Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 981: Chương 981






________________

Mùa đông Cảnh Hòa năm thứ tư không có tuyết rơi, nhưng vừa đến đầu năm thứ năm, trong ngày hội Nguyên Tiêu, trận tuyết lớn đổ xuống Kinh Đô.

Lý Dịch đứng trong sân, trong tại một mực quanh quẩn tiếng chuông vang.

Hoa tuyết thay nhau mà rơi, vẻn vẹn chỉ một khắc đồng hồ, trong viện đã nặn ra được thêm một người tuyết.

Như Nghi cầm một cây dù, yên tĩnh đứng bên cạnh hắn.

Túy Mặc và Nhược Khanh đi tới, trên mặt lộ vẻ lo lắng nhìn hắn.

"Cô gia” Tiểu Hoàn hai mắt rơi lệ, giúp Lý Dịch gỡ xuống hoa tuyết vương trên đầu, trên vai hắn.

Liễu nhị tiểu thư nhanh chân đi tới, nhấc bổng hắn lên, gọn gàng linh hoạt mang trở về trong phòng.

Duỗi tay điểm vào huyệt đạo một cái, thô bạo cởi áo ngoài của hắn ra, sau đó ném người lên trên giường, đắp chăn bông thật dày lên.

Quay người đóng cửa, làm xong mọi việc trong tích tắc.

Hoàng đế bằng hàn quốc gia đại tang.

Quan viên quyền quý ở Kinh Đô, vô luận quan chức lớn nhỏ, tước vị cao thấp, phải ăn chay ít nhất ba ngày, trong vòng hai mươi bảy ngày, quân dân bách tính trong Kinh cần quấn khăn tang, mặc đồ tang; trong một tháng không được phép kết hôn, bốn mươi chín ngày không cho phép giết mổ, còn ban ngày không được hát hò mua vui; ngày đại tang ở Kinh Đô bắt đầu, các chùa, đánh chuông ba ngàn lần,...

Cảnh Hòa năm thứ năm, chỉ có 15 tháng giêng, không có ngày hội Nguyên Tiêu.

Cả nước đều buồn bã.

Lý Dịch lần nữa gặp lại Lý Hiên đã là bảy ngày sau.

Quần áo trên người hắn vẫn hoa lệ như cũ, nhưng sắc mặt lại hết sức tiều tụy, bờ môi khô nứt, râu ria xồm xoàm, đương nhiên, nhìn Lý Dịch thật ra cũng không tốt hơn hắn là mấy.

Trong bảy ngày này, trừ cần tham gia nghi điển ra, phần lớn thời gian hắn đều dùng vào việc nằm trên giường là chính.

Ngủ lâu, có chút hơi đau đầu, đến bây giờ vẫn chưa giảm bớt.

So với hai người họ, Minh Châu tốt hơn nhiều, chỉ là ánh mắt hơi vô thần, người có chút tiều tụy. Tiên Đế băng hà, Lý Hiên chủ trì việc mai táng, còn về triều chính này kia thì cần nàng ổn định.

- Hai ngày trước, Thôi quý phi treo cổ tự tử trong dịch đình rồi.

Lý Hiên xếp bằng ngồi dưới đất, giọng nói khàn khàn.

- Trước khi chết, nàng còn cao giọng hô to “Thần thiếp không làm gì có lỗi với người, bây giờ thần thiếp sẽ đi xuống cùng người".

Hắn nhìn Lý Dịch, hỏi.

- Ngươi có cảm thấy hoàng cung này quạnh quẽ hơn trước đây nhiều không?

- Chốn hoàng cung này, vốn dĩ vẫn luôn rất quạnh quẽ.

Lý Dịch lắc đầu, thì thào nói.

Lý Hiên thở dài.

- Thật vô cùng không thích nơi này.

Lý Dịch nhìn hắn, hỏi.

- Khi nào ngươi đăng cơ?

Quốc gia một ngày không thể không có vua, Cảnh Quốc đang bị ngoại địch vây quanh, tin tức bệ hạ băng hà chẳng mấy chốc sẽ truyền khắp thiên hạ. Đến lúc đó, Tề Quốc, Triệu Quốc còn không biết sẽ có động thái gì. Cho nên một tháng, Tân Quân nhất định phải đăng cơ, ổn định cục diện.

- Chờ một tháng nữa đi.

Lý Hiên phất phất tay.

- Ta muốn ở cùng phụ hoàng thêm một chút, trước đây vẫn luôn không được ở với người.

Hắn quay đầu nhìn Minh Châu, bảo.

- Thời gian này, Triều chính phải làm phiền muội rồi.

Lý Dịch đi vào nội điện, thấy một thân ảnh cũng vừa đi vào.

- Tiên sinh.

Lý Hàn ngẩng đầu nhìn hắn, nhỏ giọng nói một câu.

Không biết có phải ảo giác hay không, Lý Dịch cảm thấy Lý Hàn trông gầy hơn so với lần trước hắn gặp.

Lý Dịch vỗ bả vai hắn. Ngẩng đầu phóng tầm mắt nhìn lên, dưới vòm trời u ám, cả một hoàng cung, đều là hoạn quan cung nữ mang đồ trắng đang cúi đầu vội vàng đi nhanh, xác thực quạnh quẽ hơn trước đó nhiều.

Hắn cũng không trực tiếp xuất cung, mà lại đi qua một phương hướng khác.

Nơi này là hậu cung, không có ý chí của Hoàng Đế, ngoại thần không được tự ý ra vào.

Nhưng cũng có một vị ngoại thần ngoại lệ.

Tại một chỗ trước cung điện, người cung nữ cung kính khom người xuống, nói:

- Xin Lý Hầu chờ một lát, ta đi thông báo nương nương.

Lý Dịch gật đầu, đứng trước cửa cung.

Không bao lâu, người cung nữ kia đã đi ra, nói với hắn.

- Lý Hầu, mời ngài vào.

Lý Dịch đi vào trong cung điện có chút nhỏ này, ngồi đối diện hắn, một phụ nhân mặc trang phục ngồi trên giường, hơi khom người.

- Gặp qua Yến Phi nương nương.

- Lý đại nhân không cần đa lễ.

Hai đầu lông mày của Yến Phi có chút ủ rũ, vịn cái trán, đưa tay chỉ chỉ một chỗ bên kia, nói:

- Hai người bọn họ đều đang ở trong phòng, người đi xem một chút cũng tốt.

Lý Dịch đi qua một cửa hông, đám cung nữ thái giám khi nhìn thấy hắn không ngừng khom mình hành lễ.

Một chỗ trước cửa phòng, có cung nữ nhỏ giọng bảo hắn.

- Mấy ngày nay, hai điện hạ ngủ không an giấc, chỉ vừa mới chợp mắt thôi.

- Được, không sao.

Lý Dịch nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, rồi chậm rãi đóng lại, trên một cái giường lớn trong phòng, hai bóng người một lớn một nhỏ ôm lấy nhau, cho dù đang trong giấc mộng, lông mày của các nàng cũng không có thả lỏng.

Lý Dịch đi đến bên giường, tiếng bước chân rất nhẹ, lặng yên không một tiếng động.

Loli ngạo kiều bỗng nhiên từ trong mộng bừng tỉnh, vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy hắn, trong hốc mắt lập tức chứa đầy nước mắt.

Nàng mặc đồ ngủ Hello Kitty, bổ nhào vào trong ngực Lý Dịch, nước mắt tràn mi mà khóc, nức nở nói:

- Tiên sinh, phụ hoàng đi rồi, ta thật rất sợ...

Âm thanh nàng làm Vĩnh Ninh bừng tỉnh, mặc lấy đồ ngủ Mỹ Dương Dương, Vĩnh Ninh trong chăn cũng leo ra, ánh mắt nàng hơi có kinh hoảng, một tay nắm lấy Thọ Ninh, một tay nắm lấy Lý Dịch, không chịu buông ra.

Lý Dịch ngồi bên cạnh giường, đưa các nàng một trái một phải ôm vào trong ngực, nhỏ giọng nói:

- Có ta ở đây, không cần sợ.

Hắn nhìn một chút cái gian phòng u ám này, cùng mấy khuôn mặt nhỏ trong ngực đang rơi nước mắt như mưa, giúp nàng lau khô chúng đi, nói:

- Nhanh mặc quần áo vào, tiên sinh đưa các ngươi xuất cung.

- Thật sao?

Loli ngạo kiều ngẩng đầu nhìn hắn, trên mặt vẫn còn nước mắt.

- Thật.

Lý Dịch gật đầu.

Loli ngạo kiều được Lý Dịch ôm rời đi, cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói:

- Cái kia, cái kia tiên sinh ngươi xoay người sang chỗ khác, ta muốn thay quần áo.

Không bao lâu, Lý Dịch nắm tay hai tiểu cô nương từ bên trong đi ra.

Yến Phi đứng lên, chậm rãi mở miệng.

- Dẫn các nàng ra ngoài cung đi, nơi này không phải nơi mà các nàng cần phải ở.

Lý Dịch gật đầu, nhìn nàng đáp.

- Đa tạ Yến Phi nương nương.

Yến Phi khoát tay, đi vào chỗ sâu trong cung điện.

Mang Thọ Ninh và Vĩnh Ninh xuất cung, chỉ cần có sự cho phép của Yến Phi và Lý Hiên, Yến Phi đối với việc này không có ý kiến gì, Lý Dịch lại bảo một tên thái giám tiện thể nhắn cho Lý Hiên, sau đó đưa các nàng ra cửa cung.

Khi đi ra cửa cung, hắn quay đầu liếc mắt một cái.

Mây đen ngùn ngụt tích tụ phía trên bầu trời Cung Điện, cảm giác làm người ta thở không nổi.

Yến Phi nói không sai, toà thâm cung này xác thực không phải nơi mà các nàng cần phải ở.

Sinh lão bệnh tử, đây là quy luật mà bất luận kẻ nào cũng không thể trốn tránh được.

Ông trời đúng là không công bằng, có người trời sinh ra chỉ là một tên ăn xin, có người trời sinh ra lại là Hoàng Đế.

Ông trời cũng rất công bằng, mặc kệ ăn xin hay vị Hoàng Đế kia, cuối cùng đều khó thoát khỏi cái chết, công bằng, thật ra không tồn tại.

Bởi vì nhờ nền chính trị nhân từ của Hoàng Đế mà được bách tính kính yêu cùng ghi ơn, trong lúc ngồi trên ngôi vị đó, còn mấy lần cải cách, cải thiện dân sinh, giúp đỡ hàn môn, chỉnh đốn thuế pháp, chỉnh đốn quân kỷ, từ khi lập quốc đến nay tự tay khai sáng Cảnh Quốc, nơi mà chưa bao giờ được hưng thịnh như thế.

Nay Tiên Đế băng hà, một nền hưng thịnh kết thúc, cả nước ai cũng bị thương.

Sau một tháng, Tân Đế sẽ đăng cơ, đó chính là một thời đại hưng thịnh khác mở màn.

Một thời đại thịnh thế mới.

Bạn cần đăng nhập để bình luận