Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1015: Thật Sự Là Sơn Tặc!




Chương 1015: Thật Sự Là Sơn Tặc!


________________

VIP Chương 1015: Thật Sự Là Sơn Tặc!



Sớm có Thánh chỉ truyền đến Thục Châu, Thục Châu trở thành đất phong của Cảnh Vương điện hạ, sau này tài chính, quân chính, mọi việc sự vụ của Thục Châu đều giao cho Cảnh Vương điện hạ quyết định, chỉ cần sau đó báo cáo triều đình là được.

Ban đầu Thục Châu Thứ Sử bị triều đình triệu hồi, còn lại Tá Quan tạm thời lưu lại, Thứ Sử mới, để Cảnh Vương điện hạ tự mình chỉ định.

Đây Cơ hồ là tách trọn cái Thục Châu ra, liên hệ với triều đình rất mơ hồ, có thể nói từ khi khai quốc đến nay chưa bao giờ có việc này, đương nhiên, ngoại thần phong Vương, đây cũng là việc từ trước tới nay Cảnh Quốc chưa từng có.

Chỉ dựa vào hai điểm này, có thể nhìn ra sự tín nhiệm bệ hạ đối với Cảnh Vương điện hạ, Thục Châu đội chủ nhân mới, bọn họ là quan viên nơi này, tự nhiên phải cẩn thận gấp bội.

Dù sao, trước đó, đủ loại truyền thuyết có liên quan tới Cảnh Vương điện hạ, bọn họ đều đã hiểu rồi.

Hai ngày trước có người của Cảnh Vương phủ đến Thục Châu, hai ngày này, bọn họ đều đang chờ đợi trong nóng nảy, bây giờ mãi mới chờ đến lúc Cảnh Vương điện hạ đến, Huyện lệnh Vĩnh Huyện đui mù này lại cả gan làm loạn, trong lòng Thục Châu Trưởng Sử và Tư Mã

đều muốn xé xác hắn.

Trước mắt ngươi là Cảnh Vương điện hạ, bạn thân của đương kim bệ hạ và phụ chính công chúa, quyền cao chức trọng, người mù mắt chó lại vu cáo Cảnh Vương là sơn tặc?

- Bắt tội thần này bắt lại cho ta!

Thục Châu Trưởng Sử quay lại nói một câu, lập tức có binh sĩ bắt Trương Huyện Lệnh xụi lơ trên mặt đất lại.

- Điện hạ tha mạng, điện hạ tha mạng...

Trương Huyện Lệnh bị áp giải, muốn quỳ xuống lại không làm được, chỉ có thể dùng ánh mắt tuyệt vọng nhìn hắn, lớn tiếng nói.

- Cảnh Vương điện hạ tha mạng!

Huyện Lệnh một huyện lại cấu kết với sơn tặc, tùy ý vu hãm người tốt, đủ để nhìn ra, quan viên Thục Châu mục nát ngông cuồng đến trình độ nào.

Lý Dịch phất tay, nói.

- Cởi quan phục của hắn xuống, giải tới của chợ bán thức ăn, tha hay không tha cho hắn, bách tính định đoạt.

Thục Châu Trưởng Sử khom người nói.

- Tuân mệnh!

Kể từ hôm nay, Cảnh Vương điện hạ là tân chủ nhân của Thục Châu, ở Thục Châu, lời nói của hắn cùng cấp với Thánh chỉ.

- Cảnh, Cảnh Vương điện hạ

Sắc mặt Vương Thường trắng bệch, đi tới, âm thanh có chút phát run, nói:

- Không biết thân phận của điện hạ, hai ngày này có nhiều đắc tội, trả, xin điện hạ thứ tội.

- Người không biết không có tội

Lý Dịch lắc đầu, nói:

- Còn chưa cảm tạ các ngươi dọc đường chiếu CỐ, có thời gian hay không, ta mời các ngươi uống rượu!

Vương Thường nghe vậy, giật mình tại chỗ, bắt đầu từ khi nãy, hắn thì không còn xem người trẻ tuổi trước mắt như là Lý huynh đệ có thể cùng hắn uống trà nói chuyện phiếm kia, một người chẳng qua là tiêu sư thân phận thấp hèn, một người khác là Cảnh Vương quyền thế thịnh nhất đương triều: Cảnh Vương điện hạ lại mời hắn uống rượu?

Lão Phương đi tới, ôm cổ Vương Thường, nói.

- Lề mề chậm chạp giống như Cô nương vậy, uống bữa rượu này, sau này sẽ chân chính là bằng hữu rồi, sau này có gặp phải khó khăn gì Thục Châu, ta bảo kê ngươi.

Tất nhiên, Vương Thường biết đây là phúc khí mấy cái đời đều cầu không được, khom người nói:

- Vậy đa tạ Cảnh Vương điện hạ

Trương Huyện Lệnh bị mang xuống, Thục Châu Tư Mã đi lên trước, chỉ nha dịch trong sân, hỏi:

- Điện hạ, những người này, nên xử trí như thế nào?

Trong nha môn người chủ sự chính là Trương Huyện Lệnh, những người này cũng nghe lệnh làm việc, không thể trọng phạt giống như hắn, Lý Dịch ngẫm lại, nói.

- Mỗi người trượng 10, lấy đó trừng trị, sau này nếu lại nối giao cho giặc, nhất định không dễ tha!

- Đa tạ điện hạ, đa tạ điện hạ!

Nha dịch huyện nha lập tức quỳ rạp xuống đất, dập đầu như giã tỏi, cho dù vẫn phải bị trượng hình, nhưng một chút cũng không dám oán hận Cảnh Vương điện hạ.

Người còn lại cũng có thời gian ngẩng đầu, lặng lẽ đánh giá Cảnh Vương điện hạ.

Trong hai năm qua, bọn họ nghe không ít sự tích của Cảnh Vương, hôm nay lần đầu tiên nhìn thấy nhân vật trong truyền thuyết này, chỉ cảm thấy hắn tay trẻ tuổi nhưng từ trên người có một loại khí thái khác với người thường.

Một tiểu cô nương lanh lợi đi vào huyện nha, nhìn Lý Dịch, giòn tan nói:

- Ca ca, Như Nghi tỷ tỷ nói, nếu như ngươi không trở về, Cơm của ngươi sẽ bị Như Ý tỷ tỷ ăn sạch

Nói xong lại nhảy cà tàng đi ra ngoài.

Lý Dịch biến sắc, vội vàng đuổi theo, vội vàng nói.

- Bảo nàng để lại cho ta một chút.

Mọi người thấy thân ảnh kia trong chớp mắt biến mất ở ngoài cửa, sững sờ xong, lại một lần nữa cảm thấy, Cảnh Vương điện hạ quả thực Có một loại khí thải khác biệt với người thường.

Hôm nay, trong lòng dân chúng trong thành Vĩnh Huyện có chút tâm thần bất định.

Quân sĩ thủ thành vội vàng tới, vây huyện nha, tuy không biết xảy ra chuyện gì, nhưng lúc đó tình thể nhìn cực nghiêm túc, nhất định xảy ra chuyện lớn gì.

Sự thật chứng minh quả nhiên xảy ra chuyện lớn.

Nếu không cần quan Trương Huyện Lệnh kia như thế nào lại người kéo đến nơi hành hình quỳ gối, dẫn đến vô số dân chúng vây xem.

Tâm tình đầu tiên dân chúng là tâm thần bất định và nghi hoặc, tên cầu quan này làm Huyện Thừa ở Vĩnh Huyện nhiều năm, làm đủ trò xấu, sau khi thắng làm Huyện Lệnh càng thêm trầm trọng, cấu kết sơn tặc, vơ vét mồ hôi nước mắt nhân dân khắp nơi, lòng người Vĩnh Huyện huyên náo bàng hoàng, bách tính hận hắn tận xương

Nhưng hắn là Huyện Lệnh, không ai dám trêu chọc, dân chúng cắn nát răng cũng chỉ có thể nuốt vào bụng.

Có điều hôm nay cẩu quan thay đổi, lại xuất hiện như vậy?

Rất nhanh, có người nhiệt tình hỏi thăm ra chân tướng chuyện.

Cảnh Vương điện hạ truyền xôn xao khắp Thục Châu, rốt cục hôm nay đến Vĩnh Huyện.

Trước khi Điện hạ tiến vào Vĩnh Huyện, bắt một đám sơn tặc, vốn muốn giao cho quan phủ, lại không ngờ tới, sơn tặc kia lại là Lâm Nhị Ba Tử, chính là em vợ của Huyện Lệnh Vĩnh Huyện, trước kia bọn họ quan cướp cấu kết, làm không ít chuyện ác, bây giờ vậy mà trái lại vụ hãm Cảnh Vương điện hạ là giặc cướp

Sau đó.

Sau đó Trương Huyện Lệnh bị đào quan phục, tháo mũ quan, quỳ ở chỗ này.

- Phi, cẩu quan, người làm đủ trò xấu, cũng không nghĩ tới, ngươi cũng sẽ có hôm nay!

Rốt cục có người nhịn không được, hung hăng phun một bãi nước miếng với hắn.

Một viên đá dấy lên ngàn cơn sóng, dân chúng vây xem cũng rốt cục sôi trào lên.

- Cầu quan, ăn tim gấu gan báo, ngay cả Cảnh Vương điện hạ cũng dám vu hãm!

Trong đám người, có một người ném một cái trứng thối.

- Ngươi làm vô số chuyện ác, có thể có ngày hôm nay, tất cả đều là gieo gió gặt bão!

Trong đám người lại vứt ra một cái hòn đá.

- Mẹ, người nào dùng hòn đá đập ta!

Đối diện có một người ôm đầu nhảy ra.

Càng nhiều hòn đá và trứng gà đập tới.

Đám người nhất thời loạn cả một đoàn, làm rõ ràng hai đám, bắt đầu loạn chiến hòn đá cùng trứng thối, sau cùng diễn biến thành vật

lộn cận thận.

- Ta nhìn thấy, mới vừa rồi là ngươi đập ta!

Có một người chỉ nam tử đối diện, một chân đạp Trương Huyện Lệnh.

- Ta đập ngươi làm gì, trong lòng ngươi không tính toán à, vừa rồi cái trứng thối kia đập trên đầu ta là ai ném?

Nam tử kia tức giận chỉ chỉ hắn, một quyền đánh vào trên mũi Trương Huyện Lệnh.

Đám người lộn xộn tuôn ra mà đến, rất mau bao phủ Trương Huyện Lệnh.

Binh sĩ bên cạnh thấy tình thế không ổn, lập tức tiến lên ngăn cản.

Sau khi Trương Huyện Lệnh bị kéo ra ngoài, đã đầu rơi máu chảy, mặt mũi sưng vù, hít vào nhiều mà thở ra không bao nhiêu

Một người thân mang khải giáp biến sắc, lập tức nói:

- Nhanh đi mời đại phu!

Đã từng là Thục Vương phủ, hiện tại là Cảnh Vương phủ tạm thời.

Vừa tới Thục Châu, vẫn còn rất nhiều chuyện phải xử lý, Lý Dịch cơm nước xong xuôi, cũng không có trì hoãn bao lâu, tiếp kiến một số nhân viên quản lý cao tầng lưu ở Thục Châu hai năm này.

- Vương gia, Sơn tặc xung quanh chúng ta có thể thu phục, đều đã thu phục xong hết rồi, lại tiến vào trong, còn có hai cái xương khó gặm, lo lắng tổn thất quá lớn, ta không dám hành động thiếu suy nghĩ

Lúc này, trước mặt Lý Dịch, một cái đầu trọc tỏa sáng sáng loáng đang rung động có quy luật.

Lý Dịch gật đầu, nói:

- Hai năm này việc các ngươi làm, ta đều biết, rất tốt, chuyện đằng sau, bàn bạc kỹ hơn.

Cái đầu trọc kia trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn, nói.

- Vương gia, lần này nhất định phải một lần đào hết bọn hắn

Vương Thường kinh ngạc đứng ở cửa ra vào, chỉ cảm thấy cái đầu trọc bên trong vô cùng quen thuộc.

Hắn rất nhanh nhớ tới, loại cảm giác quen thuộc này đến từ đâu.

Bọn họ một lần áp tiêu, gặp được đại Cổ sơn tặc, lúc toàn bộ tiểu đội kém chút bị tiêu diệt chính là đầu trọc đã cứu bọn họ.

Bọn họ cũng là sơn tặc, chẳng qua là sơn tặc chuyên đoạt của sơn tặc.

Tên đầu trọc này xuất hiện ở đây nhìn giống như thủ hạ Cảnh Vương điện hạ, cho nên

Hóa ra Cảnh Vương điện hạ không có lừa hắn.

Hắn đột nhiên cảm giác được não có chút loạn, cần phải chỉnh lý lại một chút.



Bạn cần đăng nhập để bình luận