công chúa nào đó trong cung mới dán qua một lần.

Sau này đương kim bệ hạ mở rộng học viện toán, ngược lại thường xuyên dán thiếp bố cáo mọi việc, tìm kiếm hỏi thăm thợ thủ công tinh xảo trong dân gian, nên tới hôm nay, bách tính đã không còn cảm thấy kinh ngạc đối với việc này.

Sớm đã có người đọc sách đi ngang qua đọc nội dung trên hoàng bảng ra ddeer mọi người nghị luận một phen.

Lần này bệ hạ muốn tuyển thợ rèn có kỹ nghệ siêu cao trong phạm vi Cảnh Quốc, nghe nói bao ăn bao ở còn được giới thiệu nương tử, có gia đình, còn có thể bạn cho một tòa nhà trong nội thành Kinh Đô, trừ những thứ đó ra thì mỗi tháng còn có thể nhận được phụ cấp của quốc gia.

Có thể trở thành thợ thủ công cấp Đại sư nổi tiếng, thậm chí có khả năng mưu cầu một chức vị ở Viện Khoa Học, từ đó vinh quang dòng họ, một bước lên trời, tổ phần cũng bốc khói xanh.

Nói chung, chỉ cần có tay nghề thành thạo, ở Kinh Đô hay Cảnh Quốc sẽ có thể sống rất khá, cho dù nông dân trồng trọt, chỉ cần trồng trọt tốt hơn so với người khác, thu hoạch nhiều hơn so với người khác, cũng có khả năng tiến vào Viện Khoa Học, quan viên sẽ kêu ngươi một tiếng tiên sinh, khiêm tốn hướng người thỉnh giáo các vấn đề.

Một tên sĩ tử áo bào xanh nhìn hoàng bảng được dán trên tường thành, lại nhìn một quyển sách vừa mới mua về, dằng dặc thở dài một

hơi.

Trong tay hắn là một quyển đề mật của khoa cử năm nay, hắn tốn không ít bạc cũng như đi lại không ít quan hệ mới mua được.

Một thợ rèn còn có thể được đãi ngộ bao ăn bao ở ban hôn phối, thương hại hắn chưa trúng khoa cử, lễ đội mũ cũng ít, thế mà còn chưa thành gia lập thất, ngay cả tay nữ tử cũng chưa chạm qua bao giờ.

Cũng không thể nói chưa từng chạm qua, hôm qua lúc mua thức ăn, vị đại nương bán đồ ăn kia còn mò tay hắn một chút.

Nghĩ tới đây, hắn không khỏi có chút buồn, hung hăng quăng sách trong tay xuống trên mặt đất, bước nhanh rời khỏi.

Mười năm gian khổ đèn sách so ra còn kém mười năm rèn sắt, đọc sách như đồ bỏ thì còn ích lợi gì?

Đi chậm mấy bước, lại quay đầu quay ngượng ngùng nhặt thư tịch trên mặt đất lên, vỗ bụi đất phía trên, cẩn thận nhét vào trong ngực.

Vẫn là muốn sách, xem như không thi đấu thì sau này làm thợ rèn, một thợ rèn từng đọc sách và một thợ rèn từ trước đến nay chỉ biết rèn sắt, người nào có tiền đồ sáng lạng hơn, không cần nghĩ cũng biết.

Huống chi, thứ này tốn không ít bạc.

Từ thợ rèn là một thợ rèn bình thường trong nội thành Kinh Đô, hắn vốn có danh tự nhưng khoảng chừng vài chục năm nay, người ở quê nhà vẫn luôn kêu hắn là “Từ thợ rèn Từ thợ rèn”, chính hắn cũng không nhớ rõ đã bao lâu không nghe người ta gọi tên thật của hắn.

Hắn vừa đi dạo từ thành tường bên kia về, tự nhiên biết được tin tức mới nhất, ngàn trông vạn mong, cuối cùng hắn đã đợi được mùa

xuân của thợ rèn.

Hai năm trước, Vương Mộc Tượng ở sát vách đã tiến vào Viện Khoa Học, mặc dù chỉ làm việc lặt vặt cho thủ hạ của những người thiết kế đó, nhưng năm nay cũng đã xây được hai khoảng sân, định trước được một mối hôn sự cho nhi tử ngốc trong nhà, năm nay cưới thêm một nương tử, thời gian qua khiến người ta hâm mộ không thôi.

Lão lưu manh đối diện kia đầu Cơ trục lợi từ Xuân Cung Đồ, bằng vào một tay nhìn bờ môi người liền biết người khác nói lời gì, đến hôm nay trôi qua cũng rất thoải mái, nghe nói làm thầy giáo trong viện khoa học, Có một đám đệ tử còn nghe chính hắn nói khoác, ngay cả đương kim bệ hạ hắn cũng từng dạy qua.

Tuổi của con trai của Từ thợ rèn vẫn còn nhỏ, không vội đính hôn cho hắn, chỉ là một kẻ rèn sắt, hắn cũng không hy vọng xa vời sẽ làm thầy giáo cho bệ hạ, có thể kiếm thêm một chút bạc, để một nhà ba người sống dễ chịu hơn đã xem như hoàn thành tâm nguyện của

hắn.

Nhìn nhi tử đang chơi đùa ở ngoài của một chút, chắc không còn rèn sắt, dễ chịu dựa vào ghế, nhấp một ngụm rượu ngon mới mua về từ quán rượu, hoàng băng tuyển người hắn đã báo danh, bây giờ chỉ chờ thông báo.

Ngoài cửa, hài tử mấy tuổi nhỏ vui sướng chạy trên đường phố.

- Ăn ta một Phong Thần Thôi!

- Ta sẽ có Bài Vân Chưởng!

- Ta có Tuyết Ẩm Cuồng Đao!

- Ta còn có tuyệt thế bảo kiếm!

Trẻ nhỏ trên thế giới luôn luôn không buồn không lo, bọn họ vẫn chưa tới tuổi đọc sách, mỗi ngày nhớ mong, đại khái cũng chỉ có ăn cùng chơi, có lẽ còn muốn vụng trộm chạy đến Câu Lan nghe chuyện cũ.

Câu Lan là địa phương thần kì nhất trong lòng bọn họ, nơi đó CÓ Con khỉ khua tay cây gậy trong tay đánh lên ba mươi ba tầng trời, bọn họ chưa từng nghe qua các lộ Tiên Thần, còn có rất nhiều sự tích về các võ lâm cao thủ, hiệp khách anh hùng hào kiệt.

Ở Câu Lan nghe được chuyện cũ, mấy người cùng nhau đóng vai nhân vật mình thích, tái hiện lại chuyện cũ mình nghe được, bọn họ làm trò xiếc không biết mệt.

Giờ phút này, bọn họ ở chỗ này diễn, Câu Lan đẩy ra câu chuyện mới, nội dung bên trong cốt truyện nói về “Phong Vân".

Phong Thần Thối, Bài Vân Chưởng, Tuyết Ẩm Cuồng Đao, tuyệt thể kiếm thần.

Trong lòng mỗi người bọn họ đều có mộng đại hiệp, tập được một thân võ Công tuyệt thế, hành hiệp trượng nghĩa, trừ gian diệt ác, trượng kiếm giang hồ.

Trong chuyện xưa đều nói như vậy.

Đương nhiên, nếu đại hiệp phải có một binh khí thuận tay, một chiêu thức nghe rất lợi hại, vẫn phải có một con ngựa tốt, muốn ngựa có dung mạo xinh đẹp, tốt nhất là vừa cao vừa lớn, như vậy Trương Tiểu Hoa nhà Trương viên ngoại mới có thể cùng mình cưỡi chung một Con ngựa.

Trương Tiểu Hoa ở ngay trong nhà Trương viên ngoại, không có ngựa tốt, cũng không có binh khí, không biết “Bái Kiếm sơn trang mà lão gia gia kia nói ở nơi nào, nghe nói nơi đó có rất nhiều tuyệt thế thần binh, nếu có thể đạt được một thanh...

- Hoàng huynh, ngươi đừng nóng giận.

Thọ Ninh vuốt thanh kiếm trong tay, nhìn Lý Hiên rồi nói.

- Tiên sinh đã từng nói, đơn giản cũng đẹp, huynh nhìn cây kiếm này đẹp cỡ nào đơn giản dứt khoát, vỏ kiếm đơn giản, đường cong trên thân đao trôi chảy cỡ nào.

Đơn giản tức là đẹp, Lý Hiên đương nhiên hiểu đạo lý này.

Nhưng lúc Thọ Ninh dùng những lời này để an ủi hắn có thể đừng đi tới đi lui hay không, trong tay nàng cần thanh trường kiếm kia, bảo thạch trên vỏ kiếm khiếm hắn có chút mở mắt không ra.

Lý Hiên biểu tình nghiêm túc nhìn nàng, hỏi:

- Nếu không... chúng ta đổi đi?

Thọ Ninh kinh ngạc rồi nói.

- Nhưng mà hoàng huynh, thanh kiếm này làm ra cho nữ tử dùng.

- Ta không chê.

Lý Hiên nhìn nàng rồi nói tiếp.

- Thanh dao găm kia đơn giản đẹp, thì tặng cho muội.

- Hoàng huynh đang nghiêm túc?

- Nghiêm túc.

- Không đổi.

Nữ tử xinh đẹp nói câu tiếp theo liền dứt khoát quay người rời đi, đi ra khỏi đại điện cũng không quay đầu lại nhìn một lần.

Lý Hiên một lần nữa ngồi trở lại, nhìn thanh dao găm đặt trên bàn, tức giận.

Nghĩ rằng đó là thần binh độc nhất vô nhị cũng không sai, thật sự độc nhất vô nhị, trong ba món lễ vật hắn đưa tới thì cái này đặc biệt nhất, đơn giản nhất, rách rưới nhất.

Ngắn nhất.

Trong lòng hắn tự mình hiểu lấy, cũng không muốn so sánh với Minh Châu, miễn cho tự rước nhục, nhưng còn Thọ Ninh...

Nghĩ đến nữ hài tử vừa rồi.

Tính ra, hắn cũng không thể so sánh với Thọ Ninh, đều tự rước nhục.

Nghĩ như vậy, trong trong lòng liền dễ chịu hơn một chút.

Sau đó hắn mở một phong thư khác ra.

- Bái Kiếm sơn trang, một nhóm tuyệt thế thần binh.

Hắn xem xong thư, đại khái hiểu rõ việc Lý Dịch muốn làm.

Nếu như nói hắn là người chăn dê, như vậy quan viên quyền quý ở Kinh Đô cũng là dê trong nhà do hắn vỗ béo.

Mấy năm trước đó, hắn dùng những lưu ly đó khiến dê béo này thoát một tầng lông, hiện tại cừu mọc ra lông mới, hắn lại tới.

Chính mình là Hoàng Đế, những người này đều là thần dân của mình, tuy bọn họ kiếm tiền dễ dàng nhưng cũng không thể bị hắn lừa

gạt nhiều lần.

Nếu như không phải Viện Khoa Học lại có thêm mấy hạng mục lớn cần tiền, nếu như không phải đứa bé thứ hai của hắn cũng sắp chào đời, nếu như không phải Minh Châu không cho hắn tiêu bạc trong quốc khố lung tung, hắn tuyệt đối sẽ không đồng ý Lý Dịch làm như thé.

Hắn đi ra bên ngoài cửa, nói với một tên thị vệ.

- Nói với bọn hắn, chia hai tám không được, ít nhất cũng phải ba bảy!

Cửa thành trong Kinh Đô.

Mấy Cỗ xe ngựa từ đằng xa chạy tới, trước khi vào thành bị lính giữ cửa thành ngăn lại.

Một tên tướng lãnh cầm đầu tiến lên hỏi.

- Trong xe là thứ gì?

Một tên nam tử cười cười, nói:

- Một số hàng hóa.

- Là hàng hóa gì?

Tướng lãnh kia xốc miếnh vải đen trên xe ngựa lên, mở ra một cái rương nhìn một chút, mặt mày biến sắc.

Hắn lại mở ra thêm mấy cái rương khác, sắc mặt trầm xuống, lui ra phía sau mấy bước, phất phất tay, thủ vệ sau lưng thấy thế lập tức đem mấy cỗ xe ngựa này vây quanh.

Lúc này tướng lãnh kia mới tiến lên, hỏi:

- Sao lại không có ấn giám của triều đình?

Tư cất trữ binh khí là đại tội, huống chi số lượng to lớn như thế, nếu không có ấn giám của triều đình phải lập tức lôi những người này xuống thẩm vấn.

- Tất nhiên là có.

Người cầm đầu gật đầu, từ trong tay áo tay lấy ra một đồ vật giống như tơ lụa đưa lên.

Tướng lãnh kia cẩn thận kiểm tra thực hư qua, sau đó phất phất tay để thủ vệ sau lưng lui ra.

Mấy cỗ xe ngựa lái vào cổng thành, tướng lãnh kia còn có chút không yên lòng, tiến lên hỏi:

- Những vật này từ đầu tới đây?

Người ngồi phía trước xe ngựa quay đầu lại, cười nói.

- Bái Kiếm sơn trang!

Bạn cần đăng nhập để bình luận