Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 676: Gặp Đâu Đánh Đó!




Chương 676: Gặp Đâu Đánh Đó!



----------------------

Bức “Hoán Khê Sa - Đoan Ngọ” trước mắt này có phải do Triệu Tu Văn viết ra không, chẳng lẽ hắn không biết? Lúc trước cái tên không biết xấu hổ kia khóc lóc van nài mình đưa nguyên tác của bài thơ cho hắn, xách ra mối quan hệ giữa Tề quốc và Cảnh quốc, sau đó còn tự mình đưa một tác phẩm hắn đắc ý vào nhà, không muốn cũng không được.

Nếu biết trước tranh chữ của tên này tại Tề quốc đáng tiền như thế, vừa rồi sẽ không nông nỗi lấy ngọc bội lão hoàng đế cho hắn ra...

Đương nhiên, không biết xấu hổ thì không biết xấu hổ, nếu bàn về ngâm thơ làm phú, Lý Dịch không thể không thừa nhận tên kia quả thật thiên tài, một tay văn hay chữ tốt cũng miễn cưỡng có thể lấy ra bán, chứ đâu đến mức phải phỏng theo kiểu chữ của Vương Hi Chi (*)không ra hồn thế này.

(DG: Nhà thư pháp nổi tiếng thời Đông Tấn, Trung Quốc.)

Nếu ai dám nói bức tranh chữ này do Triệu Tu Văn viết, Triệu Tu Văn nghe xong cũng muốn đánh người.

Hán tử kia bĩu môi, nói.

- Nhìn đi, nhìn đi, Lý huynh đệ đã nói bức tranh chữ này của ngươi là giả, nhanh lấy về đi!

Nam tử trẻ tuổi kia còn chưa lên tiếng, hạ nhân bên cạnh hắn đã nhảy ra, lớn tiếng nói.

- Ngươi là ai, ngươi nói đây là giả thì giả sao, công tử nhà ta đã bỏ ra hai ngàn lượng bạc để mua về, không có kiến thức thì đừng ăn nói lung tung!

- Huynh đài nói bức tranh chữ này là giả?

Không ngờ nam tử trẻ tuổi kia không có tức giận mà nở nụ cười, nhìn hắn hỏi.

Lý Dịch lắc đầu, nói:

- Không thể nói chữ là giả, mà ngươi nói Triệu Tu Văn viết ra cái này.

Nam tử trẻ tuổi lại hỏi.

- Huynh đài có bằng chứng không?

Lâm Uyển Như bên cạnh quay đầu nhìn hắn, khẽ lắc đầu.

Mặc dù Triệu Tu Văn nổi tiếng tại Tề quốc, nhưng cũng đâu ảnh hưởng tới Cảnh quốc, có khả năng hắn không biết cả Triệu Tu Văn, làm sao lại nhận biết được chữ của Triệu Tu Văn? Nàng rất tinh tường chữ viết của Triệu Tu Văn, nhưng đến nàng cũng nhìn không ra bức chữ này là hàng nhái, sao vị thư sinh nghèo “nhặt được” trên đường này có thể nhìn ra? Hắn tùy tiện nói như thế, lát nữa sẽ không xuống đài được.

- Bằng chứng?

Lý Dịch tiện tay cầm lấy cây bút dùng để ghi chép sổ sách trên quầy, phủ một trang giấy khác, nói.

- Không khéo, tại hạ cũng giống như Triệu Tu Văn, rất sùng bái vị tài tử đệ nhất Cảnh quốc ngọc thụ lâm phong anh tuấn tiêu sái tài văn chương nghịch thiên võ công cái thế ấy, thích phỏng theo chữ viết của hắn, các hạ sẽ không cảm thấy một Triệu Tu Văn nổi tiếng cả Tề quốc không bì nổi một kẻ vô danh tiểu tốt như tại hạ chứ?

Lý Dịch đặt bút xuống, đặt tờ giấy kia sang bên cạnh, Lâm Uyển Như và nam tử trẻ tuổi kia đưa mắt qua xem, không khỏi giật mình. Trên tờ giấy chỉ có một câu cuối cùng trong “Hoán khê sa - Đoan Ngọ”:

- Giai nhân tương kiến nhất thiên niên.

So sánh mới thấy chênh lệch, mặc dù Lâm Uyển Như không thể nói tài nữ gì nhưng từ nhỏ đã được tiếp cận với nền giáo dục của một tiểu thư khuê các trong Lâm gia, năng lực phân biệt cơ bản nhất vẫn có.

Câu “Giai nhân tương kiến nhất thiên niên” này quả thật trông cảnh đẹp ý vui hơn nhiều. Vừa rồi nàng còn cảm thấy bức tranh chữ Bạch Ngọc đưa tới là bút tích thực của Triệu Tu Văn, hiện tại xem ra, bút tích của thư sinh này còn giống nét của Triệu Tu Văn hơn.

Triệu Tu Văn là tấm gương sáng của mọi văn nhân Tề quốc, đương nhiên không thể nào bị một thư sinh nhặt trên đường tùy tiện đánh bại, lời giải thích hợp lí nhất chắc chắn là đây vốn không phải bút tích thực của Triệu Tu Văn.

Sắc mặt thanh niên họ Bạch cũng lúc xanh lúc đỏ, lát sau mới thở dài, chắp tay với Lý Dịch, nói:

- Bạch mỗ mắt vụng mới bị người khác lừa, đa tạ vị huynh đài nhắc nhở, tại hạ Bạch Ngọc, còn chưa thỉnh giáo đại danh huynh đài?

Lý Dịch chắp tay một cái, nói.

- Bạch huynh khách khí, gọi ta Lý Hiên là được.

- Uyển Như, thật sự rất xin lỗi, do ta sơ sẩy.

Nam tử họ Bạch gật đầu với hắn, sau đó nhìn Lâm Uyển Như, áy náy nói:

- Ta còn vài chuyện, cáo từ trước.

Nam tử họ Bạch đến nhanh, đi cũng nhanh, đương nhiên, lúc gần đi cũng mang đi luôn bức tranh chữ “bút tích thực” kia của Triệu Tu Văn.

Khó trách vị Lâm cô nương này không ưa hắn, tán gái mà cũng không để tâm, muốn tặng gì thì tặng, tặng quà lại đưa hàng giả, mấu chốt là còn bị người khác vạch trần ngay mặt, loại người này mà có thể cua được cô nương nào…chắc chắn rất có tiền.

Hán tử kia hóng chuyện.

- Lý huynh đệ, cái tên tài tử đệ nhất Cảnh quốc vừa rồi ngươi nói, ngọc thụ lâm phong anh tuấn tiêu sái tài văn chương nghịch thiên võ công cái thế, rốt cuộc là thật hay giả? Không phải hắn là thư sinh sao, làm sao lại võ công cái thế?

Lý Dịch nhìn hắn, nói:

- Văn võ song toàn đấy có biết không, cái tên Đoạt Mệnh Thư Sinh tại Cảnh quốc có thể làm trẻ con ban đêm ngừng khóc đấy, ai trong võ lâm mà nghe thấy đều run lẩy bẩy...

Lâm Uyển Như suy nghĩ một chút, bỗng mở miệng.

- Ta thì lại nghe nói, Lý Dịch kia không quá bốn thước năm, tướng tá ngũ đoản, đầu chuột mắt hoẵng...

Lý Dịch nghe vậy không khỏi trợn mắt.

Một thước là 33 cm, bốn thước năm, cộng lại chưa đến cả một mét năm, hắn thấp vậy luôn sao, một thước còn lại bị người Tề quốc ăn à?

Tướng tá ngũ đoản?

Đầu chuột mắt hoẵng?

Lên kinh đô hỏi thăm mà xem, vừa nhắc đến tên của Lý Bá Tước, ai mà không giơ ngón cái lên?

Ai mà không biết Lý Bá Tước anh tuấn tiêu sái, là đối tượng của vô số thiếu nữ hoài xuân trong kinh, không phân biệt nam nữ, già trẻ ăn sạch...

Bêu xấu, bêu xấu đáng xấu hổ!

Hắn hơi tức điên nói.

- Ai nói vậy?

- Bên ngoài đều nói thế.

Lâm Uyển Như thu tờ giấy kia lại, nói.

- Nhưng mà, ngươi là người Cảnh quốc, chắc cũng đã gặp qua vị đệ nhất tài tử kia, xem ra đồn sai rồi...

Lý Dịch vô cùng đồng ý với lời nói của nàng, nói:

- Sai rồi, đâu chỉ là sai, mà là sai lầm lớn!

Hán tử kia gật đầu.

- Ta cũng nghĩ vậy, dù sao cũng là đệ nhất tài tử, khẳng định tốt hơn tiểu bạch kiểm Bạch Ngọc kia nhiều.

- Ngươi nói rất đúng, đám tiểu bạch kiểm đương nhiên không thể bì được với Lý Bá Tước.

Lý Dịch gật đầu, nói.

Hán tử kia dùng ánh mắt kì quái liếc hắn một cái, nói:

- Thư sinh các ngươi, không phải đều là tiểu bạch kiểm?

.....

- Thiếu gia, cái tên kia dám dùng hàng nhái lừa gạt chúng ta, mau báo quan bắt hắn thôi!

Trên đường phố, hạ nhân sau lưng nam tử trẻ tuổi cắn răng, tức giận nói.

- Ngươi không cần để ý chuyện này.

Nam tử trẻ tuổi dừng chân, quay đầu nói.

- Lát nữa điều tra cho ta, rốt cuộc Lý Hiên kia có lai lịch gì, có quan hệ gì với Uyển Như!

- Vâng, thiếu gia!

Hạ nhân ngẩn người, lập tức đáp.

Cũng trong lúc này, tại một con hẻm nhỏ trong thành, có một người lảo đảo đỡ tường đứng lên.

Hắn xoa xoa cái đầu hơi đau, lay ba người nằm xung quanh dậy.

- Lúc nãy bị sao vậy?

- Hình như ta bị đánh ngất!

- Dê béo đi đâu rồi?

......

- Dê béo cái rắm!

Tên cầm đầu gõ đầu hắn một cái, vốn tưởng tên kia là dê béo, không ngờ lại là một con hổ, khi không bị đánh một trận thì không nói, ngay cả túi tiền cũng bay đi đâu mất...

- Lần sau lau mắt sáng chút, thấy ai đội đấu lạp thì đi vòng.

Hán tử cầm đầu xoa đầu, lần nữa oán hận một câu.

- Đi!

Không lâu sau, mấy người ra ngoài con hẻm, bắt đầu tìm kiếm mục tiêu kế tiếp trên đường.

Đại hán kia đang nhắm vào một thư sinh đang ra khỏi thanh lâu, còn chưa đi qua thì bỗng nhiên bị kéo cánh tay lôi vào góc tường.

- Làm gì vậy?

Hắn biến sắc, tưởng bị bộ khoái phát hiện, quay đầu lại thấy một nam tử gầy gò thấp bé thì mới thả lỏng, giọng điệu bất thiện nói.

Nam tử gầy gò thấp bé kia nhìn hắn, sắc mặt thần bí nói:

- Xin hỏi các hạ có nghe nói về Thiên hậu nương nương chưa?

- Thiên hậu nương nương?

Hán tử kia sững sờ một lát, lẩm bẩm hai chữ này, cuối cùng nghĩ đến vài chuyện nào đó, ánh mắt trở nên dữ tợn:

- Các ngươi cùng một phe?

- Một phe gì cơ?

Nam tử gầy gò thấp bé kia mới vừa nghi ngờ thì bụng đã trúng một cước đau điếng, cả người bay ra ngoài.

- Lại là Thiên hậu nương nương.

- Các ngươi là một đám đúng không?

- Thiên hậu nương nương đúng không?

- Này thì Thiên hậu nương nương!

.......

Đại hán kia xông lên, quyền đấm cước đá một trận với nam tử gầy gò thấp bé, hồi lâu sau mới hài lòng thu tay, nhổ một bãi nước miếng xuống đất.

- Cút, sau này còn dám nhắc đến Thiên hậu nương nương trước mặt lão tử, gặp ngươi lần nào, ta đánh lần đó!


Bạn cần đăng nhập để bình luận