Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 970: Chương 970





________________

Triều Hội cuối cùng cũng kết thúc.

Triều Hội năm nay xảy ra quá nhiều biến đổi bất ngờ, vụ án hơn hai mươi năm trước được giải quyết, Thôi gia bị định tội, thân thế trưởng công chúa và thể tử Lý Hiên rõ ràng, vị trí ở Đông Cung đã định ra, triều cục cũng theo đó kết thúc.

Thái Tử đã lập, nền móng quốc gia đã yên ổn, công chúa nhiếp chính, triều đình bình ổn.

Những nhân tố không ổ định bốn năm nay của Cảnh Hoà đã bị loại bỏ sạch trong hôm nay.

Không thể nghi ngờ, từ khi khai quốc năm năm của Cảnh Hoà, các thời hoàng đế của Cảnh Quốc chưa từng mở rộng lãnh thổ.

Hạng mục quan trọng nhất của Triều Hội hằng năm là phong thưởng cho các thần tử lập công trong năm.

Bây giờ Cảnh Quốc đang hừng hực khí thế cải cách, hơn nữa rất nhiều hành động đã bắt đầu thấy được hiệu quả, trưởng công chúa giỏi dùng người, lại có chuyên môn, chỉ sau một năm, mỗi lĩnh vực đều đã có nhân tài ưu tú, đến mức hạng nhất của Triều Hội, lâu hơn những năm qua gần nửa canh giờ.

Không ít người được ban thưởng phong phú, triều đình không phong tước, nhưng người thăng quan lại không ít.

Trong chuyện này, về ban thưởng của Lý Hầu Tước không chỉ ít mà còn không phong phú, nhưng đối với chuyện này cũng không ngoài

ý muốn của mọi người.

Trong một năm nay, Lý Hầu Tước không còn giống như ngày trước, làm việc kinh thiên động địa.

Đó là bởi vì những việc làm của hắn đều được mọi người biết rõ, cho đến nay, trên triều đình có người nào không biết sự phát triển Cảnh Quốc, phần lớn là công lao của trưởng công chúa, mà hắn lại là người phía sau giúp Công chúa điện hạ.

Mỗi một mệnh lệnh và hành động của trưởng công chúa, sau lưng hầu như đều có bóng dáng của hắn.

Với công lao to lớn của hắn, đã không còn cần ban thưởng.

Bàn về Tước vị, hắn mới hai mươi tuổi đã phong Hầu. Đi thêm bước nữa chính là ngoại thần có quyền lực lớn nhất.

Bàn về quan chức, hắn đã là Kim Tử Quang Lộc Đại Phu, chính là quan tam phẩm của triều đình tuy chỉ là chức suông, nhưng lại có thực quyền.

Bàn quan hệ.

Hắn là thần tử bệ hạ tin tưởng nhất, chỉ cần bệ hạ vẫn còn, sẽ không có ai dám động đến hắn.

Đương Kim Thái Tử, Hoàng Đế tương lai là bạn tốt của hắn, bạn tốt tới trình độ nào bách quan đã không thể tưởng tượng được.

Công chúa đương triều, địa vị gần như chỉ dưới Thái Tử vẫn luôn có quan hệ không minh bạch với hắn, người nào ở phía trước người nào phía sau, người nào ở trên người nào ở dưới, loại chuyện này thật không thể nói rõ.

Hắn đã không cần thăng quan thêm tước để tăng địa vị, người này, sớm đã trở thành ngọn núi cao mà tất cả quan viên quyền quý đều không thể vượt qua.

Với mấy cái ban thưởng này, Lý Dịch không thèm để ý, hắn thực sự không nhớ rõ vừa rồi thái giám đọc cái gì.

Lão hồ ly, toàn mẹ nó lão hồ ly.

Vốn tưởng rằng Lý Hiên sẽ trở thành Thái Tử kế thừa hoàng vị là kết cục đã định, ai ngờ đến ở giữa lại xảy ra chuyện này.

Minh Châu quận chúa, lại biến thành Minh Châu công chúa.

Vẫn do Minh Châu công chúa nhiếp chính chuyện này với trước kia khác nhau chỗ nào?

Với tính cách của Lý Hiên, hắn có thể ngồi vững ở vị trí đó được không? Thậm chí để hắn làm Hoàng Đế, khi có tất cả quyền lực sẽ giúp mở cửa sau cho Viện Khoa Học, chính sự khẳng định đều ném tất cả cho Minh Châu, dù sao thì không phải có Thánh chỉ à, chủ chính phụ chính, người nào chủ người nào phụ, trong chuyện này sẽ có ranh giới rõ ràng ư...

Triều Hội sắp kết thúc, chỉ còn nghi thức chuẩn bị cử hành.

Một ít triều thần có oán niệm không nhỏ với Lý Hầu Tước, vốn là chuyện mơ hồ, ai cũng không biết tâm tư của bệ hạ trong Triều Hội trước đó, không dám vọng động, đơn giản là hắn đánh Tín Vương, nhận lễ vật của Tề Vương, một số người nhanh chóng đầu nhập vào phe cánh Tề Vương.

Kết quả Tề Vương chưa lên ngựa đã bị ngựa đá, bọn họ cũng ngã thật thảm.

Trong lòng Lý Dịch vốn phiền muộn, cảm nhận được ánh mắt bên cạnh, quay đầu, hung ác nói.

- Nhìn cái gì vậy, lại nhìn nữa tin ta móc hai trong mắt của ngươi ra không?

Thân thể quan viên kia run lên, lập tức Ca cổ lại.

Dù sao, đối phương đã là người có bối cảnh sâu nhất trong triều, Thân Vương cũng không thể trêu vào, bọn họ càng thêm không thể

trêu vào.

Triều Hội kết thúc, phần lớn các quan viên đi đường xa đến đều ở lại xây dựng chút quan hệ, chờ đến Nguyên Tiêu mới về.

Lập Thái Tử là một chuyện, không chỉ nói trên triều đình một chút, nó là đại sự quốc gia nên bố cáo dán trên thành cung, cửa thành, ngắn ngủi chỉ nửa ngày, mọi người Kinh Đô đều biết thân phận trưởng tử thân phận bí mật hoàng thất, vị trí Đông Cung, đây đều là chuyện dân chúng cực kỳ hứng thú.

Lý Dịch còn có vẻ hơi mất hứng.

Bây giờ đại cục đã định, trên Lý Hiên có Minh Châu nhiếp chính, toàn bộ Kinh Đô, toàn bộ Cảnh Quốc đã không ai có thể ngăn cản việc

họ muốn làm.

Không có trở ngại, không có kẻ thù ngược lại mình hình như không còn chuyện gì làm.

Trong triều đình không muốn thăng quan tiến tước, kinh doanh làm được như thế đối với hắn mà nói cũng chỉ là một con số, nói là đứng

đỉnh nhân sinh cũng không đủ, dựa theo con đường thông thường thì đi tiếp bước nữa chắc cũng chỉ còn lại việc kéo Lý Hiên từ trên ghế xuống rồi tự mình ngồi lên.

Nhưng mà cũng quá tiện nghi cho tên đó, hắn sẽ không làm.

Đúng rồi, hắn đã đồng ý với Như Ý, sẽ đi Võ Quốc gặp tiểu đồ đệ của nàng, mà nàng lại không thể đi một mình, ở Kinh Đô này mấy năm thực sự đã rất chán, tiện thể dẫn Như Nghi các nàng đi du Sơn ngoạn thủy, nhìn ngắm thế giới này.

Đương nhiên, trước tiên phải đường đường chính chính trước Túy Mặc về nhà, sau đó là Nhược Khanh.

Hắn thu hồi suy nghĩ vừa rồi, vẫn còn có chuyện phải làm.

- Tiểu Hoàn...

Từ sáng đến bây giờ, chỉ ăn một bát cháo, bụng có chút đói, Lý Dịch theo thói quen gọi vài tiếng Tiểu Hoàn, mới ý thức được buổi sáng Tiểu Hoàn, Như Nghi và Túy Mặc cùng ra ngoài, vào ngày tết, không thể thiếu được buổi tụ hội và xã giao, trước kia đều là Như Nghi mang theo Tiểu Hoàn, Túy Mặc cùng làm Lý gia nhị phu nhân, năm nay tự nhiên cũng cùng đi.

- Lý công tử, có chuyện gì không?

Tiểu Hoàn không có đáp lại, lại nhìn thấy Tiểu Châu hùng hổ từ trong phòng chạy ra.

- Ngươi đi phân phó nhà bếp, bảo các nàng làm mấy món ăn, tiện thể lấy thêm một bình rượu nho...

- Dạ, bây giờ nô tỳ đi ngay!

Tiểu Châu đáp một tiếng, lại hùng hổ chạy đi.

Lý Dịch kinh ngạc, nhắc nhở.

- Nhà bếp ở bên ngoài, ngươi chạy nhầm rồi.

Trong một căn phòng sạch sẽ gọn gàng, nữ tử xinh đẹp ngồi bên cạnh bàn, chậm rãi lật sách.

- Nhược Khanh tỷ tỷ...

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, thiếu nữ gõ cửa đi vào.

Nhược Khanh để sách xuống, quay đầu nhìn nàng, hỏi.

- Có chuyện gì?

Con người Tiểu Châu xoay tròn, nói.

- Lý Công tử đói, hắn nói muốn ăn đồ ăn tiểu thư nấu

Nhược Khanh đứng dậy đi tới, bóp mũi nàng, nói.

- Hắn sẽ không nói như vậy, là người muốn ăn phải không?

Tiểu Châu cười xin lỗi, nói.

- Nô tỳ không phải suy nghĩ cho công tử sao, dù sao ngài cũng thích ăn đồ ăn Nhược Khanh tỷ tỷ nấu.

Nhược Khanh bất đắc dĩ lắc đầu, nói.

- Ngươi đi chơi trước một lúc đi, ta đi làm cơm.

Tiểu Châu cười gật đầu, nhìn nàng đi ra cửa, nụ cười trên mặt biến mất, thở dài, có chút bất đắc dĩ lắc đầu.

Tiểu thư nhà mình thật ngốc, Lý Công tử cũng là một tên đầu dưa hấu, rõ ràng là cơ hội tốt cho hai người đơn độc ở chung, bọn họ lại một người ngồi trong phòng đọc sách, một người ngồi ngẩn người ở trong sân.

Hai người kia, lúc nào mới có thể để mình bớt lo lắng.

Nhưng, chỉ có ăn cơm thôi còn thiếu chút gì đó.

Đung rồi thiều rượu nho.

Thời tiết lạnh, rượu nho cần làm nóng một chút mới có thể uống, Lý gia có hầm ủ rượu, Tiểu Châu bước nhỏ tới, một hạ nhân trong phòng lập tức nói

- Tiểu Châu tỷ, có chuyện gì không?

Trong lòng tất cả hạ nhân, Tiểu Hoàn cô nương, Tiểu Thúy cô nương và Tiểu Châu cô nương đều là nha hoàn đặc biệt, nhất định phải cung kính.

- Đại nhân nhà các ngươi muốn uống rượu, lấy giúp ta một bình rượu nho.

- Ta lập tức đi lấy...

- Đợi một chút...

Hạ nhân kia quay đầu lại, nghi ngờ nói.

- Tiểu Châu tỷ, còn có chuyện gì?

Tiểu Châu ngẫm lại, nói.

- Lấy thêm một ít rượu mạnh, ta muốn loại mạnh nhất.



Bạn cần đăng nhập để bình luận