Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 937: Mất Đi Phương Hướng



Chương 937: Mất Đi Phương Hướng





----------------------

Vứt lung tung khắp nơi không phải một thói quen tốt, đặc biệt là vật quý trọng, nhất định cần phải mang theo bên người mới được.

Với trình độ yêu thích của Liễu nhị tiểu thư đối với Thu Thủy, nếu thanh kiếm này mất đi thì nàng ấy sẽ thương tâm đến dường nào?

May mà bình thường nàng ấy đều để quên trong nhà, để quên bên cạnh hắn, nếu như quên ở bên ngoài, để ở nơi nào đó, thời buổi đạo đức thoái hóa, nhân tâm không còn như hiện tại, không phải người nào cũng giống như hắn nhặt kiếm không giấu, nếu mất thì sẽ rất khó tìm lại được.

Cho nên hắn cảm thấy mình cần phải giúp Liễu nhị tiểu thư tạo thành thói quen tốt một lần nữa, thấy nàng ấy sững sờ tại chỗ, Lý Dịch tiến tới nắm tay nàng rồi thả Thu Thủy vào trong lòng bàn tay, nói:

- Nhớ kỹ lần sau đừng quên nữa.

….

….

Liễu nhị tiểu thư cùng ra ngoài với Tiểu Hoàn, Lý Minh Châu đi qua đóng cửa phòng lại.

Lý Dịch lùi lại mấy bước, lập tức trong lòng cảnh giác.

Nói chuyện thì nói chuyện, đóng cửa làm cái gì, mỗi khi thấy có người đóng cửa thì hắn luôn cảm thấy mông mình có chút đau, Lý Dịch gọi cái này là “Di chứng Liễu nhị tiểu thư”.

Tuy dạo gần đây Minh Châu bị Liễu nhị tiểu thư dạy hư, dần dần có xu thế bạo lực, nhưng chắc là chưa đến mức sẽ đóng cửa lại đánh hắn. Dù sao thì ngoại trừ lần trước kìm lòng không được mà sờ tay nàng ấy một chút, hắn không nhớ mình có làm gì đó khác người.

Mà cũng bởi vì việc lần trước mà đến giờ tay hắn vẫn còn có chút vô lực.

Nếu như nàng ấy không muốn đánh hắn, vậy thì đóng cửa lại làm gì chứ…..

Chẳng lẽ…..

Đánh thì đánh không lại, nếu như nàng ấy thật sự muốn làm gì thì hắn cũng chỉ có thể giãy dụa một phen, cuối cùng rất có thể sẽ khuất phục trước dâm uy của nàng ta.

Ngay lúc Lý Dịch còn đang suy nghĩ mình nên cần dùng tư thế gì để phản kháng thì Lý Minh Châu rốt cục mở miệng.

- Ninh Vương thúc đã trở về rồi.

- A?

Thấy Lý Minh Châu ngồi xuống, như không có ý định thi triển dâm uy, Lý Dịch có chút thất vọng, hỏi.

- Ninh Vương hồi kinh khi nào?

- Mới vừa rồi.

Lý Minh Châu tự rót một chén trà cho mình, nói tiếp.

- Toàn bộ Thôi gia, hai trăm sáu mươi người đều bị áp giải vào kinh, quan viên ở Thục Châu được Thục Vương thu nạp cũng bị Vương thúc áp giải theo, hiện tại tất cả đang bị nhốt vào thiên lao trong Đại Lý Tự.

- Cô nói... cái gì?

Tay Lý Dịch đang châm trà ngừng giữa không trung, hắn kinh ngạc nhìn Lý Minh Châu.

Từ đầu đến cuối, bọn họ đều coi Thục Vương và Thôi gia là địch nhân lớn nhất trên con đường phía trước, mấy ngày gần đây vẫn luôn đối đầu gay gắt. Tuy có thể nói bọn họ đã lấy được thắng lợi có tính giai đoạn, cây đại thụ Thôi gia đã ngã, thế lực còn sót lại của bọn hắn đã không còn là vấn đề, Thục Vương cũng chỉ còn là một hoàng tử trên danh phận.

Nhưng mà cái danh phận này cũng còn có phân lượng không nhỏ, bởi vì tin tức hắn ta không phải hoàng tử không thể công bố nên trong mắt dân chúng và quan viên thì Thục Vương vẫn là đại hoàng tử. Bọn họ muốn đạt được thắng lợi triệt để thì còn cần phải dùng phương pháp khác.

Nhưng ai mà ngờ được, Thục Vương còn chưa hồi kinh, bọn họ còn chưa triển khai hành động gì thì tổ trạch Thôi gia đã bị người ta nhổ tận gốc, đám quan viên Thục Châu nguyện trung thành với Thục Vương cũng chịu tai ương…..

Lão hoàng đế lật bàn còn triệt để hơn nhiều so với hắn!

Lý Dịch hoàn hồn, nhìn Lý Minh Châu, hỏi tiếp.

- Thục Vương đâu?

- Chạy rồi.

Lý Minh Châu lắc đầu.

- Hoàng thúc không ngờ bên người Thục Vương còn có cao nhân, cho nên bị hắn tìm kẽ hở đào tẩu.

Lý Dịch vẫn còn có chút không rõ ràng cho lắm, lúc Ninh Vương rời đi thì tin Thục Vương không phải con ruột của lão hoàng đế còn chưa có lan truyền ra, như vậy thì Ninh Vương không có lý do gì khai đao với Thôi gia và Thục Vương. Lấy thân phận là một vương gia, làm loại chuyện này chính là tạo phản!

Hắn ngẩng đầu, hỏi lần nữa.

- Chẳng lẽ tin Thục Vương không phải con ruột của bệ hạ được công bố?

Lý Minh Châu lại lắc đầu lần nữa, bỗng nhiên hỏi.

- Trước ta thì mẫu hậu còn sinh hai vị hoàng tử nữa, ngươi biết chuyện này chứ?

Lý Dịch gật đầu.

- Không phải hai vị hoàng tử kia đã sớm chết yểu rồi sao…..

Vừa nói đến đây, Lý Dịch rốt cục giống như hiểu rõ cái gì, hỏi.

- Thôi quý phi?

- Hai mươi năm trước, Thôi gia quyền thế ngập trời, không chỉ có độc bá triều đình, thậm chí trong hoàng cung cũng có nội gián. Lúc ấy Thôi quý phi hạ sinh hoàng tử trước, mẫu hậu lại liên tục chết yểu hai vị hoàng tử, sau khi sinh ta thì bà ấy không thể sinh được nữa, Thục Vương dĩ nhiên chính là hoàng tử có khả năng kế thừa hoàng vị nhất.

Tại sao Thôi gia và Thôi quý phi lại làm như thế thì Lý Dịch không khó tưởng tượng ra, hoàng hậu nương nương không có hoàng tử, như vậy người thừa kế hợp pháp hoàng vị nhất dĩ nhiên là con trai của Thôi quý phi, người có địa vị gần với hoàng hậu nhất.

Hậu cung tranh sủng không thua kém gì tranh đấu trên triều đình, thậm chí còn khốc liệt và huyết tinh hơn. Vì tranh đoạt vị trí kia mà hại chết hai vị hoàng tử, người có thể làm ra loại chuyện này tuyệt đối không chỉ có một mình Thôi quý phi.

- Mấy năm nay, phụ hoàng dốc sức giúp đỡ học sinh nghèo, dần nghịch chuyển thế cục trong triều đình. Sau khi quét sạch hậu cung thì phụ hoàng cũng đang âm thầm điều tra vụ án năm đó, cho đến vài ngày trước đây, Lưu Nhất Thủ mới tra ra được đầy đủ chứng cứ…..

Sau khi Lý Minh Châu kể xong mọi chuyện, tất cả hoài nghi, suy đoán và những điểm đáng ngờ trong lòng Lý Dịch rốt cuộc dần rõ ràng lên.

Khó trách, khó trách lão hoàng đế vẫn luôn không thích Thục Vương và Thôi gia, khó trách Lưu Nhất Thủ luôn thần bí, trong lời nói luôn có hàm ý, lại không dám nói toạc cho hắn biết….

Khó trách Thục Vương thân là trưởng hoàng tử mà vẫn không có được sắc lập vào Đông Cung.

Khó trách hắn và Minh Châu đều cảm thấy lão hoàng đế và Ninh Vương có chuyện gì đó giấu giếm bọn họ.

Khó trách trước khi biết Thục Vương không phải con ruột của lão hoàng đế, bọn họ đã cảm thấy hắn ta không giống con ruột.

Chẳng sợ không có chuyện của Thục Vương thì Thôi gia cũng không thể nào cười đến cuối cùng, bởi vì luôn có thanh đao này chờ đợi bọn hắn trên con đường phía trước.

Chỉ khác nhau ở chỗ là một đao kia đến sớm hay đến muộn, lúc chém xuống thì sẽ có thương cập tới chính thanh đao đó hay không.

Lý Dịch xem như đã hiểu, tại sao mấy năm nay lão hoàng đế vẫn luôn duy trì như vậy đối với việc hắn đả kích Thôi gia, đả kích Thục Vương …. Bởi vì mấy năm nay, dưới sự nỗ lực của hắn và Minh Châu thì lực lượng của Thôi gia đã dần suy yếu, cho tới mấy ngày trước đó thì Thôi gia đã giống như một thành rỗng, lúc này lão hoàng đế chỉ cần nhẹ nhàng giơ tay chém xuống, giống như cắt đậu hũ, dễ như trở bàn tay, không cần tốn nhiều sức …..

Lý Dịch suy nghĩ một chút, lại hỏi.

- Việc của Thục Vương rốt cuộc như thế nào?

- Đối với bọn hắn mà nói, Thôi quý phi chỉ có thể sinh hạ hoàng tử, để phòng ngừa trường hợp xấu nhất thì trước đó Thôi gia đã mua chuộc bà đỡ và cung nữ, đưa một đứa bé trai vừa mới sinh vào cung.

Lý Minh Châu lắc đầu.

- Đúng là Thôi quý phi đã hạ sinh hoàng tử, nhưng vị hoàng tử kia vừa sinh ra đã chết yểu, Thục Vương…. Hắn chính đứa bé trai được Thôi gia bí mật đưa vào cung.

Nàng nâng chén trà lên, nói.

- Thục Vương đào thoát, toàn bộ Thôi gia đều bị áp giải vào kinh, Thôi Thanh Trạch biết không còn hi vọng gì nên đã khai hết tất cả….

Hoàng cung canh gác cực kỳ nghiêm mật, muốn lặng lẽ đưa một bé trai vào tráo đổi thành hoàng tử do quý phi hạ sinh là một việc khó như lên trời, thế mà ngay cả chuyện như vậy mà Thôi gia cũng có thể làm được, có kết cục như bây giờ tuyệt đối không oan.

Lý Dịch ngẩng đầu, hỏi.

- Những chuyện này chỉ dựa vào một cái Thôi gia thì cũng chưa chắc làm được? Sau hôm nay thì Kinh Đô còn muốn xử trí bao nhiêu người nữa?

Lý Minh Châu đặt chén trà xuống.

- Nên xử trí đều đã xử trí rồi.

Sự nghi hoặc của Lý Dịch được giải đáp trong nháy mắt, cho tới bây giờ, thế lực có quan hệ với Thôi gia đã gần như bị nhổ sạch sẽ, sợ là không có con cá lọt lưới nào.

Lúc trước Lý Dịch cũng nghĩ tới rất nhiều loại khả năng, nhưng hoàn toàn không ngờ tới chân tướng lại khúc chiết, quanh co tới như vậy. Lần này Thôi gia xem như đã triệt để sụp đổ, thế lực của bọn hắn trên triều đình cũng bị dọn sạch, việc Thục Vương hồi kinh cũng đợi không được.

Hắn nhìn Lý Minh Châu, cũng nhìn thấy được sự mê mang trong mắt đối phương.

Không có Thôi gia và Thục Vương, không có đối thủ, hiện tại bọn họ nên làm cái gì đây?

Nhân sinh bỗng nhiên mất đi phương hướng, tựa như cá khô mất đi mộng tưởng. (*)

Trong nội viện, Liễu nhị tiểu thư đang chà lau Thu Thủy, lâu lâu lại liếc nhìn về cửa phòng đang đóng chặt kia.

(DG: Cá khô (咸鱼): Từ ngữ trên mạng, lấy hình ảnh cá khô nằm yên một chỗ không làm gì chỉ một số người sống bình đạm vô vị, không có lý tưởng lớn. Thường có tính hài hước, dùng để trêu chọc (không ác ý). Mà cá khô mất đi mộng tưởng cũng vẫn là cá khô mà thôi, không thay đổi gì.)


Bạn cần đăng nhập để bình luận