Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 819: Tới Cửa!


Chương 819: Tới Cửa!





----------------------

- Trong này có một ít người ta không quen biết nhiều nhưng dù sao cũng do cô tuyển ra, hẳn sẽ không tồi.

Lý Dịch buông bảng danh sách trong tay xuống, nói.

- Cứ vậy đi, tạm thời quyết định bao nhiêu đây, chờ qua một thời gian rồi lại khảo hạch tiếp.

Trưởng công chúa gật đầu, nghĩ đến một việc.

- Hôm nay là ngày mừng thọ của Thôi quý phi, tuy ngươi không thích Thôi gia nhưng dựa theo lễ nghi thì cũng cần phải đưa một phần lễ vật tới, nếu không sẽ bị người khác lên án.

Hai ngày trước, Lão phu cũng đã dặn dò chuyện này, theo lễ đạo mà nói, lấy phẩm cấp của Thôi quý phi trong hậu cung, người có địa vị lớn hơn nàng ta cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Dù sao nàng ta cũng là quý phi, nếu Thôi gia đã đưa thiệp mời thì cho dù hắn không có ý định tới cũng phải chuẩn bị đưa một phần quà tặng, có thế mới không thất lễ.

Bây giờ trên người hắn gánh vác tên tuổi quá nhiều cũng không thể lưu manh, muốn làm gì thì làm như trước kia, có một số việc, nên chú ý vẫn phải chú ý.

- Vậy thì đưa mấy rương rau xanh tươi ngon qua đi, xanh mơn mởn, thời tiết thế này cũng không có nhiều.

Nếu đưa lễ vật thế này ở đời sau tự nhiên không thích hợp, huống chi còn đưa cho quý phi. Nhưng mà lúc này thì khác, với thời tiết hiện tại mà có được một bó rau xanh tươi ngon, đây cũng không phải thứ chỉ cần có bạc có thể mua được, trước kia lão hoàng đế ban rau xanh cho trọng thần, cái nào mà không phải ỉu xìu héo úa, tuyệt đối không có xanh biếc như rau của hắn.

- Cũng tốt, mặc dù phần lễ này không tính nặng, nhưng đầy đủ thành ý.

Lý Minh Châu gật đầu.

- Mấy năm trước Thôi gia lôi kéo Trầm Tướng không thành công, Trầm gia cũng chỉ cho người đưa tới một bức họa bình thường, các trọng thần trong triều không muốn chia bè kéo cánh đều như thế.

- Chuyện này cứ như vậy, gần đây trên triều đình cũng không có đại sự gì, nếu việc lần này qua đi, cô trước tiên nên nghỉ ngơi một đoạn thời gian….

Lý Dịch căn dặn nàng hai câu, đứng dậy nói.

- Ta về trước đây, canh nấu ở nhà hẳn cũng gần được rồi….

Không biết có phải bởi vì còn hai tháng nữa sắp sinh hay không mà dạo gần đây Như Nghi ăn uống không ngon miệng, hắn lại nghiên cứu ra mấy loại canh mới, ngoài việc bổ dưỡng an thai ra thì cũng có hiệu quả khai vị.

Lý Minh Châu tiễn Lý Dịch đến cửa đại điện, đột nhiên hỏi.

- Gần nhất ngươi tới đây, tại sao không mang canh theo?

- Thôi thôi, hình như không có hiệu quả gì, sau này cũng không cần mang theo làm gì….

Lý Dịch lắc đầu, thở dài một hơi.

- Lần sau tới nhớ mang một ít, ta rất thích uống loại canh kia.

Thân thể Lý Minh Châu hơi cứng đờ, nàng bình tĩnh nói xong câu kia, sau đó xoay người trở về tẩm cung.

Trước giường, vị trưởng công chúa thay vua giám quốc, chưởng quản triều chính đầu tiên của Cảnh Quốc đang cởi áo ngoài, thoáng buông lỏng buộc ngực một ít...

Từ mấy ngày trước nàng phát hiện một điều, nếu nàng buộc ngực chặt như trước kia thì sẽ có chút thở không nổi.

….

….

Tháng tám hàng năm, Kinh Đô có hai việc quan trọng.

Việc thứ nhất tự nhiên là tết Trung Thu mười lăm tháng tám, đây là ngày mà tất cả dân chúng Kinh Đô cuồng hoan, tết Trung Thu sẽ dẹp bỏ lệnh cấm đi lại ban đêm, toàn bộ Kinh Đô giăng đèn kết hoa, Câu Lan quán rượu, thanh lâu sở quán cũng buôn bán suốt đêm, phi thường náo nhiệt.

Tiếp đó là sinh nhật của Thôi quý phi, tuy còn lâu mới có thể sánh bằng trung thu, vì thuận tiện đãi khách nên luật cấm đi lại ban đêm cũng chỉ hoãn lại vẻn vẹn một canh giờ, nhưng mỗi khi đến hai mươi ba tháng tám, xe ngựa và cỗ kiệu ngồi xếp hàng trước cửa Thôi gia đã kéo dài ít nhất hai con phố.

Màn đêm vừa mới buông xuống, có hai người đang đi trên con phố chen chúc, một người nhìn về phía trước, kinh ngạc mở miệng.

- Đại nhân, ta nhớ không lầm thì năm ngoái sinh nhật của Thôi quý phi, mấy xe ngựa cỗ kiệu của khách khứa đều xếp hàng tới chỗ này phải không?

Lưu huyện lệnh gật đầu.

- Đúng vậy, bản quan còn nhớ rõ, năm nay lại ít hơn năm trước cả một con phố.

Triệu bộ đầu suy nghĩ một hồi, nói.

- Cái này cũng khó trách, năm ngoái Thục Vương điện hạ còn ở Kinh Đô, tự nhiên sẽ có rất nhiều quan viên đi đến vì mặt mũi của Thục Vương điện hạ…

Lưu huyện lệnh cũng không tiếp lời, trong lòng hắn lại rất rõ ràng, cho dù lúc này Thục Vương còn ở Kinh Đô thì cảnh tượng trước cửa Thôi phủ cũng sẽ không tốt hơn hiện tại là mấy.

Bởi vì xe và kiệu dừng ở chỗ này năm ngoái, chủ nhân của chúng trong vòng một năm, có người chết, có người bị giam trong lao, có người bị xét nhà, có người bị lưu đày, có người... Cảm thấy năm nay và sau này không cần nhất định phải đến nữa.

Triệu bộ đầu cũng không có tiếp tục đề tài này, lại hỏi.

- Đại nhân, năm nay ngài vẫn chỉ đưa lễ vật, ngồi một hồi rồi đi sao?

Lưu huyện lệnh lắc đầu.

- Tối hôm nay ngươi ở bên ngoài chờ lâu một lát, ta đưa lễ nặng như vậy, dù sao cũng phải ăn lấy lại vốn một chút chứ…

Lúc này, khách khứa trước cửa Thôi phủ cũng không có nhiều, Lưu huyện lệnh đi qua, đưa danh mục quà tặng lên.

Một tên hạ nhân Thôi phủ lật xem mấy lần, lập tức khom người nói.

- Mời Lưu đại nhân vào.





Thôi phủ, trong một sảnh tiếp khách, gia chủ Thôi gia Thôi Thanh Trạch cầm một bản danh sách mỏng trên tay, sắc mặt có chút âm u.

- Chỉ có thế này thôi sao?

Tên hạ nhân đứng bên cạnh sợ hãi nói.

- Đã là toàn bộ.

Phía sau, một người trung niên đứng lên, sắc mặt vô cùng âm trầm.

- Toàn bộ? Năm nay số người đến phủ còn chưa bằng một nửa năm ngoái, bọn họ thật sự cho rằng điện hạ đi Thục Châu rồi thì Thôi gia chúng ta sẽ lập tức đổ vỡ sao!

Sau lưng lại có tiếng nói truyền đến.

- Hay còn chưa tới giờ, cho nên mọi người chưa đến đủ?

Chỉ là tiếng nói này rất nhỏ, giống như ngay cả chủ nhân của nó cũng biết câu mình vừa nói không giống như sự thật.

- Trong một năm này thật sự phát sinh quá nhiều chuyện.

Thôi Thanh Trạch buông tờ danh sách xuống, thở dài.

- Việc này đừng nhắc lại, nương nương sắp tới rồi, mau đi chuẩn bị một chút đi…

Hôm nay, Thôi gia cũng không có náo nhiệt như những năm trước, nhưng trong phủ vẫn là cảnh tượng dòng người chen chúc như cũ, tuy phe của Thục Vương tạm thời còn đê mê nhưng vẫn là một cỗ lực lượng không thể coi thường trên triều đình.

Một số khách nhân quan trọng đương nhiên sẽ không ngồi chung với những người khác, bọn họ được đưa đến trong một sảnh tiếp khách khác, hoàn cảnh thanh tĩnh hơn nhiều.

- Bệ hạ cực kỳ coi trọng hiếu đạo, thế mà lần này ngày mừng thọ của nương nương lại không cho điện hạ hồi kinh, Lễ Bộ thượng tấu rất nhiều lần, vừa trình lên thì đã bị đưa xuống, hiện tại lại để cho trưởng công chúa lý chính giám quốc, các ngươi nói xem, rốt cuộc thì bệ hạ muốn như thế nào?

Trong sảnh chỉ có một ít người, người lên tiếng khi nãy chính là Lễ Bộ Vệ thị lang.

- Xem ra lần trước điện hạ làm ra chuyện như vậy, thật sự chạm đến nghịch lân của bệ hạ, ài da, không biết kẻ nào nghĩ kế cho điện hạ, ngay cả chúng ta cũng không hay biết gì, nếu không sự việc cũng không thể nháo tới mức này.

- Trong một năm này, chúng ta tổn thất lớn đến thế nào, các ngươi cũng nhìn thấy rồi đấy, Thôi phủ hôm nay đã hoàn toàn không thể sánh bằng những năm trước.

- Bây giờ bọn họ muốn xây thư viện, muốn giúp đỡ học sinh nhà nghèo, nếu sự việc thành công thì sức ảnh hưởng của chúng ta đối với triều đình hay dân gian đều khó có thể tiếp tục vững chắc…





Hàng năm tới ngày mừng thọ của Thôi quý phi, quan viên quyền quý trong triều theo phe Thục Vương đều sẽ tề tụ lại, đây là thời gian quan trọng để phe phái Thục Vương cùng nhau mưu đồ đại sự. Mấy người trong sảnh thầm thì to nhỏ trao đổi, qua một lúc, chợt có người ngẩng đầu, hỏi.

- Bây giờ điện hạ đang ở khốn cảnh, không biết Tằng thị lang có cao kiến gì không?

Ánh mắt mọi người đều nhìn về một hướng.

Mặc dù Tằng gia chỉ mới quật khởi mấy năm gần đây, căn cơ còn thấp, không thể so sánh với các gia tộc khổng lồ như Thôi gia, Trần gia, nhưng người tên Tằng Sĩ Xuân này lại cực kỳ lợi hại, cùng nhau mưu sự nhiều năm, bọn họ đã sớm để ý tới.

Từ khi bước vào trong sảnh, Tằng Sĩ Xuân vẫn ngồi ở tại một chỗ chăm chú uống trà, nghe vậy ngẩng đầu, có chút mờ mịt nhìn chung quanh một vòng, gật đầu nói.

- Trà ngon, uống không tệ….Trần đại nhân, ngươi thấy đúng không?

Trần Trùng nâng chung trà lên, nhấp một ngụm, thản nhiên nói.

- Tằng đại nhân nói chí phải, trà này cũng không tệ lắm.

Vừa dứt lời, bên ngoài truyền đến những tiếng ồn ào, có hạ nhân Thôi phủ vội vàng tiến đến bẩm báo, quý phi nương nương đã đến.





- Tướng công, chỉ bằng mắt một mí và mắt hai mí thực sự có thể thấy được nhiều thứ như vậy?

Hôm nay khi nghe chuyện xưa trước khi ngủ như thường lệ, Như Nghi nghe thấy Lý Dịch nói đến việc này, nàng hơi kinh ngạc nhìn hắn, hỏi.

- Kỳ thật trên thế giới này có rất nhiều chuyện đều tuân theo quy luật.

Lý Dịch cười đắp chăn cho Như Nghi.

- Muốn nghiệm chứng cái này cũng không khó, chỉ cần tìm một ít cha mẹ có mắt một mí, rồi xem hài tử của bọn họ sẽ biết.

Như Nghi suy nghĩ một hồi, sau đó có chút kinh ngạc nói.

- Đúng là như thế, trước kia trong Liễu Diệp trại cũng có mấy đôi phu thê đều mắt một mí, hài tử của bọn họ hình như cũng không có mắt hai mí...

Nàng nhìn Lý Dịch, cười nói.

- Nhưng mà nào có ai rảnh rỗi tới mức cả ngày đi nhìn mí mắt người khác làm gì? Cái này chẳng phải rất nhàm chán, vừa phải phát hiện quy luật của những thứ này, lại cần phải cẩn thận chú tâm xem xét… Nhưng mà tại sao tướng công lại phát hiện được chuyện này?

- Cái này thì chưa chắc.

Lý Dịch lắc đầu.

- Biết đâu thực sự có người cẩn thận, lại còn rảnh rỗi thì sao...

Thôi phủ.

Thôi quý phi ung dung quý phái đi tới trước, khách khứa đều sôi nổi đứng ở hai bên, hơi gật đầu, ở một nơi xa nhất trong đám đông, có một người lặng yên ngẩng đầu lên.



Bạn cần đăng nhập để bình luận