Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1008: Chương 1008




________________

Thoắt cái đã tới tháng bảy Cảnh Hòa năm thứ năm.

Sau khi Cảnh Vương - người có quyền thế cực kỳ lại rất được bệ hạ tin cậy rời kinh, tuy áp lực trong lòng của bách quan trong triều giảm xuống không ít, nhưng áp lực trên thân thể lại rất lớn.

Bởi vì công chúa điện hạ hạ lệnh, mỗi ngày các bộ trong triều đình đều phải trình tấu chương lên chỉ hạn chế có một phong.

Ý vị này là từ nay về sau, bọn họ không thể gặp phải vấn đề nan giải thì trình lên, bọn họ cần phải tự mình giải quyết đại đa số các vấn đề, sau khi thông qua thảo luận, mới trình vấn đề khó giải quyết nhất và quan trọng nhất để cho công chúa điện hạ quyết đoán.

Đây đối với quan viên trong triều quen với ngồi không cũng hưởng lợi mà nói, đây cũng không phải một chuyện tốt lành gì.

Những hạng người ngồi không ăn bám nhất thời cảm giác được áp lực, mỗi tháng một lần kiểm tra đánh giá chiến tích, quyết định đường thẳng thiên của bọn họ phải chăng có được thông thuận, bây giờ học viên Minh Châu đã chính thức mở cửa, mang ý nghĩa sau này sẽ có số lượng lớn nhân tài tiến vào triều đình, thân ở triều đình, tựa như đi ngược dòng nước, không tiến tắc thối.

Nhưng mà, khách quan mà nói, vận khí bọn họ vẫn còn tính là tốt.

Gia hỏa vừa mới bị giáng chức bị điều đến Thục Châu đảm nhiệm thứ sử Thục Châu, mới thật sự gọi là xui xẻo.

Tuy là biếm quan, vì Thục Châu cũng xa xôi, khốn cùng, sơn tặc hoành hành cùng trị an cực kém, thì trừ những thứ này ra cũng không có khuyết điểm nào khác.

Tốt xấu gì vẫn là thứ sử của một châu, chí ít vững vàng là người đứng đầu khu vực Thục Châu.

Có thể lần này bệ hạ giao Thục Châu làm đất phong cho Cảnh Vương, tài chính, quân chính, sự vụ lớn nhỏ tất cả tại Thục Châu đều giao ra hết, vị này vừa mới đến Thục Châu làm thứ sử, lại bị khẩn cấp triệu hồi về, bây giờ để đó không dùng đến cũng không ủy nhiệm gì.

Nói đến, tuy các vị Thân Vương của triều đình đều có đất phong, nhưng chẳng qua đây cũng chỉ là trên danh nghĩa, bọn họ chỉ có thể được hưởng một bộ phận thu thuế tại đất phong, cũng không có quyền tham dự quản lý nơi đó, Thân vương sinh trong hoàng thất còn không được, huống chi không phải thân sinh, hành động lần này của bệ hạ cử đều không hợp quy củ.

Nhưng hai tháng trước bệ hạ tuyên bố việc này, trên triều đình lại không có mấy người dám phản đối.

Đến cùng Thục Châu này vẫn là nơi có vị trí đặc thù, chỗ xa xôi, giáp biên giới với Tề Quốc cũng không nói, là nơi chạy trốn của bọn sơn tặc cùng trộm cướp, càng làm cho quan phủ đau đầu cực độ.

Sơn cùng, ác thủy, điệu dân, một người cũng sẽ chỉ là cản trở, không tạo ra được giá trị gì cho quốc gia, một địa phương gà mờ, phong thì cứ phong đi, chỉ cần có thể đưa tôn đại thần kia đi, cho dù lại tiễn một châu cũng không sao.

Đầu tháng bảy, gió mát ấm áp dễ chịu, trời sáng không khí trong lành, bách quan vừa đi ra cửa cung, bình minh trên trời vừa ló được phân nửa.

Tuy những ngày này mệt mỏi, nhưng trong lòng bọn họ lại tràn ngập kịch tính cùng nhiệt tình.

Biên cảnh an ổn, triều đình hài hòa, bây giờ Cảnh Quốc mới xem như chân chính không có thù trong giặc ngoài, biển rộng núi cao còn đang chờ bọn họ đến quản lý.

Trên tường cung, hai tháng qua, ngày ngày nữ hài tử đều đứng ở chỗ này nhìn ra xa, hoàn toàn như trước đây đứng ở nơi đó.

- Công chúa, mấy nữ tiên sinh kia, tất cả đều đã chuyển vào thư viện, rất nhiều quan viên quyền quý trong kinh đều nguyện ý đưa thiên kim nhà mình vào thư viện, trong dân gian chúng ta đã chọn lựa được một số nữ tử thông minh, bây giờ học sinh trong thư viện đã hơn trăm người.

- Đầu chuẩn bị kỹ càng.

Nữ hài tử thì thào một câu, ánh mắt từ đằng xa thu hồi lại, gật đầu nói.

- Trời sáng thì mở cửa viện.

Thần Lộ Điện, công chúa điện hạ say rượu nhảy múa, thấy không rõ kiếm trong tay nàng, chỉ có thể nhìn thấy một bóng trắng.

Chỗ cửa đại điện, một bà lão đứng nhìn khá lâu, quay đầu hỏi Thường Đức.

- Cách bao lâu thì điện hạ phóng ra một bước kia?

Thường Đức nhìn thân ảnh kia, chậm rãi mở miệng.

- Nhất niệm đã thông suốt, sẽ lập tức nhập, ngược lại tâm quan khổ sở, sẽ lãng phí thời gian cả đời.

Bà lão lườm hắn một cái.

- Nói tiếng người!

- Nhìn vào cơ duyên.

Cần Chính Điện, Lý Hiên phê xong một tấu chương, lại nhìn một xấp thật dày đặt bên cạnh, cầm lấy một phong thư dài, lặp đi lặp lại nhìn mấy lần, trên mặt lộ ra chút màu sắc, một lát sau lắc đầu, trong miệng giận mắng.

- Tên gia hỏa không có nghĩa khí.

Mắng xong vài câu, còn bất đắc dĩ cầm lấy một tấu chương khác lên xem.

Truyện-được-thực-hiện-bởi-Hám Thiên TàThần

Hoàng đế Tề Quốc bệnh nặng không thể lâm triều, Thái Tử giam quốc, trên triều đình có hơn phân nửa quan viên chống đỡ cho tam hoàng tử Triệu Di, triều đình đại loạn, Tề Quốc không rảnh quan tâm chuyện khác, đã rút binh về từ biên cảnh.

Tề Quốc rút binh, Triệu Quốc một cây chẳng chống vững nhà, vào ngày thứ hai cũng lui binh.

Trong vòng nửa năm, Võ Quốc xảy ra mấy chục lần phản loạn, triều đình ứng phó không được, đã giằng co với phản động.

Đông Cung Tề Quốc.

Một nam tử nổi giận đùng đùng quét tất cả tấu sớ trên bàn rơi xuống đất, nổi giận mắng.

- Bọn họ muốn làm gì, bản vương là thái tử do phụ hoàng sắc phong, bọn họ không nhận, bọn họ dựa vào cái gì mà không nhận, bọn họ muốn tạo phản sao?

Một mưu sĩ lập tức tiến lên nói.

- Điện hạ bớt giận, bớt giận, tam hoàng tử ở kinh sư còn chưa tới mức một tay che trời, nhiều vị đại nhân trong triều đã tranh thủ vi điện

ha.

- Tranh thủ?

Trên mặt nam tử hiện ra một tia cười lạnh, nói.

- Tên những người này, từng người bản vương đều sẽ nhớ kỹ, Đông Cung của bản vương, há lại để bọn họ muốn tới thì tới, muốn đi thì

Phong vương phủ.

Một thanh niên hết sức chăm chú viết một thiếp mời, có người gõ cửa, từ bên ngoài đi vào, chờ hắn để bút xuống mới khom người nói.

- Điện hạ, thái tử bên kia giống như có chút gấp, gần hai ngày nay đã có nhiều đại nhân nhận được bài phỏng của bọn họ.

- Không sao.

Triệu Di lắc đầu, không tiếp lời hắn mà chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm.

- Cảnh Vương, Lý Hiên ơi Lý Hiên, ta nên nói ngươi thông minh hay nên nói ngươi đần đây?

Hắn quay đầu lại, hỏi.

- Phía bên Thục Châu có tin tức gì không?

Người kia lắc đầu, nói.

- Đã để người mật thiết chú ý, trước mắt vẫn không có tin tức liên quan đến Cảnh Vương.

Triệu Di lại nhìn ra ngoài cửa sổ, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười.

- Lý huynh à Lý huynh, ta tin tưởng, chúng ta sẽ còn gặp lại.

Kinh sư Tề Quốc, trong một cửa hàng.

Một đại hán đi ra từ bên trong cửa hàng, chỉ mấy tiểu nhị, nói.

- Đều là vật quý trọng, vận chuyển cẩn thận một chút, nếu như làm hỏng, bán các ngươi đi cũng đền không nổi.

Như thế căn dặn một phen, lại chạy vào bên trong cửa hàng, nịnh nọt nối với một nữ tử.

- Tiểu thư, nhóm hàng mới này được chuyển tới từ Kinh Đô, tháng trước đã được người đặt hàng.

Nữ tử kia lại không thèm để ý hàng hóa chút nào, nhìn hắn, hỏi.

- Cũng chỉ có hàng hóa sao?

Đại hán sững sờ, sau đó vỗ đầu một cái, nói.

- Xém chút thì quên, đây là tin của Lý huynh đệ.

Nói xong, lấy ra một phong thư từ trong tay áo đưa cho nàng.

Nữ tử kia mở phong thư ra, đại hán lập tức nhô đầu ra nhìn, nữ tử liếc nhìn hắn một cái cầm lấy phong thư đi vào trong phòng.

Lâm Dũng bĩu môi, lẩm bẩm.

- Không phải chỉ là một phong thư thôi sao, cũng không phải đồ vật gì không thể xem, có cần thiết như vậy hay không?

Một châu nào đó ở Võ Quốc.

Một tướng lãnh vội vã xông vào doanh trướng, trầm giọng nói.

- Điện hạ, chiến báo khẩn cấp, chúng ta vừa mới đoạt được Linh Châu đã bị triều đình công phá, Phiền Tướng Quân, Phiền Tướng Quân đã bị bắt làm tù binh.

Người khoác áo giáp, trên mặt nữ tử còn có chút non nớt đứng lên, trầm giọng nói.

- Tạm thời bỏ Linh Châu xuống, tử thủ Ngạn Châu, ta lập tức phái Trịnh Tướng Quân đến đó tiếp viện.

Nàng một phen bố trí, bên trong doanh trướng, một tên tướng quân một mắt đứng lên, nói.

- Điện hạ không cần phải lo lắng, bây giờ nhiều Châu phản loạn, binh lực triều đình phân tán, dùng phòng thủ làm chủ, không thể chủ động tiến công.

Nữ tử trầm ngâm một lát, chậm rãi nói.

- Dù vậy cũng không thể không phòng.

Không bao lâu, nàng đi ra từ trong doanh trướng, đi qua một doanh trướng bên cạnh.

Vừa đi đến cửa màn, nghe được bên trong truyền đến âm thanh ồn ào.

- Ta mặc kệ, ta mặc kệ, ta đang đau đầu, ta không muốn học nữa, ta muốn ra ngoài đi chơi.

Đây là một âm thanh có vẻ còn non nớt.

Một âm thanh khác có chút già nua, giờ phút này đang hơi lo lắng nói.

- Không được đâu điện hạ, sau này ngài còn phải thừa kế đế vị, sao có thể mê muội mất cả ý chí, ngài có biết hay không, tuổi tác Tấn Vương của Cảnh Quốc còn nhỏ hơn ngài một chút đã có thể một mình chấp chưởng một viện, đã là trụ cột của triều đình Cảnh Quốc, ngài phải học tập để giống vị Tần Vương kia.

Thanh âm non nớt bướng bỉnh kia nói.

- Ta mới mặc kệ cái gì Tấn Vương, ta muốn chơi.





Trang 506# 2




Bạn cần đăng nhập để bình luận