Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 912: Nghi Ngờ Vô Căn Cứ


Chương 912: Nghi Ngờ Vô Căn Cứ





----------------------

Lý Dịch đưa lá thư cho Lưu Nhất Thủ, nói:

- Chú ý nhìn chằm chằm Tần Dư, hẳn sẽ có thu hoạch.

Lưu Nhất Thủ tiếp nhận lá thư, sau khi nhìn qua xong mới gật đầu.

- Thuộc hạ đã rõ.

Lý Minh Châu dường như biết hắn muốn làm, lúc đi vào nội viện, nàng quay đầu hỏi.

- Ngươi định dùng phương pháp đối phó nhà họ Trử để đối phó với nhà họ Thôi?

- Tay chân nhà họ Thôi đông đúc, rất nhiều chuyện không cần tự thân hành động. Chỉ cần chuyện của Thục Vương không bị vạch trần, trừ phi nhà họ Thôi nổi loạn. Nếu không đối với tình hình chung bây giờ, sẽ không tạo thành ảnh hưởng gì lớn.

Lý Dịch lắc đầu, nói tiếp.

- Đi một bước nhìn một bước, một vết nứt có thể phá vỡ cả chỉnh thế. Nếu từng việc cộng lại với nhau, không chừng có thể đợi tới lúc sẽ trở thành cọng cỏ cuối cùng nghiền nát con lạc đà đấy.

cũng chưa chắc không thể chờ đến một cọng cỏ sau cùng kia.

Lý Minh Châu kiên định nói.

- Chuyện kia, bất cứ giá nào cũng không thể để phụ hoàng biết.

- Cái này ta hiểu rõ. Nếu không thì cái tội danh này đã đủ để nhà họ Thôi chết vô số lần.

Vấn đề mâu thuẫn này, Lý Dịch đã nghĩ tới rất nhiều lần. Hiển nhiên khi chuyện kia thông qua, lật đổ nhà họ Thôi rất dễ dàng nhưng mà càng dễ khiến lão Hoàng Đế đi sớm hơn. Chuyện mạo hiểm như thế, họ không dám làm.

Hai người đạt thành sự ăn ý đối với chuyện này, nên không cần phải thảo luận tiếp. Lý Dịch nhìn thấy Nhị tiểu thư nhà họ Liễu bên sân nhỏ, hình như vừa mới luyện công xong. Hắn nghiền ngẫm chốc lát rồi ngoắc tay nói.

- Như Ý, muội tới đây một chút.

Liễu nhị tiểu thư buông Thu Thủy xuống, từ bên cạnh đi qua, quăng tới một ánh mắt nghi vấn.

Hai người Lý Dịch đứng cùng một chỗ, khi Liễu nhị tiểu thư tới gần, hắn kinh ngạc nói.

- Ta phát hiện gần đây muội lớn hơn nhiều nha. Ta nhớ rõ lúc ban đầu, muội còn thấp hơn công chúa tí xíu, hiện cao bằng nhau rồi.

Liễu nhị tiểu thư nhìn hắn.

- Ta thấp hơn nàng bao giờ?

- Ah, không có sao?

Lý Dịch lắc đầu.

- Vậy do ta nhớ lầm rồi, gần đây trí nhớ kém lắm...

Đưa công chúa điện hạ ra ngoài, từ xa hắn nhìn thấy chị dâu nhà họ Phương đi tới, lại nhìn thấy bên cạnh nàng còn có thêm người khác. Lý Dịch tức thì giật mình ngay tại chỗ, hắn có chút không tin nhắm mắt lại, lúc mở ra thì thấy chị dâu nhà họ Phương cười nói với nữ tử bên cạnh.

Lý Dịch quay đầu nhìn Liễu nhị tiểu thư, hỏi.

- Cô nương bên cạnh chị dâu nhà họ Phương là ai thế? Sao trước kia ta chưa từng gặp?

Liễu nhị tiểu thư liếc mắt nhìn thoáng qua, nói.

- Hôm qua Phương thẩm thẩm đi chùa dâng hương, trên đường gặp vị Tiếu cô nương kia đến Kinh Đô tìm người thân. Nhưng không những không tìm được người, còn bị người ta cướp hết tài sản. Thím Phương thấy nàng ta đáng thương, nên tạm thời cho ở nhờ trong nhà.

- Tiếu cô nương...

Lý Dịch gật đầu, thở dài.

- Chị dâu nhà họ Phương thật lương thiện.

- Phương đại thẩm thật ra đối xử rất tốt với mọi người, đối với Phương đại thúc cũng không tệ, nhưng mà ngày thường có chút hung dữ...

Lý Dịch gật đầu.

- Nói đến điểm này, các ngươi rất giống nhau. Chỉ là lúc muội động thủ sẽ không cầm chổi, điểm này muội tốt hơn nàng ấy nhiều

Gần đây tính tình Liễu nhị tiểu thư tốt hơn rất nhiều, không khỏi làm Lý Dịch có cái cảm giác thanh xuân một đi không trở lại. Nàng thậm chí có thể tự mình nấu một bát mì, ăn cũng không tệ mấy. Còn Liễu nhị tiểu thư tính tình điêu ngoa tùy hứng, không nói đạo lý, không ăn một chút khói lửa nhân gian hình như thật đã một đi không trở lại...

Đương nhiên để hắn có thể cảm nhận được thời gian sẽ thay đổi được một người, đó chính là lão Phương.

Lặng yên không tiếng động đưa địch nhân lớn nhất trong đời chị dâu nhà họ Phương đến bên người nàng. Còn có thể để hai người vui vẻ thân thiết như chị em, từ trong ra ngoài đều hài hòa. Lý Dịch tự nhận bản thân không có bản lĩnh này.

- Có một số việc, luôn phải đối mặt. Ta không có bản lĩnh giống cô gia, tất nhiên phải tạo ra đường tắt chứ.

Sau khi Lão Phương nói những thứ này, trên mặt lão bao phủ một vầng sáng thần thánh. Cái này với lão mà nói, thật sự là chuyện lớn. Lão có thể làm chị dâu nhà họ Phương và Tiểu Hồng chung sống như chị em ruột thịt, việc này nếu đặt vào quá khứ, căn bản chính là nằm mơ giữa ban ngày. Thật không thể tin, chuyện nghĩ cũng không dám nghĩ tới lại có thể thành.

Nếu lấy ra so sánh, việc của bản thân ngược lại khó xử lý hơn một chút. Tuy trong mấy ngày nay, lá chắn tâm lý của Túy Mặc có chút buông lỏng nhưng vẫn chưa hoàn toàn chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Đây chỉ Túy Mặc, đường còn dài, tu luyện còn lâu. Cách mạng chưa thành công, đồng chí còn cần nỗ lực nhiều.

Khu nhà cũ nhà họ Tằng, Túy Mặc giúp bọn hắn pha trà ngon, khi trở về phòng thì Tằng Sĩ Xuân mới mở miệng.

- Chuyện lần này cho qua đi, nhà họ Thôi đã không tin tưởng ta nữa rồi.

Điểm này không nằm ngoài dự kiến của Lý Dịch, vụ án kia liên lụy rất rộng, tập trung toàn bộ ánh mắt Kinh Đô. Nếu muốn tách hắn khỏi nơi đó, không thể nghi ngờ là độ khó khăn cấp địa ngục, sơ sẩy một cái, sẽ khiến dư luận dân chúng dậy sóng.

Lúc nhà họ Thôi biết được không gánh nổi nhà họ Trữ, chúng muốn động tới lực lượng trong triều, bảo vệ Kinh Thành Lệnh, nhưng gặp trở ngại cực lớn. Sau cùng chúng chỉ có thể bất đắc dĩ thu tay lại.

Bởi vậy về sau dư luận bị xoay ngược đã lộ ra điều mờ ám, lại có vị cô nương kia bảo vệ. Nếu nhà họ Thôi còn không nghi ngờ, e rằng chúng đã sớm bị ăn sạch sẽ Kinh Đô đục nước này đến ngay cả cặn cũng không còn.

- Tuy bây giờ Thục Vương còn ở Thục Châu, nhưng Bệ Hạ một ngày không lập Thái Tử, thì hắn vẫn là người có hi vọng nhất.

Tằng Sĩ Xuân nhìn hắn, chậm rãi nói tiếp.

- Một khi Bệ Hạ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Thục Vương kế vị, đây là việc không thể nghi ngờ. Cho đến bây giờ, ngươi không đồng ý nói cho ta biết, đến cùng ngươi đứng bên nào sao?

- Tuy nhà họ Thôi không tàn nhẫn đến mức ra tay với ngươi, nhưng ngươi phải cẩn thận một chút.

Lý Dịch không trả lời, chỉ dặn dò hắn một câu rồi quay người đi vào bên trong.

Tằng Sĩ Xuân trên mặt lộ ra vẻ suy tư, một lát sau hắn dùng ngón tay chấm nước trà, viết hai chữ lên bàn.

Rất nhanh, hắn xoá hai chữ “Tấn Vương” trên bàn đá đi. Dưới tình huống Hệ Hạ còn Hoàng Tử trưởng thành, một đứa bé kế vị thật sự quá nhỏ. Vì lấy đại cục làm trọng, bệ hạ sẽ không lựa chọn như thế, điểm này, Lý Dịch chắc chắn rõ ràng hơn hắn.

Mà mấy vị hoàng tử khác, vô luận thân phận hay tài năng đều kém rất xa. Quan trọng hơn là, những vị Hoàng Tử khác đều ở đất phong xa xa, Lý Dịch và bọn hắn không có bất cứ liên hệ nào.

Trừ Tấn Vương, trong các vị Hoàng Tử khác muốn có thân phận tôn quý, còn có quan hệ chặt chẽ với hắn, một người đều không có.

Ngược lại trong mấy vị công chúa có không ít người có quan hệ với hắn. Lúc trước hắn vì Vĩnh Ninh công chúa mà không tiếc đắc tội Thục Vương, dẫn đến việc nhà họ Thôi xem hắn là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt. Thọ Ninh công chúa thì vô cùng thân mật với hắn, chung đụng tới độ không có bất kỳ sự ngăn cách gì.

Còn về Trưởng công chúa càng không cần phải nói, nghe bảo lúc họ còn ở tại phủ Khánh An, chính là bạn thân với nhau. Mấy năm nay ở Kinh Đô, Trưởng công chúa thành lập học viện dành cho nữ, hội liên hợp phụ nữ, được nữ tử Kinh Đô kính yêu. Nàng còn tạo ra thư viện, làm những tên học trò bái phục. Còn từ khi nàng thay Hoàng Đế quản lý chính sự, theo văn võ bách quan, có ai nhắc tới Trưởng công chúa, mà không tán dương hai câu? Quan viên trong triều trung thành với nàng như trung thành với bệ hạ thì nhiều vô số kể, ai còn dám xem nàng như nữ tử mà đối đãi?

Chớ nói chi lần này Trử Đại Nho hành động thất bại, mất hết lòng dân. Công chúa điện hạ cải cách luật pháp, thu được vô số tiếng tốt từ dân chúng. Còn những chuyện phía sau, đều có bóng dáng của hắn.

Nhắc tới cũng kỳ, không biết trong lòng của hắn nghĩ như thế nào, không đi nâng đỡ một vị hoàng tử, thế mà dùng hết sức lực ra sức làm việc giúp Trưởng công chúa. Không biết đến cùng hắn đang suy nghĩ cái gì nữa…

Tằng Sĩ Xuân nâng chung trà lên lại buông xuống, trên mặt lộ ra biểu cảm ngưng trọng.


Bạn cần đăng nhập để bình luận