Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 917: Vui Quá Hóa Buồn


Chương 917: Vui Quá Hóa Buồn





----------------------

- Nhược Khanh tỷ tỷ làm cá ăn ngon thật...

Tiểu Thúy kẹp một miếng thịt cá bỏ vào trong miệng, không khỏi tán thưởng.

Nàng không giống tiểu thư, thực không quá thích ăn cá, nhưng mỗi lần Nhược Khanh tỷ tỷ làm đều phá lệ, nếu như trên thế giới này còn có người nấu cơm ăn ngon có thể so cùng Lý công tử, nhất định trừ Nhược Khanh tỷ tỷ ra thì không còn người khác.

Tiểu Châu một bên xoa bóp mặt mình, nói.

- Ngươi cứ ăn đi, một hồi chúng ta ăn để thừa, tất cả đều thuộc về ngươi.

Nhìn hai nữ vui đùa ầm ĩ, Uyển Nhược Khanh cười cười, quay đầu nhìn Tằng Túy Mặc tay đũa cầm trong, đờ đẫn bỏ miếng thịt cá vào trong miệng, lại cũng không nhấm nuốt, nghi ngờ hỏi.

- Túy Mặc, làm sao, đồ ăn hôm nay không hợp khẩu vị của muội sao?

Tằng Túy Mặc lấy lại tinh thần, lắc đầu, đáp.

- Không, chỉ có chút không quá dễ chịu.

Uyển Nhược Khanh để đũa xuống, đưa tay sờ sờ cái trán nàng, lại nhìn nàng một cái, lắc đầu.

- Tuy không nóng nhưng sắc mặt muội rất không tốt, ta đi tìm đại phu tới xem một chút.

- Không cần, chẳng qua hơi mệt chút, ăn cơm xong nghỉ ngơi một hồi sẽ tốt.

Tằng Túy Mặc lần nữa lắc đầu, sau đó lại nhìn nàng nói.

- Nhược Khanh tỷ tỷ, ta lập tức sẽ dời qua, tỷ đi cùng với chúng ta đi.

Uyển Nhược Khanh lắc đầu, vừa cười vừa nói.

- Ta thì không được, đến lúc đó ta và Tiểu Châu sẽ chuyển về hẻm Dương Liễu, ở lâu chỗ kia đã thành thói quen.

Tằng Túy Mặc cúi đầu xuống, trầm mặc một hồi, đột nhiên hỏi.

- Nếu như ta đoạt đi một đồ vật tỷ vô cùng yêu thích, Nhược Khanh tỷ tỷ sẽ làm sao?

Uyển Nhược Khanh kinh ngạc hỏi lại.

- Thứ gì?

Túy Mặc nhìn chằm chằm vào hai mắt Uyển Nhược Khanh, thấp giọng nói.

- Một thứ Nhược Khanh tỷ tỷ rất yêu thích, rất quan trọng đối với tỷ, món đồ kia… Hai chúng ta đều rất yêu thích, nhưng… Tỷ là người thích trước…

Uyển Nhược Khanh cười cười, kẹp một khối thịt cá để vào trong chén nàng, nói.

- Nếu muội thích thì cứ lấy đi, ta nào có đồ vật gì vô cùng yêu thích, phi thường trọng yếu cơ chứ…

- Nếu như là một tờ giấy đèn viết “Thước Kiều Tiên” thì sao?

Động tác trên tay Uyển Nhược Khanh chậm lại, rất nhanh, trên mặt hiện ra nét tươi cười, gật gật đầu.

- Tốt, bất quá ta đã để nó bên trong Câu Lan, tối về sẽ mang cho muội.

Dưới ánh nến mờ nhạt, Uyển Nhược Khanh mở một tờ giấy đèn đã ố vàng, trên giấy có nhiều chỗ đã bị tàn phá, nàng vuốt nhẹ chữ viết phía trên, trên mặt thủy chung mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Không biết qua bao lâu, cho đến khi ngọn đèn phun ra một đốm lửa, nàng mới lần nữa gấp lại, đi ra cửa, cúi đầu xuống, có chút lưu luyến nhìn đồ vật trong tay, gõ vang cửa phòng sát vách.

Cửa phòng rất nhanh mở ra, Lạc Thủy Thần Nữ còn đang buồn ngủ xuất hiện, hỏi.

- Nhược Khanh tỷ tỷ, muộn như vậy, sao còn chưa ngủ?

Uyển Nhược Khanh đưa đồ vật cầm trong tay tới.

- Cái này cho muội.

Tằng Túy Mặc xoa xoa hai mắt, đưa tay tiếp nhận, nghi ngờ nói.

- Cái gì?

- Đồ vật mà muội muốn lúc ăn cơm...

Uyển Nhược Khanh đưa tay vén vén vài sợi tóc có chút tán loạn giúp Tằng Túy Mặc, nói.

- Thời gian không còn sớm, mau trở về ngủ đi.

Tằng Túy Mặc lôi kéo cánh tay nàng.

- Ta muốn tỷ trò chuyện với ta…

Uyển Nhược Khanh còn chưa gật đầu đã bị nàng kéo vào, ngồi bên cạnh giường.

Tằng Túy Mặc ôm cánh tay nàng, gối lên đầu vai nàng, nỉ non.

- Ta thật không muốn rời khỏi tỷ…

- Sắp gả vào nhà người ta rồi còn trẻ con như thế…

- Nhược Khanh tỷ tỷ, thật xin lỗi.

Tằng Túy Mặc bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Uyển Nhược Khanh, nói.

- Ta đoạt đồ vật tỷ thích nhất…

Uyển Nhược Khanh lắc đầu, nói.

- Đồ vật này vốn là của muội.

- Cái gì mà của ta, ta chính là tỷ…

Sau khi trầm mặc một hồi, Tằng Túy Mặc bỗng nhiên cười, ôm eo ếch nàng, nói.

- Hì hì, hôm nay nói chuyện đều là lừa tỷ, ta sao có thể cướp đi đồ vật mà Nhược Khanh tỷ tỷ yêu thích nhất chứ, tỷ không phải rất thích quyển sách thơ của ta à, ta tặng nó cho tỷ…

"A?"

Nhìn Tằng Túy Mặc bỗng nhiên thay đổi, Uyển Nhược Khanh kinh ngạc, có chút khó hiểu nhìn qua.

- A cái gì mà a…

Nàng ôm Uyển Nhược Khanh, hai người cùng ngã xuống, nói.

- Ngủ thôi.

Uyển Nhược Khanh giùng giằng.

- Ta trở về phòng…

Tằng Túy Mặc nũng nịu xoay người, ép Uyển Nhược Khanh dưới thân, nói.

- Không được, đêm nay ta muốn ôm tỷ ngủ, về sau cũng muốn…

- Muội sắp gả đi, làm sao còn về sau…

- Ta mặc kệ, ta muốn về sau, ta còn muốn vĩnh viễn…

- Được rồi được rồi, muội nói vĩnh viễn thì vĩnh viễn…

Uyển Nhược Khanh bất đắc dĩ nói một câu, sau đó thân thể cứng đờ, đỏ mặt, nhỏ giọng nói.

- Ngủ thì ngủ đi, tay muội đừng sờ loạn…

Lạc Thủy Thần Nữ nắm lấy tay nàng, thả lên vị trí mềm mại nào đó trên người mình, nói nhỏ.

- Hiện tại hòa nhau…

Lý Dịch có chút bất đắc dĩ nhìn Liễu nhị tiểu thư đang theo sau lưng, nói.

- Muội đừng đi theo ta, ta đã nói qua mười lần, đợi đến khi xử lý xong tất cả sự việc ở Kinh Đô, ta sẽ bồi muội đi, muội gấp làm cái gì?

Liễu nhị tiểu thư nhàn nhạt hỏi.

- Ngươi còn có chuyện gì không xử lý?

- Thôi gia, Thôi gia không ngã, sao chúng ta có thể an tâm rời đi, muội cũng không phải không biết chuyện lúc trước, loại người này phát rồ, không có hạn cuối, chuyện gì cũng có thể làm ra, muội cũng không hi vọng sau khi chúng ta rời đi, những ai có quan hệ với chúng ta ở Kinh Đô đều bị Thôi gia để mắt tới?

Liễu nhị tiểu thư lần này không tiếp tục hỏi hắn, quay người đi ra ngoài.

Lý Dịch sững sờ một chút, hỏi.

- Muội đi đâu thế?

Liễu nhị tiểu thư nhàn nhạt trả lời một câu.

- Ta đi giúp ngươi.

Lý Dịch dắt lấy cánh tay Liễu nhị tiểu thư lôi nàng trở lại, có chút hối hận vì sớm nói chuyện kia sớm cho nàng biết.

Lão Phương đứng cách đó không xa chế giễu, so sánh với Lý Dịch đang đau đầu, tâm tình của hắn hiển nhiên thư sướng hơn nhiều.

Gần đây lão Phương có thể nói xuân phong đắc ý, lúc bình thường nói chuyện, cái eo đều thẳng tắp không ít.

Chị dâu Phương gia và nghĩa muội Tiếu cô nương vừa mới dạo phố trở về, trên tay lão Phương mang theo không ít túi to to nhỏ nhỏ, trên mặt lại hiện ra nụ cười tràn đầy rực rỡ.

Liễu nhị tiểu thư dừng chân, hỏi.

- Ngươi có cảm giác, Phương đại thúc hiện tại và Phương đại thúc trước kia không giống nhau hay không?

Lý Dịch kinh ngạc nói.

- Làm sao không giống nhau?

Liễu nhị tiểu thư ngẫm lại, nói.

- Trước kia thời điểm hắn và Phương gia thẩm thẩm ở cùng một chỗ luôn luôn sầu mi khổ kiểm, nhưng gần đây thì trên mặt lúc nào cũng nở nụ cười.

Lý Dịch thở dài, nói.

- Người gặp việc vui, tinh thần thoải mái, cứ để hắn vui vẻ đi.

- Ta hôm qua vừa mới học mấy chữ, nói về cái gì mà không thể quá cao hứng.

Liễu nhị tiểu thư nhìn hắn, nói.

- Vật cực tất phản, vui quá hóa, hóa cái gì đó...

- Vui quá hóa buồn.

Liễu nhị tiểu thư liếc nhìn hắn một cái.

- Không cần ngươi nhắc, ta cũng có thể nghĩ đến.

Một tên tráng hán đi tới từ phía trước, bắt chuyện chào hai người.

- Cô gia, nhị tiểu thư.

Lý Dịch gật gật đầu, hỏi.

- Là lão Từ à, không phải đi Khánh An phủ đón mẹ vợ à, mẹ vợ đâu?

Lão Từ thở dài, nói.

- Vừa đến Kinh Đô đã bị bà di nhà ta lôi kéo đi dạo trên đường, trên người của ta không mang tiền, trở về lấy bạc…

Lý Dịch khoát khoát tay, nói.

- Mau đi đi, nhớ kỹ mang thêm nhiều chút.

Đại hán cười một tiếng, lại chào hỏi hai người đang đi tới.

- Chị dâu tốt, Tiểu Hồng cô nương tốt.

Nói xong mới phát hiện có chỗ nào không đúng lắm, con mắt trợn to nhìn qua thiếu nữ bên cạnh chị dâu Phương gia.

Chị dâu Phương gia nhìn hắn, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc hỏi.

- Ngươi biết muội tử nhà ta?

- Không biết, chị dâu, các ngươi bận bịu, ta còn có việc, về trước.

Lão Từ kiên định lắc đầu, nhanh chân đi thẳng về phía trước.

Chị dâu Phương gia xoay người, nhìn hắn, lớn tiếng quát.

- Ngươi đứng lại đó cho ta!

Soạt!

Đại hán dừng chân, sắc mặt lão Phương thì trắng bệch, mấy cái túi to to nhỏ nhỏ trên tay rớt xuống đất.

- Hắn làm sao?

Liễu nhị tiểu thư nhìn Lý Dịch, nghi hoặc hỏi.

Lý Dịch đặt một tay che trán, thở dài, đáp.

- Hắn quá cao hứng, vui quá hóa buồn…

Bạn cần đăng nhập để bình luận