Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 863: Hỏi Sai Người



Chương 863: Hỏi Sai Người





----------------------

- Hôm qua lão phu đi trên đường, gặp một phụ nhân lam lũ ôm một đứa bé bị bệnh nặng trong lòng, nàng ta đang tìm kiếm sự giúp đỡ nhưng lại bị mọi người đối xử lạnh nhạt, chỉ có một người đứng ra trợ giúp.

Lão giả vuốt chòm râu, nói.

- Chỉ là lão phu không ngờ, vị nam tử trẻ tuổi thiện tâm kia lại là Lý Hầu Tước.

Lý Dịch cũng không nghĩ tới lão giả ăn vạ hôm qua hắn gặp phải lại chính là Thái phó đương triều, đường đường là Đế Sư, đại nho danh chấn thiên hạ, tấm gương sáng trong lòng vô số văn nhân Cảnh Quốc….

Loại người như vậy mà lưu lạc tới mức ăn vạ bên đường, đủ thấy Cảnh Quốc đã thoái hóa đạo đức đến cấp độ như thế nào, về sau công chúa điện hạ vẫn nên thẳng tay bắt hết những tên tác phong không nghiêm chỉnh kia….

Chử thái phó vừa dứt lời, biểu tình khẩn trương trước đó của Lý Minh Châu cũng nhất thời biến mất.

Cảnh Đế ngoài ý muốn liếc nhìn Lý Dịch và Chử thái phó một chút.

- Còn có việc này à?

Lão giả cười nói.

- Hôm qua ở trên đường, người đi ngang qua đều chỉ mắt lạnh nhìn đôi mẹ con kia, chỉ có Lý Hầu Tước nguyện ý ra tay cứu giúp, điều này cho thấy bệ hạ dùng người rất chuẩn, phẩm tính như thế mới đáng được xưng tụng rường cột quốc gia.

Cảnh Đế gật đầu, cười nói.

- Đúng vậy, tuy người này bình thường ham chơi biếng làm, nhưng về mặt nhân phẩm lại làm trẫm hết sức yên tâm. Thái Phó chỉ cần dựa vào một chuyện nhỏ như vậy có thể nhìn ra tâm tính của hắn, thật sự có một đôi mắt thông tuệ.

Lý Dịch nhìn hai người mèo khen mèo dài đuôi, thầm nghĩ một câu: Thật không biết xấu hổ.

Rõ ràng hắn mới là người có tâm địa Bồ Tát, lấy giúp người làm niềm vui, anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, thế mà vị Thái Phó ăn vạ này và lão hoàng đế khen một hồi lại biến thành khen ngợi lẫn nhau, thao tác như thế này quả thực chưa từng nghe thấy.

Hắn lén lút nhìn sang công chúa điện hạ, phát hiện sắc mặt nàng ấy bình tĩnh, hẳn đã sớm quen với loại cảnh tượng không biết xấu hổ này. Sau khi cảm nhận được ánh mắt của hắn, nàng quay đầu, hơi hơi nhướng mày lên, ra hiệu hắn an tâm chớ vội….

Lý Dịch có chút bất đắc dĩ cúi đầu xuống, buổi sáng hắn đi vội vàng, còn chưa có thứ gì trong bụng, hắn vẫn còn nhớ thương phần sủi cảo kia…..

Không biết từ khi nào hai người kia đã nói đến Triều Hội, lão giả lại vuốt chòm râu lần nữa, kinh ngạc nhìn Lý Dịch, nói.

- Trước đó lão phu chỉ biết tài văn chương của Lý Hầu Tước xuất chúng, nhưng lại chưa biết hắn còn có bản lĩnh như thế, về việc trị quốc còn có kiến giải như vậy…. À, ta nhớ rồi, mấy ngày trước Tần Văn có nói tới một người thiếu niên anh kiệt, người này đề xuất ra phương pháp cải chế rất giống với ý nghĩ trong lòng Tần Văn mấy năm nay, hẳn đang nói tới Lý Hầu Tước.

- Bản lĩnh của hắn không ngừng chỉ có như thế.

Cảnh Đế cười cười, quay đầu nhìn Lý Dịch, nói.

- Triều Hội hôm nay, quan viên các Châu hồi kinh báo cáo công tác, bọn họ đưa ra không ít chính kiến, Lục bộ đã làm ra sơ thảo cải chế, không bao lâu sẽ có kết quả, ngươi nghe xong thì có suy nghĩ thế nào, nói cho trẫm nghe một chút.

Lão giả họ Chử kia nghe vậy cũng chuyển tầm mắt nhìn sang.

- Suy nghĩ….

Lý Dịch quay đầu nhìn công chúa điện hạ, lẩm bẩm:

- Đúng vậy, ta có suy nghĩ gì đâu…..

Lý Minh Châu liếc Lý Dịch một cái, tiến lên phía trước, nói với Cảnh Đế.

- Hồi phụ hoàng, vừa rồi ở Thần Lộ Điện, nhi thần đã có bàn bạc với Lý Đại Phu về những gì đã nhìn thấy nghe thấy ở Đại Triều Hội mấy ngày gần đây, hắn cho rằng, cải cách chế độ thuế của Hộ Bộ vẫn cần phải cải tiến một vài chỗ, cải cách quân chế tại các địa phương còn có chút nóng vội, hẳn nên tuần tự tiến hành, như thế mới có thể vững vàng….

Lý Dịch thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhìn thấy lão hoàng đế và lão giả ăn vạ dần dần chuyển sự chú ý sang công chúa điện hạ, cảm thấy công sức hắn dãi nắng dầm mưa mang canh cho nàng thật không uổng phí….

Sau đó ánh mắt hắn không khỏi nhìn về phía ngực nàng ấy, lúc này mới càng kinh ngạc hơn, càng nhận rõ được hơn hắn thật sự không uổng công vất vả bấy lâu nay….

Sau khi nghe Lý Minh Châu nói xong, Cảnh Đế hài lòng gật đầu.

- Trong này còn có một số việc trẫm vốn dĩ muốn nhắc nhở các ngươi, hiện tại xem ra không cần thiết rồi.

Trên mặt lão giả ăn vạ cũng hiện lên một số dị sắc, lẩm bẩm.

- Quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên, lúc lão phu bằng tuổi Lý Hầu Tước vẫn còn đang vùi đầu đọc sách, làm sao có thể hiểu được việc quốc chính này đó….

- Chỉ là hiểu sơ qua, hiểu sơ một chút thôi...

Lý Dịch khiêm tốn nói.

Lão giả khoát tay.

- Nếu chỉ hiểu sơ thì Tần Văn cũng sẽ không đánh giá ngươi như thế….

Hắn lại nhìn Lý Dịch lần nữa, hỏi.

- Mấy ngày gần đây, Tư Thiên Giám đã quan trắc ra hiện tượng “Huỳnh Hoặc Thủ Tâm”....

Lý Dịch căn bản không có chờ hắn ta nói xong đã cắt ngang, nói:

- Vấn đề này, ta e rằng Thái Phó hỏi sai người rồi...

Lão gia hỏa ăn vạ này, thật sự rắp tâm không tốt, làm hắn đi nói cái gì Huỳnh Hoặc Thủ Tâm trước mặt lão hoàng đế, ngay cả người thường đều biết Huỳnh Hoặc Thủ Tâm có ý gì, chẳng lẽ đường đường là đại nho đại nho như hắn ta còn không biết sao?

Lão giả nhíu mày, nhìn Lý Dịch hỏi.

- Ngươi nói vậy là sao? Chẳng lẽ ý của ngươi là việc này nên đi hỏi người khác? Là ai?

Lý Minh Châu mịt mờ liếc Lý Dịch một cái, ra hiệu hắn không nên nói lung tung.

Biểu tình của lão hoàng đế lại rất lạnh nhạt, như không có hứng thú với việc này, từ khi mấy quan viên Tư Thiên Giám kia muốn dùng đan dược trị bệnh hen suyễn của hắn, hắn đã không còn cách nào tin được đám người kia nữa.

- Tự nhiên đi hỏi viện trưởng của Viện khoa học, Lý Hiên thế tử.

Cảnh Đế rốt cục nhìn về phía Lý Dịch, lão giả ăn vạ hiện lên vẻ nghi hoặc, chỉ có Lý Minh Châu giống nhớ tới cái gì, trên mặt nàng lộ ra vẻ bừng tỉnh.

Lý Dịch giải thích.

- Dạo gần đây Viện khoa học có nghiên cứu ra một thứ có thể làm người ta nhìn thấy ngôi sao trên bầu trời rõ ràng hơn. Không phải mấy ngày trước chúng ta vừa mới nhìn thấy hiện tượng lạ sao? Liên quan tới “Huỳnh Hoặc Thủ Tâm” sao, tin tưởng Lý Hiên thế tử nhất định có thể giải đáp nghi hoặc cho Thái Phó.

Rất lâu về trước, sau khi tạo ra pha lê, Lý Dịch đã có ý định làm kính viễn vọng.

Đương nhiên, chuyện dùng phương pháp thủ công để chế tạo ra thấu kính vừa tốn thời gian, phí công sức, lại còn phải có kỹ xảo nhất định, biện pháp đơn giản, bớt việc nhất chính là giao chuyện này cho Viện khoa học đi làm.

Nơi đó từ trước tới nay chưa bao giờ thiếu người có tay nghề, lại còn có lòng cuồng nhiệt với khoa học đến mức biến thái.

Đương nhiên, cũng không thể để tên đó làm không công, làm báo đáp thì Lý Dịch sẽ nói phương pháp chế tác Kính Thiên Văn cho Lý Hiên biết. Tuy với trình độ chế tạo như hiện tại còn lâu lắm mới đạt tới cấp bậc nghiên cứu khoa học, nhưng nếu như chỉ muốn xem trên mặt trăng có mấy cái hố hoặc xem mấy ngôi sao gần chút vẫn không thành vấn đề.

Có Kính Thiên Văn bản thô, Lý Hiên tạm thời chuyển dời hứng thú của mình vào việc ngắm sao trời, một người nhìn thì thôi đi, còn rủ rê thế tử phi và Trầm Sổ cùng đi nhìn. Đặc biệt là sau khi hắn nói cho Lý Hiên biết một số kiến thức cơ sở về Thiên Văn, tên này còn để thế tử phi vẽ sơ đồ phác thảo hệ Thái Dương ra, bước kế tiếp là chế tạo mô hình, đồng thời còn tính toán chế tạo dụng cụ càng tinh vi hơn, lập chí tìm ra được mỗi một viên ngôi sao.

Lý Dịch cũng không lo lắng việc Lý Hiên sẽ bị trói vào cột thiêu chết giống với những tiên hiền (*) ở thế giới khác, loại chuyện này chỉ phát sinh ở phương Tây. Trung Quốc cổ đại không có tranh luận giữa thuyết nhật tâm và thuyết địa tâm, nơi này cũng không có, có chỉ là lý luận bất đồng, mỗi người phát biểu ý kiến của mình, nếu không phục thì đè nhau ra đánh một trận là được rồi, người nào thắng thì nghe người đó…

(DG: Tiên hiền (先贤): Hiền triết đã khuất, những người có tài năng đã qua đời.)

Các lão tổ tông sống rất thực tế, không có cho rằng mình là trung tâm thế giới, đương nhiên, cái này cũng có những nguyên nhân khác, tông giáo phương Tây cần phải dùng những thứ học thuyết này để chứng minh có thần linh ở trên trời, lật đổ lý luận cũng chính là lật đổ thần, mà thần của Cảnh Quốc lại đang nằm trên giường trước mặt Lý Dịch, nếu lật đổ lý luận “Huỳnh Hoặc Thủ Tâm”, nhất định lão hoàng đế sẽ rất vui vẻ, cười một cái có lẽ còn có thể sống lâu mấy giây.

Còn về việc lý luận của Lý Hiên có thể khiến tín ngưỡng một ít người sụp đổ, tam quan tái tạo lại hay không thì không phải là việc hắn cần cân nhắc.

Nhưng có một điều Lý Dịch có thể khẳng định.

Nếu ai dám đứng trước mặt Lý Hiên nói rằng Huỳnh Hoặc Thủ Tâm là huỳnh hoặc tới gần tâm túc, là biểu thị hoàng bá bá yêu dấu của hắn sắp chết, rất có thể sẽ bị tên đó đánh chết.

Lý Dịch lại nhìn vị Chử Thái Phó này lần nữa, không biết hắn ta có thể tiếp được mấy quyền của thế tử điện hạ đây.


Bạn cần đăng nhập để bình luận