Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 732: Sơn Tặc Việc Gì Phải Làm Khó Sơn Tặc


Chương 732: Sơn Tặc Việc Gì Phải Làm Khó Sơn Tặc





----------------------

- Bái kiến Thục Vương điện hạ.

Thanh niên Họ Phương từ bên ngoài đi tới, đầu tiên thi lễ với Thục Vương, sau đó quay đầu nhìn bốn phía.

Thục Vương nhìn xung quanh, khoát tay.

- Các ngươi đi xuống trước đi.

Mọi người nghe vậy, nhao nhao cáo lui, trong điện chỉ còn lại hai người Thục Vương và nam tử họ Phương.

Thục Vương nhìn hắn, từ tốn nói.

- Lý Dịch sắp trở về.

Phương Vĩnh nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi.

- Trong khoảng thời gian này hắn đi Tề Quốc, lập tức sẽ trở về ngay thôi.

Thục Vương nhìn hắn, hỏi.

- Người của các ngươi có thể diệt trừ hắn trước khi hắn đến Thục Châu hay không?

Sắc mặt Phương Vĩnh biến đổi một hồi, lắc đầu.

- Không thể.

Lực lượng thánh giáo ở Thục Châu yếu kém, nương nương đang bị thương đến bây giờ còn chưa khôi phục lại, đoạn thời gian trước, phần lớn cao thủ đều tụ tập ở Thục Châu, bỗng nhiên xuất hiện, lại đột nhiên biến mất, có tin tức nói họ đi Tề Quốc, bây giờ xem ra, tất nhiên có liên quan đến vị Lý Dịch kia.

Dựa vào lực lượng còn lại của thánh giáo ở Thục Châu, đừng nói có nhiều cao thủ như vậy, ngay cả đến một vị Tông Sư, lấy thế lực hiện có của họ tại Thục Châu cũng có nguy cơ sẽ bị tiêu diệt, trước khi họ về, chạy khỏi nơi này mới là cách đúng đắn, ngay cả lệnh bài của Thanh Long sứ cũng không dám lấy lại, làm gì còn dự tính khác?

- Không phải ngươi nói các ngươi có 100 ngàn tín đồ?

Thục Vương nhìn hắn, nét mặt lộ ra vẻ giận dữ.

- Không phải ngươi nói bên trong giáo phái các ngươi có vô số cao thủ, ngay cả một chuyện nhỏ như này cũng làm không xong, bản vương làm sao mà tin tưởng được các ngươi!

Mặt nam tử họ Phương không biểu tình, cúi đầu không nói.

Nghe được trong giọng nói Thục Vương điện hạ không ngừng truyền đến cảm giác căm tức cùng nóng nảy, hai tên thủ vệ ngoài cửa liếc nhau, trong lòng lập tức dâng lên mười hai phần cẩn thận.

Điện hạ lúc này, không thể trêu chọc, thậm chí sẽ trừng phạt bọn hắn bởi vì tư thế đứng không ngay ngắn hoặc tư thế đứng quá ngay ngắn, chuyện như này không phải lần đầu.

May mà thời gian không dài, vị Phương công tử thường xuyên đến vương phủ kia đi vào đã đi ra ngay, nhìn qua sắc mặt không được tốt lắm, mà trong điện thì lại không có bất kỳ giọng nói gì.

Không vì vấn đề thế đứng mà gặp kiếp nạn, lúc này hai người mới thở mạnh một hơi.

Phương công tử thì thảm, nhìn dáng vẻ của hắn, vừa rồi chắc đã bị Thục Vương điện hạ mắng không nhẹ.

Hai người lau mồ hôi lạnh trên trán, lúc vừa thả tay xuống, một giọng nói từ bên cạnh truyền tới.

- Ai bảo các ngươi lau mồ hôi?

Thục Vương nhìn hai người, ánh mắt lạnh lùng, nói.

- Mỗi người đi xuống lĩnh 50 trượng!

Hai người liếc nhau, nắm chặt đao bên hông, cuối cùng lại buông ra…

Cùng lúc đó, thanh niên họ Phương đi ra khỏi Thục Vương phủ.

Hai người áo xanh chào đón, giọng nói cung kính.

- Hộ pháp.

Thanh niên họ Phương quay đầu lại, nhìn cửa lớn Thục Vương phủ, lạnh lùng nói.

- Đêm nay động thủ!

Truyện-được-thực-hiện-bởi-HámThiênTàThần



- Cô gia, động thủ sao?

Lão Phương xoa tay, vẻ mặt hưng phấn nhìn qua một đám người đầu đội khăn đỏ phía trước, đội ngũ ước chừng có vài chục người, quay đầu lại hỏi Lý Dịch.

Lý Dịch có thể xác định, bên trong người lão Phương này có gen sơn tặc.

Trên đường họ đi đã diệt trừ ba ổ sơn tặc, chờ một lúc sau số liệu đổi mới, sắp biến thành bốn cái.

Nơi này được xưng vùng đất hỗn loạn, quả nhiên có lý do của nó.

Từ lúc đám người bọn hắn lên núi đến nay, đội sơn tặc hơn mười người trở lên này thì gặp được ba đợt, một đợt nhiều hơn thì khoảng chừng hơn trăm người.

Số lượng sơn tặc thế này, nếu như đặt ở địa phương khác, cũng coi như một cỗ thế lực nhỏ, nhưng mà ở loại địa phương này, chỉ có thể ở bên ngoài, bình thường thì xuống núi cướp một chút lương thực, súc vật, ngẫu nhiên có đội buôn nhỏ đi ngang qua thì chính là dê béo.

Lại đi đến chỗ sâu hơn, không phải bị đoàn đội sơn tặc lớn khác chiếm đoạt thì cũng mất mạng bên trong quá trình tranh giành địa bàn.

Ban đầu Lão Phương còn lo lắn, trộm cướp hoành hành tại đây, mang theo nhiều kim ngân hàng hóa đi qua sẽ không có phiền toái gì đó chứ, sau khi gặp được hai lần, mới dần bắt đầu ý thức được, hóa ra sơn tặc mới là ngành nghề nguyên thủy của hắn.

Đội ngũ đã tiến lên được hai ngày, hàng hóa không chỉ không ít dần mà ngược lại càng nhiều lên.

Ba đợt sơn tặc kia đều bị ép đi qua hang ổ, đáng tiếc ổ của chúng không giàu có, bọn người lão Phương chỉ để mắt đến đồ đạc, còn lại một đống đồng nát sắt vụn, một cái cũng không động vào.

Đội ngũ giống như loại mấy chục người trước mắt, mấy người trong nhóm họ đi qua cũng có thể bị đoàn diệt.

Không bao lâu, lão Phương cười đi tới.

- Cô gia, sau khi chúng ta đến Thục Châu, có thể trước tiên để hàng hóa xuống, lại quay lại một đợt nữa không?

Tên này thật sự làm sơn tặc đến nghiện, hai ngày nay luôn phấn khởi, không biết nếu như gọi cả mấy người Liễu Diệp trại đi ra, các đỉnh núi xung quanh có thể bị họ càn quét hết một lần hay không.

Trừ hai vị Tông Sư, còn lại hơn trăm người đều là cao thủ trong cao thủ, tinh nhuệ trong tinh nhuệ, nếu những người này thật sự biến sơn tặc do mình lãnh đạo, có lẽ mộng tưởng lúc đầu của hắn sẽ được thực hiện.

Bây giờ Lý Dịch chỉ hận không thể chắp cánh bay về, đâu có thời gian rỗi, trừng mắt liếc hắn một cái.

- Động tác nhanh nhẹn lên một chút, trời sắp tối rồi, trước tiên tìm một nơi nghỉ chân, đi hỏi những sơn tặc kia xem hang ổ của chúng ở đâu?

Lão Phương đáp lời đi qua, một bàn tay tát vào đầu sơn tặc đầu lĩnh, nói:

- Còn học người khác đội băng đỏ, thật ném sạch mặt mũi của sơn tặc chúng ta, nói, trại các ngươi ở đâu?

Tên sơn tặc đầu lĩnh kia run rẩy hỏi.

- Các ngươi, cũng là sơn tặc?

Lão Phương lại tát một cái lên đầu hắn,

- Nói nhảm nhiều như vậy làm gì, mau dẫn đường!

Sơn tặc đầu lĩnh nhìn xem xung quanh, những người lợi hại giống như tráng hán còn có rất nhiều, một người đánh mười người bọn hắn có thừa, trong lòng không khỏi than thở, đều là sơn tặc, tại sao chênh lệch lớn đến như vậy?

Lão Phương lại qua một bàn tay.

- Còn nhìn?

- Ở ngay phía trước…

Bọn sơn tặc than thở, trong lòng bi thương không thôi, đều là sơn tặc, sơn tặc việc gì phải làm khó sơn tặc…

Lý Dịch ngồi trên lưng ngựa, đi theo đằng sau Liễu nhị tiểu thư, qua một lúc, vô ý ngẩng đầu lên, thấy được biểu cảm trên mặt cùng ánh sáng lấp lóe trong mắt, không khỏi ngẩn người.

Phía trước ngoài trăm dặm, đội ngũ gần trăm người, đang chậm rãi đi trên đường núi gập ghềnh.

- Nương nương, đã đi được một ngày, có muốn dừng lại nghỉ ngơi một chút hay không?

Nam tử họ Phương xốc rèm xe lên lo lắng hỏi.

Đạo cô trung niên ngồi trong xe ngựa, sắc mặt tái nhợt, khí sắc nhìn hơi suy yếu, nàng mở to mắt, nói.

- Trời sắp tối rồi, đi về phía trước một đoạn, trước khi trời tối cắm trại ở chỗ này.

- Vâng!

Họ Phương thanh niên đáp một tiếng, lập tức phất phất tay về phía sau, lớn tiếng nói.

- Động tác nhanh lên một chút, trước khi trời tối, cắm trại ở chỗ này!

Bị vấp phải một khối đá trên đường núi, thanh niên họ Phương lảo đảo, sau khi ổn định thân hình, cúi đầu nhìn một chút, biểu tình trên mặt vô cùng buồn bực.

Nếu không phải lo lắng đi Duyệt Châu sẽ gặp phải tên Lý Dịch kia, chỉ dựa vào nhân thủ hiện tại của họ không có cách nào chống lại những cao thủ võ lâm kia, cần gì phải đi con đường này?

Giờ phút này, trong lòng của hắn tràn ngập oán khí đối với tên đáng giận kia.

Càng làm cho hắn không cách nào thả lỏng là, người này rõ ràng là đại địch của thánh giáo, nương nương còn đưa lệnh bài Thanh Long sứ cho hắn, ngày sau sợ rằng sẽ có phiền toái không nhỏ.

Nghĩ tới đây, hắn ngẩng đầu nhìn xe ngựa phía trước, trên mặt cũng hiện ra một chút bất mãn…


Bạn cần đăng nhập để bình luận