Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 606: Ra Oai Phủ Đầu!



Chương 606: Ra Oai Phủ Đầu!

Tấn Vương Lý Hàn nhìn mọi người còn ngơ ngác đứng tại chỗ, hắn bĩu môi, nói:



- Còn đứng ngây ra đó làm gì, nhảy cóc mười vòng quanh sân thể dục, một vòng cũng không được thiếu, nếu nhảy không xong thì tự thu xếp đồ đạc của mình về đi!



- Điện, điện hạ, nhảy, nhảy cóc là cái gì?



Có một người kịp phản ứng lại, run rẩy hỏi.



Lý Hàn chắp tay sau lưng, ngồi chồm hổm trên mặt đất nhảy hai lần, sau đó đứng lên nói:



- Nhìn thấy chưa, cứ giống như vậy là được, nhảy mười vòng, đây là trừng phạt dành cho các ngươi!



Hắn tiện tay chỉ vài mấy tên cấm vệ, nói:



- Các ngươi tới đây, giám sát họ!



Thất bại quả nhiên đáng sợ, mặc dù phải thực hiện động tác kỳ quái trước mặt mọi người là một việc vô cùng mất mặt, nhưng lại không phải chỉ có một người bị mất mặt, nếu so sánh với việc bị đuổi ra Viện toán học thì chuyện này tính là cái gì?



Dưới sự giám sát của những tên cấm vệ, hai mươi mốt vị con cháu quan lại thế gia lần lượt ngồi xổm xuống, mặt ủ mày chau, bắt đầu nhảy như con ếch quanh sân thể dục.



Lý Hàn bĩu môi, một vòng của sân thể dục là đã hơn một trăm trượng, đợi đến khi cả đám nhảy xong một vòng, sợ là ngay cả vẻ mặt này cũng không thể làm được.



Mà thống khổ nhất còn không phải ngày hôm nay, mà chính là sáng hôm sau tỉnh dậy.



Mùi vị đó, đến bây giờ nghĩ lại, chân của hắn vẫn còn run rẩy.



Nhưng mà mùi vị trừng phạt người khác nhảy cóc lại rất là không tồi...



...



...



- Ha ha, họ đang làm cái gì vậy?



- Mấy ngày trước ta nhắc nhở Tô huynh đọc sách, ngươi còn trách cứ đủ kiểu. Tô huynh à, nếu không nhờ tiểu đệ thì hôm nay trong nhóm nhảy cóc kia sẽ có thêm một người là huynh đó, Tô huynh dự định cảm tạ tiểu đệ như thế nào nha?



- Tối hôm nay, ta mời Trương huynh tới Quần Ngọc Viện uống rượu, chắc chắn phải nể mặt....



Những học sinh kiểm tra đạt tiêu chuẩn thì tự nhiên không cần phải làm trò mất mặt như vậy, họ chỉ chỉ trỏ trỏ vào nhóm học sinh đang làm mấy động tác kỳ quái kia, cười vui trò chuyện với nhau.



Tấn Vương Lý Hàn liếc nhìn Lý Dịch một chút, thấy tiên sinh gật đầu mới chắp tay sau lưng đi qua, mọi người sôi nổi tiến tới chào hỏi hắn.



Không nói đến hắn là hoàng tử, chỉ cần thân phận tiên sinh của Viện toán học cũng đủ để bọn hắn tự động bỏ qua tuổi tác của hắn.



- Các ngươi cũng không nên đắc ý quá sớm!



Lý Hàn lại liếc nhìn Lý Dịch lần nữa, lúc này mới quay đầu lại, lấy dũng khí nói:



- Vì để cho các ngươi sớm thích ứng, học viện sẽ an bài cho các ngươi một ít nhiệm vụ, đến lúc đó các ngươi có thể sẽ được phân đến các bộ trong triều đình, người nào hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ đạt được số điểm tương ứng, mỗi nửa năm sẽ có một lần khảo hạch về việc này, người không đủ tiêu chuẩn thì sẽ vẫn không thể thuận lợi tốt nghiệp được.



Hai chữ “Tốt nghiệp” này, các học sinh rốt cuộc đã hiểu nó có nghĩa là gì.



Nếu ngươi không thể tốt nghiệp Viện toán học thì cũng đồng nghĩa với việc triều đình sẽ không thừa nhận thân phận học sinh Viện toán học của ngươi, không những không thể làm quan mà còn uổng phí thời gian, ai cũng không muốn mình rơi vào kết cục như vậy.



Những học sinh đã thuận lợi thông qua hai lần kiểm tra đều hơi tự tin với thực lực của mình, đến lúc đó, nếu thật sự có thể tiến vào triều đình sớm, làm chút việc, đối bọn hắn tới nói thì đó là một quá trình tích lũy kinh nghiệm, có lợi không có hại.



Hộ Bộ Thượng Thư Tần Hoán đứng bên cạnh Lý Dịch, hỏi:



- Lý đại nhân, Tấn Vương điện hạ nói như vậy có ý gì?



- Ý là, nếu sau này các vị đại nhân gặp được vấn đề không giải quyết được liên quan đến toán học, đại khái có thể đến Viện toán học mượn người.



Lý Dịch còn bỏ thêm một câu:



- Chỉ là đừng quên đưa thù lao cho bọn hắn.



Cảnh Đế liếc Lý Dịch một cái, nói:



- Ngươi bây giờ cũng là trọng thần triều đình, không nên lúc nào trên người cũng đầy hơi tiền như vậy. Sau này chư sinh của Viện toán học đều là làm việc cho triều đình, như thế có thể nâng cao lý lịch của họ, không ít thì nhiều đều có lợi, trả thù lao làm gì?



- Đa tạ bệ hạ dạy bảo, chư sinh Viện toán học sẵn sàng chủ động cung cấp trợ giúp vì triều đình, tiền tài chỉ là vật ngoài thân....



Lý Dịch vẻ mặt thụ giáo, nhìn Cảnh Đế nói:



- Thần muốn cầu bệ hạ chút vật ngoài thân, mong bệ hạ cho người xây một cái hồ nhân tạo ở trong sân, kiến tạo một không gian học tập thư thái cho các học sinh, không biết….



Cảnh Đế khẽ giật mình, bỗng nhiên chỉ vào sân thể dục, hỏi:



- Họ làm sao vậy?



Mọi người nhìn theo hướng Cảnh Đế chỉ, nhìn thấy những tên học sinh vừa mới nhảy nhót vui vẻ lúc nãy, giờ phút này cả đám đều xụi lơ nằm trên mặt đất, cho đến khi bị mấy tên cấm vệ hung ác hăm dọa mới tiếp tục di chuyển gian nan về phía trước.



Lý Hàn đi tới, giải thích:



- Phụ hoàng có điều không biết, động tác này thoạt nhìn rất đơn giản, nhưng nếu phải kiên trì thời gian dài thì sẽ hết sức thống khổ.



Cảnh Đế gật đầu, nói:



- Rốt cuộc phải vào triều làm quan, nên trừng phạt thẳng tay những học sinh lười nhác, để bọn hắn từ bỏ cái tính lười biếng kia.



Hiện tại Cảnh Quốc đang thiếu hụt trầm trọng nhân tài toán học, nhóm đầu tiên của Viện toán học chỉ có thể bồi dưỡng hơn trăm người, bất kỳ ai cũng không thể dễ dàng từ bỏ.



Sau khi khuyên răng nhóm tiến sĩ toán học xong, Cảnh Đế mới quay đầu lại hỏi Lý Dịch:



- Vừa mới nói đến chỗ nào rồi?



- Nói đến việc xây hồ nhân tạo.



Lý Dịch nhắc nhở.



- Viện toán học này trẫm giao cho ngươi, ngàn vạn đừng để trẫm thất vọng.



Cảnh Đế che ngực lại, nói:



- Hôm nay trẫm hơi mệt mỏi, hồi cung.



- Cung tiễn bệ hạ!



Mấy tên tiến sĩ lập tức khom người, gần trăm người học sinh sắp thành hai hàng đưa tiễn, không ngờ hôm nay bọn hắn lại có diễm phúc nhìn thấy bệ hạ bằng xương bằng thịt, sau này trở về có thể khoác lác với người khác rồi….



Lý Dịch lộ vẻ mặt đáng tiếc, lão hoàng đế keo kiệt, có nhiều học sinh cúc cung tận tụy vì tương lai của Cảnh Quốc như vậy, thế mà ngay cả một yêu cầu nho nhỏ cũng không chịu đồng ý, thật sự là khiến người ta thất vọng buồn lòng.….



Viện toán học cách hoàng cung rất gần, Cảnh Đế vừa đi ra cửa học viện, tay ôm ngực lập tức buông xuống, chân mày cũng giãn ra, nói:



- Tiền của bá tánh và quyền quý trong kinh đô đều bị bọn hắn thu vào túi, hiện tại còn dám chạy tới đòi tiền trẫm, quốc khố cũng không có thừa tiền để hắn đào hồ đâu.



Hộ Bộ Thượng Thư thật vất vả mới đóng lại được cái miệng kinh ngạc đến rớt cằm của mình, nhìn thấy Cảnh Đế như vậy lại há hốc mồm lần nữa, nói:



- Đúng vậy, đúng vậy, quốc khố căng thẳng, không thể chịu thêm một khoản lăn lộn nào nữa.….



- Hồi cung.



Nghĩ tới đây, Cảnh Đế hơi phiền muộn, phất phất tay, bước lên kiệu rồng.







...



- Mấy, mấy vòng rồi....



Vương Đán cố gắng xoay đầu, nhìn trước nhìn sau, thấy tất cả mọi người đều đang gian nan nhúc nhích, hắn như thều thào sắp chết hỏi một câu.



Lúc này chỉ mới là đầu tháng hai, tiết trời mùa xuân se lạnh, nhưng y phục của hắn lại bị mồ hôi làm ướt nhẹp, hai chân nặng nề như là buộc vào hai ngọn núi lớn, dù là muốn bước một bước về phía trước thì cũng là việc cực kỳ khó khăn.



- Còn năm vòng nữa.



Một tên cấm vệ đi phía sau, mặt không có biểu tình gì trả lời.



Bịch!



Nghe được còn phải nhảy thêm năm vòng nữa, trên mặt Vương Đán hiện lên một tia tuyệt vọng, chút sức lực cuối cùng trong cơ thể cũng theo đó mà biến mất, hai mắt hắn tối sầm lại, sau đó ngã xuống đất.



Phía sau cách hắn mấy bước là một vị thiếu niên họ Trịnh, nhìn thấy Vương Đán ngã xuống thì cũng kết thúc nhúc nhích, cả người nằm rạp trên mặt đất, cuối cùng bất động.



- Đưa bọn hắn về ký túc xá đi.



Lý Dịch khoát tay, để bọn hắn chạy mười vòng quanh sân thể dục bốn trăm mét cũng chưa chắc đã làm được, huống chi là nhảy cóc, sợ là cấm vệ trong cung cũng không có năng lực này.



Kiên trì nhảy đến năm vòng đã coi như rất lợi hại rồi, vượt qua những gì hắn dự đoán.



Trong Viện toán học, học sinh nhà nghèo hầu như không có vấn đề gì, không có người không biết quý trọng cơ hội một bước lên trời này, mà một ít con cháu quan lại thế gia thì cần phải rèn luyện nhiều hơn nữa. Đây cũng là một đòn ra oai phủ đầu, tin tưởng sau ngày hôm nay, đội ngũ thủ hạ của hắn sẽ dễ giáo dục hơn nhiều.



Dù sao thì thân thể người đọc sách thường gầy yếu, cuối cùng không ai có thể kiên trì được mười vòng, sau đó cả đám bị cấm vệ khiêng đi.



- Nếu biết trước sẽ bị phạt, ta chắc chắn sẽ đọc nhiều sách, nếu thế thì cũng sẽ không có điểm số thấp như vậy.



- Đúng vậy, cũng còn may là hắn chỉ hù doạ chúng ta một chút mà thôi.



Hai người trẻ tuổi liếc nhau, đều nhìn thấy sự may mắn từ trong mắt đối phương.



Tuy rằng bọn hắn thông qua lần kiểm tra trước, tự cho là tiến vào được Viện toán học đã chắc ăn rồi. Sau khi trở về, bọn hắn căn bản không có đọc cái gọi là sách giáo khoa toán học mới, bài thi hôm nay càng như Thiên Thư, sau đó thi ra một cái điểm còn thấp hơn những người khác một con số thậm chí là hai con số, có thể nói hạc giữa bầy gà, nhận được vô số ánh mắt từ mọi người.



Một bóng người từ đằng xa đi tới, hai người nhìn vài lần, sau đó vội vàng đứng lên, nói:



- Gặp qua Tấn Vương điện hạ!



Lý Hàn nhìn bọn hắn hỏi:



- Các ngươi chính là Tần Trọng và Trần Hạo?

Bạn cần đăng nhập để bình luận