Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 848: Ta thề



Chương 848: Ta thề





----------------------

- Nơi này chính là nhà của Lý huynh đệ à, thật xa hoa…

Lâm Dũng đứng trước một tòa phủ đệ, ngẩng đầu nhìn môt hồi, nhịn không được nói.

Nữ tử bên cạnh liếc hắn một cái, nói.

- Sau khi đi vào, cũng đừng xưng hô hắn như vậy, nơi này không phải Tề Quốc, hắn từ lâu không phải phòng thu chi của Lâm gia, phải biết tôn ti.

- Tiểu thư yên tâm, những thứ này ta biết.

Lâm Dũng gật gật đầu, đi về phía cửa lớn.

Lão Phương cùng Lý Dịch đi ra từ bên trong vềnhịn không được nói.

- Cô gia, thực ra ta cảm thấy, chuyện này, người xin lỗi nhị tiểu thư đi, sự việc trọng yếu như vậy, người không nên gạt nàng, nàng giận người cũng rất bình thường…

- Nói như vậy, chị dâu Phương gia đã biết chuyện của Tiểu Hồng?

- Cái này không giống nhau, nhị tiểu thư cũng không phải…

lão Phương há hốc mồm, lại lắc đầu.

- Tính toán, cùng một dạng , bất quá, ta vẫn cảm thấy, chuyện này cô gia không đúng.

Lý Dịch gật gật đầu.

- Ta biết là ta sai, ta sẽ nói chuyện lại với nàng sau.

- Lý huynh đệ!

Hắn vừa dứt lời, bên tai truyền đến một âm thanh.

Nghe qua quen tay, nhưng trước giờ người khác xưng hô hắn giới hạn trong các từ ngữ như cô gia, lão gia, Lý đại nhân, Lý Huyện Hầu, quan hệ thân quen một chút giống như Lý Hiên thì không cần xưng hô, xưng hô "Lý huynh đệ" thế này, quả nhiên rất lâu rồi chưa nghe qua.

Lý Dịch ngẩng đầu, lúc nhìn thấy hán tử đứng trước cửa ra vào, vẻ mặt đang kinh hỉ, đầu tiên ngẩn người, sau đó trên mặt hiện ra vẻ ngoài ý muốn cùng kinh hỉ.

- Lâm đại ca, tại sao ngươi lại ở chỗ này?

Lâm Dũng cười hắc hắc, nói.

- Ta theo tiểu thư tới nơi này làm ăn nên đi thăm ngươi một chút.

- Cuối năm còn khổ cực như vậy.

Đi tới hào phóng ôm hắn một cái, hỏi.

- Lâm cô nương đâu?

Lâm Dũng xoay người, chỉ chỉ phía sau.

- Ở nơi đó, ta vừa mới nhờ người đi vào báo thì thấy ngươi đi ra.

Ánh mắt nhìn về phía bên ngoài phủ, Lý Dịch bước nhanh đi qua, nữ tử kia mỉm cười nhìn hắn, vươn tay, nói.

- Đã lâu không gặp.

- Đã lâu không gặp…

Lý Dịch cười gật gật đầu, sau đó nghi hoặc nhìn nàng đang vươn tay ra.

- Đây là…

Lâm Uyển Như kinh ngạc nhìn hắn, hỏi.

- Lễ nắm tay, cái này không phải lễ tiết nơi này của các ngươi sao?

- Há, đúng, đúng…

Lý Dịch bừng tỉnh đại ngộ, vươn tay nhẹ nhàng chạm với bàn tay nàng, dò hỏi.

- Một đường đi tới, các cô sẽ không thi lễ như thế này cùng tất cả mọi người chứ?

Lâm Uyển Như lắc đầu.

- Ngươi là người thứ nhất.

- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.

Lý Dịch gật gật đầu, lại nói.

- Loại này, à, lễ nắm tay thực ra là một loại lễ tiết thất truyền tại quê nhà của ta, hiện tại đã không còn ai dùng, cho nên, về sau gặp được người khác, hành lễ bình thường là được

- Ta biết.

Lâm Uyển Như thâm ý liếc hắn một cái, gật gật đầu, lại ngẩng đầu nhìn hắn, hỏi.

- Lễ nắm tay ở quê hương ngươi cần nắm lâu như vậy?

- Ách, cái này thì phải nhìn thời gian xa cách, chúng ta hơn nửa năm không thấy, tự nhiên nắm lâu một chút.

Lý Dịch tự nhiên buông tay nàng ra, nói.

- Đừng mãi đứng ở bên ngoài, nhanh đi vào ngồi một chút.

Lại quay đầu phất phất tay nói với lão Phương.

- Đúng rồi, lão Phương, đi thông báo đại tiểu thư, nói trong nhà có khách quý đến.

Thời điểm đi vào trong phủ, Lý Dịch quay đầu hỏi nàng.

- Sắp đến sang năm, làm sao mọi người lại tới ngay lúc này?

- Làm ăn mà, nào có phân biệt sang năm hay không sang năm…

Lâm Uyển Như cười cười, nói.

- Mà càng là lúc này sẽ càng bận rộn, những năm qua cũng rất ít có thời gian ở nhà, chỉ là năm nay đi xa một chút mà thôi.

Cái này đâu chỉ xa một chút, nếu như thương đội từ Tề Quốc tới, ít nhất cũng phải tốn mất mấy tháng, một lần nữa trở về thì chí ít cần nửa năm đều là đi trên đường.

Như Nghi từ bên trong đi ra đón, đầu tiên vén áo thi lễ với Lâm Uyển Như, sau đó mới nhìn Lý Dịch hỏi.

- Tướng công, vị cô nương này là…

Lý Dịch giới thiệu.

- Đây chính là Lâm Uyển Như Lâm cô nương ta thường xuyên kể cho nàng nghe, đoạn thời gian ta và Như Ý ở lại Tề Quốc, nhờ có Lâm cô nương chiếu cố.

- Nguyên lai là Lâm cô nương.

Như Nghi dắt tay nàng, nói.

- Tướng công và Như Ý lưu lạc Tề Quốc, nhờ có Lâm cô nương chiếu cố, vẫn muốn cám ơn cô, lần này cuối cùng đã có cơ hội, mau vào đi…

Trên mặt Lâm Uyển Như lộ ra tươi cười.

- Lý phu nhân khách khí

Nhìn các nàng dắt tay đi vào, Lý Dịch nhìn nhìn hai bên, hỏi.

- Như Ý đâu?

Đoạn thời gian sống ở Tề Quốc, Liễu nhị tiểu thư chỉ có một người bạn là Lâm Uyển Như, tin rằng sau khi nàng biết tin nhất định sẽ rất vui.

Một nha hoàn đáp lời.

- Nhị tiểu thư đang ở trong phòng.

- Ngươi đi gọi nàng ra …

Lý Dịch nói một câu, lại khoát tay.

- Thôi thôi, vẫn để ta tự mình đi qua.

Không thể một mực chiến tranh lạnh cùng Liễu nhị tiểu thư, cũng nên có một người mở miệng trước, bình thường mà nói, người này chỉ có thể là hắn.

Xa xa nhìn thấy Tiểu Hoàn ngồi dưới hiên trước gian phòng Liễu nhị tiểu thư, Lý Dịch đi tới hỏi.

- Nhị tiểu thư ở bên trong à?

Tiểu nha hoàn gật gật đầu, Lý Dịch thói quen xoa xoa nàng đầu, đi vào bên trong.

- Ai, cô gia…

Tiểu Hoàn lập tức gọi lại hắn.

- Làm sao?

Lý Dịch quay đầu lại, nghi ngờ nói.

- Còn có chuyện gì à?

Con ngươi tiểu nha hoàn đảo quanh, cắn miệng cắn môi, sau đó cười hì hì nói.

- Không có việc gì, cô gia đi vào đi…

Có giáo huấn lần trước, Lý Dịch đầu tiên gõ gõ cửa, nghe được bên trong truyền đến âm thanh bảo "Vào đi" mới đẩy cửa ra đi vào.

Đóng cửa lại, sau khi quay người thì không khỏi ngơ ngẩn.

Lần này không phải bởi vì thấy cái gì không nên nhìn, xác thực mà nói, lần này cái gì cũng không thấy được.

Trong phòng tràn đầy hơi nước che chắn ánh mắt, trừ cái đó ra, còn có một cỗ mùi thơm nhàn nhạt.

Trên mặt Lý Dịch hiện ra vẻ kinh ngạc, mây khói lượn lờ, chẳng lẽ nàng đang vụng trộm tu tiên trong phòng?

- Tiểu Hoàn, đến giúp ta thêm ít nước nóng đi.

Tiếng Liễu nhị tiểu thư truyền ra từ trong hơi nước, Lý Dịch rốt cục ý thức được phát sinh chuyện gì.

Hắn hắng giọng, hỏi.

- Cái kia, trong nhà có một vị khách nhân trọng yếu đến, muội có muốn đi ra gặp một chút không?

Âm thanh trong hơi nước ngừng một lát, mới lần nữa truyền đến.

- Ra ngoài.

Lý Dịch quả quyết quay người, không chút nào dây dưa dài dòng, thời điểm đóng cửa lại, mới cẩn thận hỏi một câu.

- Cái kia, còn cần nước nóng không?

Đi đến trong viện, nhìn thấy tiểu nha hoàn còn đứng tại chỗ, không đợi hắn mở miệng, Tiểu Hoàn đã ôm bụng, vẻ mặt đau khổ nói.

- Ay ui, cô gia, ta, ta đau bụng, ta về phòng trước…

Nhìn lấy nàng nhanh chóng chạy đi, Lý Dịch kinh ngạc không thôi.

- Đau bụng? Không phải đến ngày đó chứ…

Hắn quay lại nhìn cửa phòng Liễu nhị tiểu thư một chút, vẫn quyết định đứng ở chỗ này chờ nàng.

Không bao lâu, Liễu nhị tiểu thư đổi một bộ quần áo đi từ bên trong ra.

Nàng không có nói đến sự việc vừa rồi, mà chỉ nhìn Lý Dịch, bình tĩnh nói.

- Nàng tới đây?

Lý Dịch nghe vậy khẽ giật mình, không thể nào, cái này mà nàng cũng đoán được?

Nhìn thấy biểu lộ của Lý Dịch, ánh mắt nàng chớp động vài cái, lại hỏi.

- Bức họa ngươi cất giấu trong thư phòng kia chính là vẽ nàng nhỉ, các ngươi thật lâu trước đây đã nhận biết nhau?

"A?"

- Lúc trước trói ngươi lên núi, là ta chia rẽ các ngươi, nếu như không phải bởi vì ta, ngươi và nàng sớm đã, tỷ tỷ không còn so đo, ta cũng không có lý do phản đối.

Liễu nhị tiểu thư nhìn hắn, nói.

- Nhưng mà chuyện này… Ngươi không nên gạt ta, lần tiếp theo, lần tiếp theo… Nếu như ngươi còn gạt ta giống như vậy, ta, ta sẽ mãi mãi không để ý tới ngươi.

"A?"

- A cái gì mà a?

Nàng thở sâu, nói.

- Đi thôi, đi gặp… Nhìn Lý phủ nhị phu nhân một chút.

- Cái gì nhị phu nhân?

Lý Dịch kinh ngạc nhìn nàng, nói.

- Lâm cô nương đến Kinh Đô, ta qua đây gọi muội, dẫn muội đi gặp nàng, muội đang nói cái gì thế?

"A?"

- A cái gì mà a, muội mới vừa nói là có ý gì?

Liễu nhị tiểu thư sững sờ tại chỗ, sau một lát, mới phất phất tay, thản nhiên nói.

- Không có gì, đi thôi.

Lúc sánh vai bước đi cùng nàng, Lý Dịch giống như hiểu rõ cái gì, bước chân bỗng nhiên dừng lại, nhìn nàng, bảo đảm.

- Muội yên tâm, lần sau… Lần sau sau, Lần sau sau sau, ta cũng sẽ không giấu diếm muội, ta thề…

Bạn cần đăng nhập để bình luận